Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 65
thái hậu bị bệnh..

❊ ❊ ❊

Đáng tiếc một chuyến này của Lý Hoài Ân đã định là vô ích, hắn còn chưa thấy Xu Dung Hoa đã bị Minh Âm và Minh Ngữ chặn ở ngoài.

“Ta muốn vào truyền khẩu dụ của Hoàng Thượng.” Lý Hoài Ân nhìn hai người trước mặt mỉm cười, khẩu khí cũng nhẹ nhàng, như là muốn hai người Minh Tâm dàn xếp cho một chút.

“Lý tổng quản, Dung Hoa nhà chúng ta vừa mới ngủ, trước khi ngủ Dung Hoa đã lệnh: không gặp ai cả!” Gương mặt Minh Tâm nghiêm túc, căn bản không cho ông cơ hội cứu vãn, cứ như không để Lý Hoài Ân vào mắt.

Lý Hoài Ân không khỏi thầm nuốt một ngụm nước miếng, mấy cung nữ bên người Xu Dung Hoa chỉ có Minh Tâm là tới từ vương phủ, thường ngày không thích ra mặt, nhưng lại là người trung thành nhất với Xu Dung Hoa, từng cái nâng tay nhấc chân đã thoáng dáng cô cô giàu kinh nghiệm.

“Lý tổng quản, Minh Tâm tỷ tỷ tính tình ngay thẳng, mong ngài đừng để bụng. Dung Hoa chúng ta thực sự đau đầu, khẩu dụ của Hoàng Thượng để nô tỳ nói cho người, ngài đỡ phải tốn sức đi vào!” Minh Ân trước sau như một mỉm cười ngọt ngào nhưng lời nói chẳng chút nhân nhượng.

Lý Hoài Ân sững sờ tại chỗ, thoáng chốc không biết nên làm thế nào cho phải. Khẩu dụ của Hoàng Thượng lớn lớn nhỏ nhỏ hắn truyền không tới một ngàn cũng được tám trăm chưa từng thấy có ai dám khước từ nhưng giờ Xu Dung Hoa lại dám khước từ trắng trợn! Hắn nên không còn mặt mũi nào ở lại nơi này hay nên nhanh chóng trở lại đây?

“Chúng ta đều biết Xu Dung Hoa không thoải mái nhưng Hoàng Thượng vẫn còn đó, nào ai dám không cho người vài phần mặt mũi! Nhờ hai người khuyên bảo Dung Hoa vài câu, đừng để chuyện bé xé ra to!” Lý Hoài Ân quyết định cố gắng một lần cuối cùng, nó bóng nói gió.

Đáng tiếc hai người kia vẫn lạnh nhạt, một người nghiêng đầu nhìn ông cười, một người im lặng. Ông tức giận nhưng chỉ có thể miễn cưỡng nhịn xuống, phất áo rời đi.

Minh Tâm và Minh Âm nhìn bóng lưng kiên quyết của Lý Hoài Ân với vẻ lưu luyến không nỡ, lòng thầm than: Lý Tổng quản, đừng đi mà! Xu Dung Hoa người đã điên rồi, thật đấy!

Nhưng lời dặn dò của Thẩm Vũ còn vang vọng bên tai, hai người không biết làm gì ngoài liếc mắt nhìn nhau không cam tâm tình nguyện quay lại điện.

Khi Lý Hoài Ân kể lại mọi chuyện cho Hoàng Thượng, Tề Ngọc liền nổi trận lôi đình. Hắn bật dậy đi qua đi lại trong điện. Sắc mặt sầm sì nhíu mày tựa hồ đang suy nghĩ gì đó, bỗng nhiên hắn quay đầu chỉ vào mũi Lý Hoài Ân nói: “Nàng thật sự nói như vậy?”

Hành động đột nhiên của Hoàng Thượng khiến Lý Hoài Ân sợ đến mức lùi về hai bước, ngớ người một hồi mới hiểu được câu hỏi của hắn, ngây ngẩn gật đầu.

“Nữ nhân này đầu bị đá chặn ư? Dám ngỗ nghịch trẫm! Sao nàng dám!” Tề Ngọc lại đi vòng quanh điện, giọng nói vang vọng, câu cuối vì tâm tình bị kích động gần như là gào lên.

Lý Hoài Ân cúi đầu im lặng đứng một bên, trong lòng thầm thắp một ngọn nến cho Hoàng Thượng. Hoàng Thượng, người mới là người đầu óc bị đá chặn chứ? Không phê duyệt tấu chương mà đứng đây bối rối vì Xu Dung Hoa, ngài thật sự vẫn khỏe chứ?

“Đi, đi Cẩm Nhan điện! Trẫm phải xem tận mắt, nếu nàng vẫn khỏe mạnh trẫm sẽ cho nàng và toàn bộ cung điện chôn cùng vì tội khi quân!” Hoàng Thượng đột nhiên dừng bước chân, vẻ mặt tàn khốc giống như là vô số bảo kiếm ra khỏi vỏ chuẩn bị tập kích.

