Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 7034 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 55
chiến trường..

❊ ❊ ❊

Dù Phỉ An Như đã tỉnh nhưng nàng vẫn như một cái xác không hồn mặc người điều khiển. Có cung nữ bón cháo, nàng ngoan ngoãn há mồm. Hình cô cô khuyên nàng đi ngủ một lát, nàng lẳng lặng nằm lên giường nhắm mắt lại, nhưng chẳng biết có ngủ hay không.

Nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của nàng, ngay cả đôi môi cũng tái nhợt, Hình cô cô thở dài, ngồi bên giường nàng khẽ khuyên nhủ: “Tiểu chủ, nô tỳ biết mình không nên nói những lời này nhưng sao ngài nỡ để cha mẹ ngài người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh chứ. Hoàng thượng đã hạ chỉ nếu ngài tỉnh thì cho người Tổng Đốc Phủ đến đưa về ngay. Tính ra thì không còn mấy ngày nữa là ngài có thể về đoàn tụ với người nhà rồi, ngài đừng u uất chán chường không muốn sống như thế nữa.”

Mí mắt Phỉ An Như khẽ lay động, nhưng vẫn không mở ra. Nàng cảm thấy cay cay sống mũi, cố nén hai hàng nước mắt.

Hình cô cô thấy cái vẻ sống dở chết dở của nàng cũng chẳng muốn khuyên nữa. Vừa lúc ấy, có cung nữ đi vào, cô ả thoáng liếc mắt nhìn Phỉ An Như đang ở trên giường, thấy nàng vẫn đang ngủ, nét mặt ả thoáng vài phần khinh bỉ.

“Cái mặt đó là sao, quy củ đâu hết rồi?” Hình cô cô nhìn cái vẻ vô lễ của cô ả, trong lòng giận dữ. Nếu cái vẻ ngông nghênh vô lễ thất trách này truyền đến tai Hoàng Thượng, cả Trữ Tú cung sẽ phải chôn cùng cô ả!

Cung nữ đó vội cúi người hành lễ, ngẩng đầu nhìn Hình cô cô với vẻ sợ hãi, khẽ bẩm báo:”Thưa cô cô, Viễn Thuận Nghi đến, muốn gặp Phỉ tiểu chủ.”

Nàng vừa dứt lời, lông mày Hình cô cô đã nhíu chặt lại. Sao mấy kẻ vừa bò được lên được phong vị đều lũ lượt tới tìm Phỉ tiểu chủ chứ? Đầu tiên là Xu Uyển Nghi, vừa tới đã làm Phỉ tiểu chủ huyên náo muốn thắt cổ.

Giờ vị Viễn Thuận Nghi này lại muốn khích Phỉ An Như chết mới vừa lòng hả?

“Đi báo với Viễn Thuận Nghi, Phỉ tiểu chủ vẫn còn yếu, giờ vừa mới ngủ thiếp đi một lát, chờ khi Tiểu chủ khỏe lên rồi tới.” Hình cô cô phất tay, khẽ sai cung nữ đi thông báo.

Chợt, Phỉ An Như vừa mới nằm trên giường giơ tay khẽ kéo ống tay áo Hình cô cô, dịu dàng nói: “Để nàng ta vào.

Nàng là người sắp xuất cung, vậy nên lời nói kia,chẳng có chút lễ nghi nào, nói cứ như muốn gặp con ở vậy.

Ánh mắt cung nữ liếc qua Hình cô cô một thoáng, thấy nàng gật đầu mới bước ra ngoài.

“Tiểu chủ, nô tỳ không muốn nhiều chuyện. Nhưng ngài đã sắp xuất cung rồi, tốt nhất nên ít trêu chọc thị phi thôi.” Hình cô cô chậm rãi đứng lên, nghe khẩu khí vừa nãy, nàng đoán sợ rằng vị Phỉ tiểu chủ tính tình ngoan cường này sẽ chọc tức Viễn Thuận Nghi mất.

Nhẹ nhàng thu dọn chăn mền, Hình cô cô liền đứng sang một bên.

Hứa Khâm mặc quần màu xanh lam, trên đầu chỉ đeo một cây ngọc trâm. Cả người ăn mặc rất mộc mạc, tựa như đang suy nghĩ cho người bệnh bên trong, Phỉ An Như. Nàng miễn lễ cho Hình cô cô, thoải mái bước đến bên giường.

“Phỉ muội muội, thân thể đã khỏe hơn chút nào chưa?” Hứa Khâm nhẹ nhàng ngồi lên ghế cạnh giường, giọng nói dịu dàng như người chị gái đang quan tâm em gái mình.

Nghe lời thăm hỏi của nàng, Phỉ An Như nở nụ cười hiếm thấy, nhưng ẩn trong đó là sự trào phúng sâu cay, nàng nhẹ nhàng nói: “Giờ ta sắp rời khỏi chốn thị phi này rồi, cô cần chi phải khổ cực đến đây?”

