Tiến Công Sủng Phi

Lượt đọc: 6857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 26
cố ý chọc tức..

❊ ❊ ❊

Tề Ngọc nhìn chằm chằm vào nàng, Thẩm Vũ khép hờ mắt, phong thái mị hoặc hiện hết ở trên mặt. Đôi môi đỏ mọng trên mặt giai nhân lúc này làm hắn có cảm giác nóng lòng muốn say trong hương vị ngọt ngào.

Khó trách người ta thường nói: “đêm xuân ngắn ngủi ngày nhanh đến, từ đó quân vương không lâm triều”. [1]

[1] Hai câu thơ trích trong bài ‘Trường hận ca’ của Bạch Cư Dị. Nguyên bản là:

Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi

Tòng thử quân vương bất tảo triều.

Trước kia khi nghe những lời nói như thế này Tề Ngọc chỉ cười nhạt, bây giờ được hưởng thụ sự hầu hạ của Thẩm Vũ, hắn mới hiểu được cổ nhân nói không sai, chỉ là hắn chưa từng gặp qua vưu vật như thế này mà thôi.

“Bát dược tối hôm nay có linh lăng hương, hạt sen, xa tiền thảo đều là dược liệu có vị ngọt đâu có đắng như vậy?” Tay hắn hơi dùng sức giữ chặt hai vai của Thẩm Vũ, thắt lưng càng thêm dùng sức, giọng điệu nói chuyện có chút đứt quãng nhưng khí thế không giảm.

Cả người Thẩm Vũ bị hắn đâm cho có chút choáng váng hoa mắt đã không rảnh mà suy nghĩ sâu xa lời nói của hắn. Giọng nam nhân quanh quẩn bên tai nàng, lại nhanh chóng tan đi.

“Ái tần sinh ra đã không ăn được đồ đắng hay là cay, hôm nào trẫm phải lãnh giáo một hai!” Hoàng thượng lại không từ bỏ đề tài này, vì thân thể chấn động khiến lời nói cũng rung động.

Thẩm Vũ cố không trả lời, cả người nàng đung đưa theo động tác của Tề Ngọc, hai tay như túm được khúc gỗ nổi mả bám chặt sau gáy hắn.

“Thật ra những thứ kia đều dùng để tránh thai!” Cuối cùng Tề Ngọc nắm hai vai của nàng, dùng lực tiến vào chỗ sâu nhất trong nàng. Sau khi hô to lên một tiếng, dường như quá mức sảng khoái nên âm điệu có chút quái dị. Từng cỗ nhiệt lưu bừng lên Thẩm Vũ cũng theo đó mà run rẩy hai cái.

Hai người có chút thoát lực, nàng mở to đôi môi đỏ mọng thở hổn hển. Thời gian đắm chìm trong đó cũng không lâu lắm, trong đầu đều là câu nói câu nói cuối cùng mà Tề Ngọc vừa nói.

A, đó là dược liệu kiếp trước nàng quen thuộc nhất, bây giờ cẩn thận nhớ lại khi hoan hảo nghe được vài loại. Linh lăng hương là nguyên liệu chủ yếu của tị tử canh, vì có thể sống lâu một chút, kiếp trước Thẩm Vũ phải uống không ít tị tử canh, dù không tinh thông những cũng biết bảy tám phần.

Nam nhân vẫn còn nằm trên người nàng thở hổn hển, lúc này điên cuồng, trước sau ra đến hai lần đủ cho hắn cảm nhận dư vị.

“Linh lăng hương, xa tiền thảo, hạt sen. Mài hạt hoa tiêu làm thuốc mỗi ngày ba lần, dùng thuốc tránh thai một năm đợi hồi phục lại là có khả năng có thai.” Thẩm Vũ mở đôi môi đỏ mọng khẽ thầm thì dược liệu nàng hiểu rõ trong lòng. Vì kiếp trước tiếp xúc quá nhiều, ngay cả liều lượng dùng nàng cũng nhớ rõ.

Hoàng thượng đang ghé trên người nàng sững sờ, hiển nhiên không ngờ nàng biết nhiều như vậy. Hắn ngẩng đầu lên nheo mắt đánh giá nàng, dường như có thể nhìn ra một chút gì đó trên khuôn mặt của nàng.

“Tần thiếp tạ hoàng thượng ban thuốc!” Thẩm Vũ không sợ hãi nhìn lại hắn, khóe miệng khẽ nhếch tạo thành một đường cong khẽ tạ ơn.

Tề Ngọc thấy nàng bình tĩnh như thế không khỏi hừ lạnh một tiếng chậm rãi rời khỏi cơ thể của nàng. Ngồi ngay ngắn, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua nàng lúc này đầy vẻ quyến rũ, trong ngực mang theo mười phần kinh ngạc cùng cảnh giác.

“Ái tần quả nhiên không phải vật trong ao, thật khác so với những nữ nhân chỉ tìm cách mị hoặc quân vương kia. Xem ra Thẩm gia đưa ngươi vào hậu cung có thể cố mà sủng ái, nhưng nếu muốn lợi dụng ngươi để có thể trở thành thế gia đứng đầu thì chỉ sợ tính toán này của bọn họ thất bại rồi!” Nam nhân nhìn chằm chằm vào mặt nàng, giọng điệu dần dần trở lại lại bình tĩnh, dường như không phải là người vừa hoan hảo với nàng.

Nữ nhân này kể phương thuốc của tị tử canh rất thành thục, hiển nhiên đã sớm có mưu tính. Thẩm Vũ căn bản không muốn mang nhi tử của hoàng đế, bị Thẩm gia xem như đá kê chân.

Nụ cười trên mặt Thẩm Vũ thu lại, chân nàng vẫn còn uốn cong trước ngực do duy trì một động tác trong khoảng thời gian dài nên muốn thu lại hơi khó khăn. Hai cái đùi đã tê rần, còn có dấu vết vừa rồi kích động bị móng tay chính mình làm ngộ thương, dấu vết xanh tím bị chiếu vào càng rõ rệt.

Tề Ngọc nhìn cả khuôn mặt nàng đều nhăn lại cũng không khỏi nhíu mày, không đành lòng nhìn nàng khổ sở như thế liền đưa tay vặn chân giúp nàng. Lại sợ tay mình không biết nặng nhẹ làm đau nàng, liền nhẹ nhàng vuốt ve bắp đùi của nàng.

Đợi Thẩm Vũ có thể nằm thẳng ở trên giường hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trên người bắt đầu đổ đầy mồ hôi.

“Hoàng thượng khen nhầm rồi, ở hậu cung này nữ nhân đều giống nhau, chỉ một lòng nghĩ làm sao có thể mê hoặc hoàng thượng. Thân phận tần thiếp thấp kém, muốn mị hoặc hoàng thượng cần phải giữ được tính mạng đã. May mà hoàng thượng thông cảm cho tần thiếp, như vậy sau này tần thiếp sẽ tận tâm tận lực hầu hạ người!” Thẩm Vũ thở ra một hơi rồi mới mở miệng nói.

Nàng quay đầu nhìn về phía hoàng thượng, trên khuôn mặt mềm mại đáng yêu hiện lên ý cười.

Tề Ngọc lạnh lùng nhìn lại nàng, nữ nhân âm hiểm giả dối! May mà hắn có ý tốt, thì ra đúng là cái bẫy của Thẩm Vũ. Hoàng thượng là nam nhân hay bới móc bắt bẻ nhất thiên hạ, khó khăn lắm mới gặp được người có thể cho hắn tận hứng tự nhiên sẽ không để nữ nhân này dễ dàng chết đi như vậy, chờ hắn chơi chán hãy nói. Cho nên khi hắn còn có chấp niệm với cơ thể của Thẩm Vũ, không cần Thẩm Vũ tính toán, hắn sẽ chủ động nghĩ cách đưa tị tử canh cho nàng.

“Hừ, ái tần quả là người giỏi tâm cơ mưu lược! Trẫm mang bát thuốc này đến là vì Đỗ viện phán nói thân thể ngươi có tính hàn không thích hợp có thai. Không ngờ ý tốt của trẫm lại làm ái tần hiểu lầm!” Hoàng thượng không khỏi mở miệng giễu cợt.

Ánh mắt của hắn nhẹ nhàng rời đi liền nhìn thấy một tượng đất nằm bên cạnh cái gối đầu, không biết khi nào đã trượt xuống khỏi đầu Thẩm Vũ. Hắn đưa tay cầm lên rồi đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía.

Thẩm Vũ ngẩn người, tuy nói đấu trí cùng hoàng thượng là phải làm hắn chú ý một phương diện quan trọng nhưng nếu không biết chừng mực thì không ổn. Nàng không ngờ hoàng thượng sẽ mang tị tử canh tới đây, nhưng hoàng thượng cho là như thế nàng cũng không muốn giải thích, có vài phần cố ý chọc tức hắn. Liên tục chín ngày ở Long Càn cung gọi người tới sủng hạnh, thỉnh thoảng một ngày lại tự mình chạy tới Cẩm Nhan điện sủng hạnh, Thẩm Vũ đã diễu võ dương oai. Còn nói lời nói đắc ý nữa chỉ sợ chưa kịp leo lên trên liền có người phải mạo hiểm liên thủ với nhau giết chết nàng!

Còn không đợi nàng nghĩ được cách trấn an liền nhìn thấy hoàng thượng dùng ngón trỏ và ngón cái bóp cổ tượng đất, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào nàng làm nàng hơi rợn tóc gáy.

“Thẩm thị A Vũ, ngươi nghe cho rõ đây. Trẫm nhất định sẽ khiến ngươi sinh hạ đứa nhỏ, cho ngươi hối hận vì hôm nay trêu đùa trẫm!” Tề Ngọc một tay nắm chặt tượng đất chỉ vào Thẩm Vũ, giọng điệu tràn ngập khí phách ý tứ hàm xúc.

Chỉ là cái tượng đất kia làm động tác che mặt quả thực quá mức đột ngột, ngược lại mất đi chút khí thế.

“Tần thiếp hiểu! Hoàng thượng, không còn sớm nữa, người đi nghỉ tạm đi!” Thẩm Vũ quấn cái áo ngủ bằng lụa ở trên giường lên người tự mình đến một bên lấy quần áo sạch mặc vào, trải lại giường một lần nữa, dường như không chút để ý nam nhân vừa mới nói lời uy hiếp.

Về việc không hối hận đó là chuyện của một năm sau đó, nàng không tin đến lúc đó quan hệ của nàng cùng hoàng thượng vẫn chỉ dừng lại ở trên giường!

Tề Ngọc cắn chặt răng, lại là cái cảm giác đấm vào vải bông đó. Hắn đợi Thẩm Vũ trải giường xong liền chui vào phía trong mền gấm, trầm mặc nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi.

Có lẽ ngay cả chính hắn cũng không phát hiện ra những phi tần khác một khi chọc tức hắn, hắn sẽ không để cho người đó được dễ chịu. Nay đối với Thẩm Vũ, hắn lại có thể chịu đựng.

Ở ngoài của điện, Lý Hoài Ân chăm chú nghe động tĩnh ở bên trong. Mới vừa rồi hai vị chủ tử suýt trở mặt cãi nhau, hắn tự nhiên có thể nghe rõ ràng, tim liền run lên. Chẳng qua trong nháy mắt lại sóng yên biển lặng, thậm chí không gọi người đi vào hai người đã ngủ lại.

Hắn không khỏi thở nhẹ ra một hơi, thật không hổ là Xu uyển nghi, có cách thu phục hoàng thượng,

Bên Cẩm Nhan điện thì một hồi vui vẻ nhưng chủ tử các cung khác đều không được như vậy, vừa nghe được tin tức suýt thì bùng nổ. Con người Xu uyển nghi tuy thanh cao nhưng cũng may có nhãn lực biết tiến biết lui. Đáng tiếc hoàng thượng lại đánh lên mặt mũi của Nghiên tần cũng muốn chạy đến Cẩm Nhan điện bám víu Xu uyển nghi.

Những phi tần khác không có cách nào suy đoán được tâm tư của hoàng thượng, nhưng từ nay trở đi danh hiệu Xu uyển nghi được đưa vào tâm điểm chú ý của mọi người đi.

Sáng sớm hôm sau khi Thẩm Vũ nhổm dậy, Lan Hủy dẫn theo mấy người Minh Tâm đến hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Đám cung nữ đều cúi đầu giấu đi ánh mắt, căn bản không có thần sắc vui mừng vì hoàng thượng hôm qua đã tới đây, ngược lại cẩn thận từng li từng tí như kiêng dè cái gì đó.

Thẩm Vũ ngồi trước gương đồng, thu hết biểu hiện của những người này vào trong mắt, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhẹ,làm như không chút để ý hỏi một câu: “Đây là thế nào? Sáng nay lúc đi hoàng thượng người nổi giận?”

Nàng vừa dứt lời mấy cung nữ ngẩng đầu quan sát nàng liếc mắt nhìn nhau. Vẫn là Lan Hủy nhẹ nhàng hỏi: “Chủ tử đoán ra, là tối hôm qua người chọc tức hoàng thượng?”

Thẩm Vũ giơ tay lên nhẹ chống cằm, lộ ra thần sắc hậm hực, thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Vẫn là Kiều phi tỷ tỷ nói đúng, hoàng thượng chỉ sợ là chán ghét ta rồi!”

Nàng vừa nói ra những lời này, những người quan sát nàng càng nhiều, ngay cả Minh Tâm cũng không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn nàng vài lần. Thẩm Vũ nhìn chằm chằm gương đồng như trước, vẻ mặt buồn bực, mười phần giống bộ dáng bị chồng ruồng bỏ.

“Uyển nghi, khi hoàng thượng đi sai nô tỳ đeo cho ngài cái này!” Minh Âm bưng một cái khay ngọc lên cao quá đỉnh đầu cả người cúi xuống một góc 90 độ sợ Thẩm Vũ giận chó đánh mèo với nàng.

“Ừm, đeo cẩn thận một chút miễn cho làm mất cũng không tốt!” Thẩm Vũ khẽ gật đầu một cái, khay ngọc kia để cái tượng đất tối qua.

Nàng rửa mặt chải đầu xong vội vàng dùng xong đồ ăn sáng, kiệu đang chờ ngoài cửa. Đã đến giờ thỉnh an thái hậu.

* Lời tác giả: Thịnh cực tất suy, A Vũ tuy muốn có danh vọng nhưng biết mức độ.

Hoàng thượng liên tục vì nàng mà ngoại lệ đã không dễ ~

Sau khi viết ra chương này ta có cảm giác chưa viết rõ suy nghĩ trong lòng A Vũ, không biết mọi người có hiểu không? Nếu như không hiểu thì comt, ta sẽ sửa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thịnh thế thanh ca