Chân Lý Hoài Ân run lên, run rẩy đáp một câu, trong lòng thầm mắng: Xu Dung Hoa ngài muốn chết sao lại lôi toàn bộ cung nhân cùng! Người nên bị chôn cùng nhất chính là Hoàng Thượng ngài đấy! Đôi oan gia hai người có thể nắm tay nhau xuống âm phủ được không! Đỡ mang tai họa cho người khác.

Nam nhân nhanh chân đi ra cửa điện Long Càn cung, lông mày trước sau luôn nhíu chặt, nhưng đột nhiên hắn dừng lại. Một đội ngũ dài dằng dặc vốn đang theo phía sau hắn cũng dừng theo.

“Không đi, hồi cung!” Tề Ngọc đột nhiên giậm chân xoay người, âm trầm phun một câu.

Đám cung nhân đều hóa đá, rốt cục cũng được cảm nhận những xui xẻo của cung nhân khác, sao cứ nói đổi ý là đổi ý ngay thế! Hoàng Thượng, vua không nói đùa đấy! Câu này bị chó ăn mất rồi hả?

Cho dù trong lòng như có vạn con ngựa chạy qua, nhưng thấy vẻ mặt âm trầm của Hoàng Thượng mọi người đều ỉu xìu đi xuống. Ngoan ngoãn dẹp ra một con đường để Hoàng Thượng vào trong điện.

Vẻ mặt Lý Hoài Ân cay đắng, khẽ thở dài một hơi, nhanh nhẹn theo sát đi vào.

“Hoàng Thượng muốn nô tài trực tiếp đi tuyên chỉ, để trên dưới Cẩm Nhan điện chôn cùng sao?” Lý Hoài Ân như muốn giúp đế vương phân ưu, bình tĩnh mà nói ra lời này.

Không nghĩ tới Hoàng Thượng đang đi phía trước bỗng nhiên quay đầu lại, lập tức nhấc chân đá tới.

“Vớ vẩn, cái gì mà chôn cùng, mấy câu xúi quẩy như vậy mà ngươi cũng dám nói. Đi lĩnh năm vả trừng phạt đi.” Tề Ngọc lườm ông rối tiếp tục bước đi, đặt mông ngồi lại trước án, trên mặt đã khôi phục vẻ âm lãnh thường ngày.

Lý Hoài Ân khẽ thở dài, lập tức giơ tay tự cho mình một cái tát. Ai bảo ngươi nhanh nhẩu lắm chuyện! Hoàng Thượng nói ẩu thì thôi, ông đâu thể làm theo.

Sau một lát, Lý Hoài Ân mới từ trong điện đi ra, liền thấy một tiểu thái giám đang nhìn dáo dác.

“Lý Tổng quản, rốt cục có đi hay không ạ? Long kiệu vẫn đang dừng ở ngoài đây.” Gương mặt tiểu thái giám đau khổ, khẽ hỏi.

Lý Hoài Ân vừa bị Hoàng Thượng mắng một trận, tâm trạng không tốt, bèn tát luôn cho hắn một cái trút giận.

“Đi cái rắm, không thấy Hoàng Thượng đã hồi cung ư? Mau mau đem danh sách những tú nữ chưa thị tẩm kia đem ra, Hoàng Thượng đang muốn đây.” Lý Hoài Ân tức nổ phổi nói vài câu, tiểu thái giám kia vội chạy đi.

Lý Hoài Ân đứng chờ ở ngoài điện, ông thà bị châm chọc cũng không muốn đi vào nhìn mặt thối của Hoàng Thượng. Danh sách tú nữ thì có tác dụng gì, đến giờ vẫn chưa có người nào đẹp hơn Xu Dung Hoa. Hoàng Thượng, người cứ nhịn đi, thần xem người có thể nhịn đến lúc nào.

Trong hậu cung lập tức có thêm ba vị Dung Hoa, vừa vặn hợp thành thế chân vạc. Bất luận nhìn từ điểm nào, đều muốn nhìn thấy một hồi náo nhiệt.

Hoàng Thượng bên này nhìn danh sách không được bao lâu liền đem danh sách ném đến trên mặt Lý Hoài Ân.

“Nhìn đi nhìn lại vẫn là một đám thứ phẩm! Mấy lão già toàn nói với trẫm là những cô nương tiến cung là những người được lựa chọn tỉ mỉ, gì mà trăm người vạn người mới chọn được một, nhìn đi nhìn lại sao chẳng có gì đặc sắc?” Tề Ngọc tức giận trừng mắt, vẻ mặt bất mãn.

Còn bên Thọ Khanh cung đang hỗn loạn dù Tề Ngọc vẫn chưa làm gì.

Thái Hậu phái người đến tới tẩm cung mời ba vị Dung Hoa mới thượng vị đến Thọ Khang cung chăm bệnh.

Thẩm Vũ nghe cung nữ nói hai chữ “chăm bệnh”, đầu khẽ nhói lên, mặt lộ ra vẻ không vui.