Sắc mặt Hứa Khâm cứng lại, sự cười nhạo của Phỉ An Như khiến nàng tức giận, nhưng nàng vẫn kìm chế, phất tay ra lệnh cho cung nhân lui ra ngoài.

Hình cô cô đương nhiên sẽ không đi, vẫn cúi đầu đứng tại chỗ cũ. Phỉ tiểu chủ ít nói, nhưng đã nói thì câu nào câu nấy sâu cay vô cùng, điều này Hình cô cô đã được lĩnh giáo rồi, nàng lo nhỡ Hứa Khâm tức lên, bóp chết Phỉ tiểu chủ thì sao?

“Hình cô cô, ngươi cũng lui đi. Ta cũng có chuyện muốn nói với Viễn Thuận Nghi.” Phỉ An Như nhẹ nhàng nói, nàng nhìn ánh mắt đang dần lạnh của Hứa Khâm, ý cười trên mặt càng đậm.

Cung nhân lui ra hết, trong điện chỉ còn hai người.

Trên mặt Hứa Khâm không còn sự ôn hòa ngày xưa, mà giờ nhuốm vài phần lạnh lẽo, trông càng giống Phỉ An Như, lạnh nhạt và xa cách.

“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, cô đến chào hỏi ta, ta đã nói với cô rằng, chúng ta đều là những kẻ lãnh tâm, cô không cần khổ sở nở nụ cười dối trá với ta. Nhưng đến tận hôm nay, cô mới chịu gỡ khuôn mặt dối trá kia xuống sống thật với lòng mình. Trước khi xuất cung có thể nhìn thấy cô như vậy, ta coi như có thêm một hồi ức vui vẻ rồi.” Hiếm khi nàng nói một lời dài như vậy, chỉ là thân thể còn chưa khỏe, vừa dứt câu đã thở dốc.

Hứa Khâm nhìn dáng vẻ yếu ớt của nàng, bất giác nở nụ cười lạnh.

“Kỳ thực ta vốn xem thường việc phải nói chuyện với kẻ không biết quý trọng tính mạng mình, vốn chẳng muốn đến thăm ngươi, nhưng trong hậu cung này, thế lực kia chỉ ngươi có thể đối phó được.” Hứa Khâm không quanh co lòng vòng, mà trực tiếp đi vào đề tài chính, nàng vừa nói vừa lạnh lùng nhìn Phỉ An Như, cằm khhẽ nâng lên mang vài phần kiêu ngạo.

“Cô muốn tìm người liên thủ đối phó với Thẩm Vũ?” Nàng vừa dứt lời, Phỉ An Như đã nhướn mày, vẻ mặt không rõ ý kiến.

Trong lòng Hứa Khâm khẽ thở phào, nói chuyện với người thông minh quả là đơn giản. Nàng còn chưa mở miệng, Phỉ An Như đã đoán ra ý nàng.

“Đúng, ta không biết ả đã làm gì khiến ngươi tuyệt vọng tới mức tự sát. Nhưng nó chắc chắn là âm mưu của ả, ngươi không muốn thấy ả rơi xuống vực sâu sao?” Hứa Khâm thừa nhận không chút do dự, nàng nhìn Phỉ An Như như muốn thấy vẻ tán đồng của nàng.

Ánh mắt Phỉ An Như thoáng né tránh, dù sao nhắc tới lý do mình tự tử, tâm tình nàng khó tránh khỏi khó chịu. Nhưng không lâu sau, nàng đã điều chỉnh lại tâm tình, nhìn đôi mắt thấp thoáng mong đợi của Hứa Khâm, thấp giọng nói:” Muốn, đương nhiên là muốn. Trong hậu cung này, e là không ai không muốn thấy Xu Uyển Nghi thất sủng. Nàng ta là kẻ được sủng ái nhất hiện nay, cả người ngạo khí bức nhân, giờ có ai không muốn thấy nàng ta ngã chứ.”

Nghe nàng nói vậy, nét mặt Hứa Khân thoáng thả lỏng, trong lòng chắc mẩm đã có đồng minh rồi.

“Nhưng ta đã chuẩn bị xuất cung rồi, sợ là không giúp được ngươi. Thật lòng mà nói, sống như Xu Uyển Nghi rất tốt, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, muốn dẫm người khác dưới lòng bàn chân thì tuyệt đối không nương tay.” Phỉ An Như bình thản từ chối, câu cuối nàng nói hết sức rõ ràng, ẩn trong đó vài phần hâm mộ.

Phủ Tổng Đốc Lưỡng Quảng là chốn giàu sang, không thiếu di nương thứ nữ, nếu không phải lần này Thẩm Vũ xuất hiện, nàng đâu cần tranh danh ngạch của thứ muội vào thâm cung này làm kẻ bị người người căm ghét. Phỉ An Như từ nhỏ đã bị dục dỗ một cách nghiêm khắc nên tính cách mới thành ra như vậy, nàng cũng muốn như Thẩm Vũ, sống mà chẳng phải kiêng dè gì.

“Hừ, Phỉ An Như ngươi sao có thể vứt hết thể diện của một tiểu thư gia giáo như thế? Ả ta là một thứ nữ thấp hèn, vừa nhìn đã biết là chẳng được dạy dỗ cho ra hồn, suốt ngày chỉ biết phơi cái mặt tô son trát phấn như hồ ly tinh đi quyến rũ người ta. Ả đâu khác gì những di nương lả lơi hèn kém?” Nghe nàng nói, Hứa Khâm đứng bật dậy vẻ như chỉ tiếc mài sắt không thành thép.

Viền mắt nàng ửng hồng, hiển nhiên là đang kích động quá mức. Mười lăm năm học cách giữ điềm tĩnh trong mọi hoàn cảnh, giờ phút này không biết đã ném đi chỗ nào. Trong lòng như có một giọng nói thì thầm: Tiêu diệt Thẩm Vũ, càng sớm càng tốt.

Giọng nói ấy càng ngày càng lớn, như lời nguyền ám ảnh tâm trí nàng.

Phỉ An Như hơi sửng sốt, hiển nhiên là lần đầu tiên thấy Hứa Khâm thất thố như thế. Nàng thầm thở dài một hơi, có lẽ đã dạo qua quỷ môn quan một lần nên nàng càng thêm thấu triệt.

“Vậy thân là Thuận Nghi, ngươi cũng đâu khác gì di nương trong quý phủ?”

Toàn bộ nữ nhân trong hậu cung cũng chỉ như là di nương trong phủ người, làm thiếp của hoàng đế, chẳng ai hơn ai. Chỉ chờ ứng viên ngôi Hoàng Hậu vừa xuất hiện, chúng ta cũng sẽ thành con cờ mặc người bày bố.” Phỉ An Như giơ tay lên xoa trán, nói nhiều lời như vậy cổ họng nàng lại bắt đầu đau đớn.

Đây là di chứng của việc thắt cổ tự tử.

Hứa Khâm ngây người nhìn nàng, như đã hiểu ra gì đó, nàng ta vô lực ngồi phịch xuống ghế, nét mặt dại ra.

Hứa Khâm nàng đã quen ở địa vị cao hơn kẻ khác, nên dần dần nàng ta luôn tự coi mình là kẻ bề trên. Trước nàng chưa từng nghĩ, vị trí Chính cung Hoàng Hậu sẽ thuộc về kẻ khác. Mục đích tiến cung của nàng trước nay chỉ có một: trở thành Hoàng Hậu.

“Trông ngươi có vẻ đã mệt rồi, nếu ngươi thật sự có thể xuất cung, ta đây trước hết xin chúc mừng. Nếu không thể xuất cung, lần sau chúng nói tiếp vậy.” Hứa Khâm giơ tay xoa trán như muốn phục hồi tinh thần, nàng ta từ từ đứng lên nhỏ giọng nói vài câu với Phỉ An Như rồi xoay người liền chuẩn bị rời đi.

Đợi đến khi nàng ta bước tới cạnh cửa, Phỉ An Như mới mở miệng gọi nàng.

“Ta hiểu cảm giác bức thiết phải trừ bỏ Thẩm Vũ của cô, nhưng dù có bức thiết tới mức nào cũng đừng gây chuyện huyên náo. Thế gia bây giờ đều dựa vào Xu Uyển Nghi để tranh sủng, nếu cô làm quá mức… trên vẫn còn một Trang Phi đấy, chớ để người ngoài nhân cơ làm loạn. Trong hậu cung này không có ai ngu, kẻ coi người khác là kẻ ngu mới là kẻ ngu xuẩn, cũng thường là kẻ chết sớm.” Phỉ An Như khàn giọng nói, thực lòng khuyên vài câu.

Nàng sắp rời khỏi chốn thị phi này, không biết có phải do thấy vẻ bàng hoàng của Hứa Khâm mà sinh lòng thương hại hay không, nàng như ma xui quỷ nói vài câu thừa thãi.

Hứa Khâm không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đẩy cửa bức đi. Gió lạnh thổi tới, Phỉ An Như rụt đầu vào trong áo gấm. Trên mặt thoáng nét cười khổ, hậu cung này quả là chiến trường khốc liệt, ngay cả người như Hứa Khâm cũng phải lao đao.

Trong chốn thâm cung trăm năm lịch sử này, những kẻ mới vào cung như các nàng vẫn còn quá non nớt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca