Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Mộ Cửu cởi Tránh Tiên Thường hiện thân, bĩu môi nhìn Mộ Dung Thiếu Khanh ngã xuống, còn làm một cái mặt quỷ với hắn.

Đôi mắt phượng của hắn trừng trừng nhìn về phía nàng. Lục Áp thừa dịp chân khí của hắn còn chưa tụ lại được liến bắn ra một đạo linh lực, hắn liền bất tỉnh nhân sự.

Mộ Cửu nhìn hoa viên bị phá tơi bời, không khỏi lo lắng: " Chúng ta làm như vậy... hình như không tốt lắm."

Dù sao đây cũng là địa bàn của Hồ Vương, họ đánh ngất nhi tử của lão, nhìn thế nào cũng như đến để phá đám vậy...

" Sợ cũng không có tác dụng." Lục Áp phủi phủi ống tay áo, mặt không biến sắc tim không đập, nói, " Lão hồ ly kia rất tự kiêu, ngươi và ta đánh ngất nhi tử của lão, không biết lão sẽ tạo ra được động tĩnh lớn thế nào. Lúc này chúng ta muốn thuận lợi cũng không thuận lợi được nữa, cứ rời khỏi đây trước đi." Nói xong, hắn cầm tay nàng niệm một cái quyết, biến mất khỏi hoa viên.

Đến một nơi có vẻ an toàn, lúc này hắn mới đi chậm lại, nhìn Tránh Tiên Thường mà nàng đang cầm trong tay: " Đúng là không ngờ được trên người ngươi còn một món đồ chơi như vậy."

Đồ chơi gì? Đây chính là bảo bối mà Lưu Dương cho nàng!

Mộ Cửu thuận thế cúi đầu nhìn xuống, ngữ khí không tốt cho lắm: " Không có vài hậu chiêu, ai dám leo lên núi chứ?"

Nói xong nàng lại nhíu lông mày, câu nói vừa rồi của hắn không quan trọng, mấu chốt là câu nói trước đó của hắn kia... Hắn nói không sai, một nhà lão hồ ly đều không dễ trêu chọc, lần này nàng đánh ngất nhi tử nhà người ta, chẳng lẽ còn sẽ có quả ngon để ăn? Nhưng càng khiến người ta không biết nói gì chính là, hắn biết rõ lão hồ ly khó đối phó, vậy mà còn làm cho con nhà người ta hôn mê!

Bây giờ nàng nên ứng phó thế nào?

" Thật ra nếu ngươi không ra tay, ta vẫn có thể chiến thắng được hắn."

Nàng đang muốn phát biểu ý kiến, Lục Áp lại bình chân như vại mở miệng, hơn nữa còn mang dáng vẻ không muốn tiếp tục, hai chân không ngừng bước về phía trước.

Mộ Cửu trừng to hai mắt nhìn hắn.

Chính vào lúc này, phía trước chợt truyền đến tiếng nước chảy róc rách, cận thận nghe còn có thể nghe ra âm thanh người nào đó nói chuyện.

Mộ Cửu mau chóng đi thêm vài bước, xuyên qua con đường mòn, phía trước nàng thình lình xuất hiện một cái hồ xanh biếc, rộng không nhìn thấy bờ, giữa hồ tọa lạc mấy tòa cung điện chằng chịt lóa mắt!

Toàn bộ cung điện hồ ly nằm lơ lửng trên mặt nước, tổng cộng chỉ có ba cửa chính và ba chiếc cầu đá dẫn vào bên trong, đứng ngoài hoa viên nhìn sang, có thể thấy mỗi hành lang trong cung điện đều treo đầy đen Lưu Ly Cung, mặt trăng tròn sáng trên bầu trời phản chiếu trong hồ nước trước cung điện. Hồ nước dập dềnh mang theo ánh sáng, khiến cung điện ba tầng trước mặt nhìn qua càng thêm lấp lánh.

Bao quanh hồ là một biển hoa đồ sộ.

" Đến rồi!" Mộ Cửu cao hứng.

Lục Áp gật đầu, đi cùng nàng lên chiếc cầu đá màu trắng phía Tây.

Thị vệ đứng ở đầu cầu nhìn thấy họ, bước lên ngăn lại: " Người nào?"

Mộ Cửu không thể không nói lại lai lịch của mình một lần nữa.

Nhưng nàng vừa nói dứt lời, phía sau thị vệ liền có mấy người vội vã đi đến, đi đầu là một nữ tử hoa lệ vô song, giữa mi tâm treo một viên Lam Bảo Thạch khiến làn da của nàng ta trở nên trắng hơn, áo khoác màu lam dưới ánh đèn càng trở nên mĩ lệ. Nàng ta nhanh chóng đi đến, hỏi: " Nhị điện hạ đang ở đâu?"

Mộ Cửu vội vã kéo Lục Áp sang một bên tránh tránh né né.

Vừa dứt lời, khuôn mặt nữ tử này đã hoàn toàn lộ ra dưới ánh sáng, hóa ra ngoại trừ da dẻ trắng nõn, hóa ra là một đại mỹ nữ mắt to mũi ngọc tinh xảo! Chỉ là khuôn mặt của mỹ nữ này như có một tầng sương lạnh, nhìn qua có mấy phần tương tự Mộ Dung Liễu Diệp, xem ra cũng là một vị Đế Cơ không thể nghi ngờ.

Tâm trạng Mộ Cửu trở nên hồi hộp, cái chân định bước lên cũng chầm chậm thu lại.

Nhìn dáng vẻ nổi giận đùng đùng của nàng ta, có phải là do chuyện nàng và Lục Nhai còn chưa báo cáo nguyên do muốn cầu kiến Hồ Vương đã đánh ngất Mộ Dung Thiếu Khanh đã truyền đến đây rồi hay không?

Nhanh như vậy? Nàng còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đâu!

" Làm sao bây giờ?" Mộ Cửu quay đầu lại nhìn Lục Áp.

Lục Áp đúng là thoải mái: " Đi vào trước rồi nói."

Mộ Cửu hết chỗ nói, nhưng không có cách nào không đồng ý. Thanh Khâu là do Thiên Đình quản lí, nàng và Lục Nhai phụng mệnh mà đến, nhi tử của Hồ Vương còn chưa hỏi rõ ràng đã động thủ đánh người, như thế sẽ được coi là tội gây cản trở công vụ đúng không? Phía sau nàng còn có Thiên Binh Doanh đấy, nàng đúng là không có gì phải sợ.

Chờ đầu cầu yên tĩnh lại, họ liền đi tới, nói rõ ràng xong, thị vệ liền đưa họ vào trong cung điện. Đại điện trung tâm được giới vệ nghiêm ngặt, vừa nhìn chính là một nơi cao quý phi phàm.

Người hầu cửa đi vào bên trong thông báo, nhanh chóng có người đi đến dẫn Mộ Cửu và Lục Áp đi.

Bên trong đại điện xa hoa không phải nói, nhìn hai hàng dạ minh châu hai bên chính điện, mỗi viên to phải bằng cái chậu rửa mặt đã đủ để làm người ta mù mắt rồi.

Vương tọa trên điện cũng là dùng các loại phỉ thúy bảo thạch khảm nạm mà thành, ngồi chính giữa là một lão nhân có một chòm râu bạc, phục trang đẹp đẽ..

Lão nhân mặc một thân tia bào, nhìn không ra làm bằng vật liệu gì, nói chung khinh bạc mềm thấu, có đến bảy, tám tầng, đủ để che kín thân thể, trên đầu gắn bảo quang, được nạm thành bằng đá ngũ sắc.

Thứ gây chú ý nhất, chính là trên ngón giữa tay phải lão có đeo một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng gà... Nói thật, Mộ Cửu sống hai đời, tổng cộng đã hơn hai ngàn năm tuổi, gặp qua không ít nhà giàu mới nổi, nhưng nổi đến trình độ này thì cũng là lần đầu tiên. Nàng liền nghi ngờ, lẽ nào lão không sợ viên kim cương to đùng đó ép ngón tay lão thành bệnh viêm khớp sao?

Lão nhân khiến người ta vừa nhìn liền liên tưởng đến một kẻ buôn bán đá quý đó, đương nhiên chính là Hồ Vương.

" Các ngươi từ Thiên Đình tới?" Nhìn hai người họ cúi chào, Hồ Vương liền bưng lên một cái chén ngọc bích, kéo dài thanh âm, nói.

" Đúng thế. Chúng ta đến từ Tuần Sát Ty thuộc Thiên Binh Doanh, khi trước hạ giới có gặp được Liễu Diệp Đế Cơ, biết được Thanh Khâu gần đây liên tục xảy ra án mạng, vì thế, chúng ta phụng mệnh Thiên Đình đến xử lí việc này."

Mộ Cửu nhìn ra sự ngạo mạn của hắn, không thể không tự hạ thấp bản thân mình xuống một chút để nói rõ: " Chuyện này liên quan đến trị an Tiên giới, chúng ta hi vọng có thể được gặp gỡ người bị hại, hỏi thăm những chuyện đã trải qua, sau đó thương lượng cách giải quyết sự tình, mong Hồ Vương có thể đồng ý."

Vốn nàng có thể giải quyết chuyện này mà không thèm nể nang mặt mũi gì hết, nhưng ai bảo hai người họ đánh ngất nhi tử của lão đây? Tuy lão nhân này xem ra chưa hề biết chuyện, nhưng có câu nói đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại, nàng phải thừa cơ tạo ấn tương tốt đã rồi nói.

Hồ Vương nhấp một ngụm trà, sờ sờ viên đá kim cương trên tay, chậm rì rì lên tiếng: " Nhưng lão phu không hề sai người đi báo án, việc của Thanh Khâu chúng ta không cần Thiên Đình xử lí giúp."

Mộ Cửu đáp: " Tuy Thanh Khâu không báo án, nhưng việc này liên quan đến Xiển giáo, hiện tại vụ án đang không rõ đầu đuôi, cũng đã liên lụy đến không ít người vô tội, Thiên Đình không thể không nhúng tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