Nàng ghét nhất chăm bệnh! Đặc biệt khi nàng vàThái Hậu đến chút hòa hảo ngoài mặt cũng chẳng còn mà vẫn phải đi hầu hạ bà già khó chơi này! Đúng là sống không bằng chết!

“Đã biết, người đi về trước đi, bản tần thu thập một chút rồi qua.” Thẩm Vũ phất tay, thấp giọng nói với tiểu cung nữ kia.

Chờ cung nữ đi rồi, Minh Âm đang ở cạnh hầu hạ mới liếc nhìn nàng, lông mày Thẩm Vũ nhíu lại, hiển nhiên là bởi vì không muốn đi mà phiền não. Minh Âm không khỏi bĩu môi thầm nghĩ: Dung Hoa, ai bảo ngài tự tìm đường chết a! Hiện tại không thể đi cầu Hoàng Thượng rồi? Nhất định phải đi hầu hạ lão yêu bà này rồi? Hài lòng rồi?

Long Càn Cung đương nhiên cũng nhận được tin tức này, Hoàng Thượng đã tức giận xé luôn danh sách tú nữ, lúc này đang nghiêm mặt cau mày, thâm trầm mà âm lãnh nhìn phương xa.

“Hửm? Mẫu hậu lại nghĩ ra chiêu mới rồi sao? Ái tần này của trẫm sẽ bị bà ta đùa hỏng mất.” Nam nhân từ từ lấy lại tinh thần, tay chống cằm hơi hứng thú. Hắn khẽ híp mắt, trên mặt thoáng nét cười lạnh.

Lý Hoài Ân không khỏi run lên cầm cập, vẻ mặt này của Hoàng Thượng mới là đáng sợ nhất. Nhưng ba vị Dung Hoa nếu không bị Hoàng Thượng đùa hỏng, thì hẳn là có thể sống sót ở chỗ Thái Hậu.

“Đúng lúc trẫm nhìn mấy nàng không vừa mắt, mẫu hậu muốn dưỡng bệnh cứ tùy theo ý bà. Nhưng không nói một câu đã muốn dùng nữ nhân của trẫm, nợ này phải tính!” Hoàng Thượng cau mày suy tư chốc lát, mới hừ lạnh.

Lý Hoài Ân đương nhiên không dám xen vào, nghĩ tới chuyện tí nữa còn phải tìm người tát mình năm cái ông đã thấy khó chịu rồi. Thân làm đại tổng quản như ông thật uất ức, ngày ngày bị Hoàng Thượng hành hạ, cứ có chuyện thì người đen đủi lại là ông! Ông chỉ ước hoặc là mình chết sớm, đỡ bị Hoàng Thương hành hạ hoặc Hoàng Thượng chết sớm, đỡ hành hạ mình.

Thẩm Vũ lưỡng lự hồi lâu, không phải không nghĩ đến cách thuận theo Hoàng Thượng nhưng lại bỏ ngay lập tức. Thói hư tật xấu này Hoàng Thượng không thể nhịn, nhìn nhiều thành quen, vì địa vị sau này giờ nàng nhất định phải nhẫn nhịn.

Nàng thu thập một chút liền dẫn Minh Âm và Minh Tâm đi. Hứa Khâm và Phỉ An Như đã đến trước, trước khi ba người Thẩm Vũ vào, Hứa Khâm hai người đã đứng ở một bên bưng trà rót nước hầu hạ rồi.

“Ai gia vừa nói với Hứa ma ma chắc là Xu Dung Hoa sẽ đến cuối cùng. Quả nhiên ai gia đoán đúng rồi.” Thái hậu nhẹ nhàng hừ hai tiếng, cứ như bị đau nơi nào đó. Bà nằm ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, giọng nói mười phần bất mãn.

Thẩm Vũ nhẹ nhàng nâng tay, Minh Âm ở phía sau liền nhanh nhẹn tiến lên trước một bước, chậm rãi nâng nàng đứng dậy.

“Thái Hậu liệu sự như thần. Thần thiếp sáng sớm hôm nay có hơi đau đầu, giờ mới đỡ. Hôm nay tiếp thánh chỉ phong thưởng của Hoàng Thượng, suýt nữa thì muộn.” Thẩm Vũ đứng thẳng người, nở nụ cười diễm lệ, giọng điệu nũng nịu, dáng vẻ trăm sủng một thân.

Sắc mặt Thái Hậu càng thêm khó coi, bà ta trợn mắt nhìn Thẩm Vũ, như muốn đứng dậy ăn tươi nuốt sống nàng.

Thẩm Vũ nhìn Thái Hậu không chút sợ hãi, kiếp trước nàng cúng bái Thái Hậu như thần phật kết quả bị người người bắt nạt. Kiếp này nàng tuyệt không làm chuyện ngu ngốc như vậy này, nếu ả yêu quái này dám để nàng hầu hạ, nàng đây đành thử so mức yếu ớt với Thái Hậu thôi. Giả bệnh tật yếu đuối có ai không biết, để xem ai hành chết ai trước!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca