Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 32
có người muốn chết

❊ ❊ ❊

Đi ra từ chỗ Lưu Tuấn, Mộ Cửu gặp Lâm Kiến Nho đang đi về phía đầu đường. Sau đó nàng mới biết, hóa ra Lưu Tuấn nói thật, đêm qua Trần tướng quân đã từ Phạm Khâu Sơn trở về, mà vụ án này cũng rất nhanh sẽ được thẩm lý. Tại sao nói là rất nhanh sẽ được thẩm lý, đó là bởi vì Lâm Kiến Nho nói, sáng sớm hôm nay, Trần tướng quân đã đưa nhân mã tới Phạm Khâu Sơn.

Mộ Cửu tự biết mình vô duyên với vụ án này, chỉ nghe một chút cho có. Thế nhưng chuyển biến trước sau của Lưu Tuấn lại khiến nàng không khỏi sinh nghi, rõ ràng là chuyện không thể chịu nổi, tại sao bỗng nhiên hắn lại chọn cách biết điều xử lý?

Có điều, nói những chuyện này không có ý nghĩa, thân là lính mới, nàng không có quyền nghi ngờ quyết định của lãnh đạo.

Đối với Lâm Kiến Nho, nàng đúng là cảm thán từ tận đáy lòng: " Ngươi thật đúng là chuyện gì cũng biết!"

Lâm Kiến Nho khẽ cười.

Ngày hôm đó gió êm sóng lặng, tuy cái chết của Thanh Xà tinh trên Thiên Đình đã tạo ra một làn sóng không nhỏ, nhưng trên Thiên giới nhàm chán này, có chuyện gì mà không tạo ra sóng gió?

Chuyện như vậy cũng chỉ tối đa có thể khiến người ta cùng nhau ngồi uống trà đàm luận một buổi, đến chiều liền nhạt đi.

Mộ Cửu cũng bắt đầu bàng quan, chỉ là nàng rất muốn đến Phạm Khâu Sơn xem một chút, trong lòng hơi tiếc hận.

Đến giờ nghỉ, hai người cùng nhau đi về Chu Tước quán.

Ánh mắt trời buổi chiều chiếu chếch qua ngọn núi Tiên Vũ Thúy ven đường, ngọc thạch ánh lên từng tia sáng lấp lánh, mấy cây hoa đào mọc trên đầu tường mềm mại kiều diễm đang cùng thúy trúc bên kia vách tướng không biết bàn luận xôn xao chuyện gì.

Thiên giới không phân bốn mùa, quanh năm hoa nở.

Mộ Cửu lại nhớ đến chuyện lần trước, hai người Dương Doãn kia vì đánh nhau mà hủy hết hoa cỏ, không khỏi cảm thấy đáng tiếc. Đó đều là những cổ mộc lâu năm, bây giờ, ngoại trừ nửa cây Tử Đằng trước cửa nhà nàng thì chẳng còn lại mấy. Lại nghĩ, tuy nàng đã rõ ràng đầu đuôi ân oán của hai người kia nhưng không có cách hóa giải, nghĩ đến chuyện sau này còn phải sống ở đây trên dưới năm trăm năm, đầu nàng bắt đầu có chút ong ong.

" Cố gắng không đến năm trăm năm là được." Lâm Kiến Nho cười nói, " Chỉ cần cố gắng lấy được chức vị từ Bách Phu Trưởng trở lên là được rồi, lúc đó sẽ có tư cách chuyển ra khỏi Thiên Binh Doanh, sống độc lập. Bằng bản lĩnh của ngươi, tấn chức đương nhiên là chuyện trong tầm tay."

" Cũng khó nói lắm." Mộ Cửu cười khổ, nàng bây giờ ngay cả cơ hội phá án cũng không mò được, đừng nói đến tấn chức hay gì đó.

Lâm Kiến Nho dừng bước nhìn nàng: " Mặt mày sao lại ủ rũ như thế, hồi trước là ai nói với ta chỉ cần nỗ lực thì nhất định có thể thành công?"

Mộ Cửu phì cười: " Trí nhớ ngươi đúng là tốt."

" Đương nhiên rồi." Hắn đỡ kiếm, cười nói, " Trên đời này, ai đối tốt hay không tốt với ta, trong lòng ta đều có thể nhớ rõ."

Ngữ khí của hắn kiên quyết, nghe vào có chút ác liệt.

Mộ Cửu quay đầu nhìn về phía Tây đường, nói: " Vậy ta về trước đây."

Lâm Kiến Nho gật đầu, tiện thể nhắc nhở nàng: " Ngày mai phải trực đêm, đừng quên thời gian đấy."

Mộ Cửu nhận ý tốt của hắn, quay người đi về nhà.

Tử Linh uyển nằm ở vị trí giữa tây lộ và bắc lộ, phía trước là một hành lang dài.

Nối tiếp hành lang này là một con đường mòn, hôm nay vẫn bình thường như bao ngày khác, người người qua lại không ngừng nghỉ, mấy viên quản sự đang đứng trên hành lang nói chuyện, còn có vài Tiên Hạc đi khắp vườn hoa.

Tử Linh uyển nhìn qua cũng không có gì khác lạ, ngoại trừ bên trong có thêm mùi thơm của đồ ăn. Mộ Cửu nhớ Mộ Tiểu Tinh sáng nay đã nói buổi tối sẽ tự nấu cơm, bước chân bất giác nhanh hơn, như thường ngày nhảy qua cửa viện, cũng như thường ngày đi xuyên qua đám hoa Tử Đằng, lúc này, trong viện đột nhiên truyền tới một thanh âm gào thét.

" A ——"

Bước chân của Mộ Cửu trong phút chốc liền dừng lại.

Trong sân vốn không có người, nhưng theo âm thanh này, mấy cửa nhà đều mở tung ra, Mộ Tiểu Tinh cầm xẻng cơm nhảy ra khỏi cửa, Doãn Tuyết Như đang búi tóc một nửa, vẻ mặt bẫn mãn chậm chạp bước ra, Dư Tiểu Liên cũng la hét " Xảy ra chuyện gì?", vẻ mặt kinh ngạc.

Tất cả đều lộ diện, chỉ có cửa nhà của Dương Vận ở phía Bắc vẫn đóng chặt.

" Dương Vận?!"

Dư Tiểu Liên thốt lên đầu tiên. Nhưng nàng ta còn chưa kịp cất bước đi tới, trong nhà Dương Vận lại truyền tới động tĩnh lớn hơn, cùng với động tĩnh còn có thêm cả tiếng gào thét đau đớn khó thể quên được.

Dư Tiểu Liên nhanh chóng chạy qua đẩy cửa.

Mộ Tiểu Tinh bước nhanh đến trước mặt Mộ Cửu, cũng ngạc nhiên nghi ngờ hỏi nàng: " Xảy ra chuyện gì?"

Người ở trong nhà còn không biết, Mộ Cửu làm sao có thể biết? Nhưng ngẫm lại thanh âm vừa rồi, dường như đã xảy ra đại sự gì đó, tuy nói Dương Vận thường ngày sắc mặt nhìn nàng không tốt cho lắm, nhưng tốt xấu gì cũng là hàng xóm mà, không quan tâm thì cũng mệt, vẫn là nên đến xem một chút thì hơn.

" Ngươi làm sao vậy?!"

Người còn chưa vào nhà, Dư Tiểu Liên đã kêu lên sợ hãi, Dương Vận vẫn tiếp tục rêи ɾỉ. Mộ Cửu bước vào cửa, thấy Dương Vận đang ngã dưới đất, tứ chi như bị rút gân, run rẩy kịch liệt, quanh thân mặc dù chưa có vết máu, nhưng dáng vẻ cùng sắc mặt trắng bệch của nàng ta cũng không khỏi khiến người ta cảm thấy có chút hoảng sợ.

" Nhanh đi gọi quản sự!" Mộ Cửu thấy thế liền nhanh chóng ra lệnh cho Tiểu Tinh, sau đó chạy đến giúp Dư Tiểu Liên đỡ Dương Vận.

Nào biết Dương Vận lại cắn răng tàn nhẫn trừng nàng, sau đó liều mạng đưa tay lau mồ hôi, mượn lực của Dư Tiểu Liên để ngồi dậy.

" Còn không mau mang nước đến đây!"

Dư Tiểu Liên đột nhiên quát lên một tiếng, Mộ Cửu sững sờ tại chỗ!

... Con bà nó, ta không phải nha hoàn của ngươi đâu, sai cái gì mà sai?

Nhưng dù sao hiện tại cũng không phải lúc tranh luận, thấy Dương Vận đau đến mức bắt đầu lăn lộn trên mặt đất, nàng không thể làm gì khác hơn là nhịn cơn giận này xuống, nhanh chóng chạy đến lấy nước nóng đổ vào chậu đồng, còn cầm theo một cái khăn bưng lại.

Dương Vận vẫn đau đớn lăn lộn, Dư Tiểu Liên hỏi cũng không nói. Bàn ghế trong phòng đều vì nàng ta lăn lộn mà đổ hết xuống mặt đất, chân tay của nàng ta bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, xiêm y đều đã bị mồ hôi thấm ướt!

Xem ra, nàng ta dường như đã bị nội thương nghiêm trọng.

Mộ Cửu thả chậu nước, ngồi xổm xuống bắt mạch cho Dương Vận. Dư Tiểu Liên hất tay nàng ra: " Ngươi định bày ra cái vẻ đại tiên ở đây làm gì? Ngay cả ta cũng không tìm được nguyên nhân, chẳng lẽ ngươi còn mạnh hơn ta?!"

Chứ còn sao nữa!

Mộ Cửu cũng không phải người thích bị tra tấn, nàng đã nhiệt tình, nàng ta không cần thì thôi.

Vì thế, nàng thản nhiên đứng lên, đạp đổ chậu nước, mặt mày tối sầm bước ra khỏi cửa.

Phía sau truyền đến tiếng mắng chửi của Dư Tiểu Liên.

Mộ Cửu vừa ra khỏi cửa liền va vào Mộ Tiểu Tinh, nó chỉ vào mấy tiên nhân mặc quan phục màu đen theo sau: " Quản sự đến rồi!"

Mộ Cửu vội vã tránh ra để họ đi vào.

Vừa ngẩng đầu, nàng nhìn thấy Doãn Tuyết Như đang đứng bên phía đối diện, một tay tết tóc, một mặt nhíu mày đăm chiêu nhìn sang phía này.

Mộ Cửu nhếch môi, đi theo mấy vị quản sự quay lạitrong phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