Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 11
liên quan gì đến ta?

❊ ❊ ❊

Lục Áp đang tắm nắng ở trên núi.

Nói là tắm nắng, nhưng cả người hắn đều đang tản mát hơi lạnh đến mức khiến đóa thược dược trên đỉnh đầu hắn cũng phải run rẩy.

Không thể trách hắn đáng sợ, những khổ sở mà hắn phải chịu trong một tháng qua còn hơn khổ sở cả đời hắn gộp lại nhiều. Ai phải rơi vào tình cảnh này lại có tâm trạng tốt chứ?

Ngày đó, sau khi rời khỏi núi Hồng Thương không bao lâu, hắn liền bị một tảng đá rơi xuống từ trên núi đập trúng eo, tuy không đến nỗi bị thương nặng, nhưng cũng khiến tâm tình tốt đẹp của hắn hoàn toàn biến mất. Hắn tìm một cái động phủ để trú tạm, không ngờ ban đêm động phủ sập, khiến hắn nửa đêm còn phải ngủ sau một tảng đá.

Hắn rõ ràng rồi, Linh Đang này căn bản không có ý định để lại cho hắn chút mặt mũi nào.

Trong trận mưa rào, hắn chỉ có thể niệm một cái quyết trú mưa, vừa nguyền rủa vừa chạy xuống núi để trốn.

Nhưng mặc kệ đi đến nơi nào, hắn luôn cảm nhận được khí tức tà ác của Linh Đang đang ở ngay bên cạnh. Hắn quả thật rất mệt mỏi, cuối cùng dứt khoát nằm bất động trên ngọn núi rách nát này, cũng không tin hắn nằm bất động còn kéo được xui xẻo tới!

Hắn thở ra một hơi, ngửi mùi không khí tươi mát của ngọn núi, đang muốn mở mắt thưởng thức cảnh đẹp xung quanh liền đột nhiên cảm thấy ngọn núi dưới thân chấn động...

Núi động? Xảy ra chuyện gì?

Hắn đang chuẩn bị đứng lên, chưa kịp ngồi thẳng, cả người đột nhiên theo ngọn núi sụp xuống...

Tổ tông nhà ngươi! Lại sập núi!

" Con chim chết tiệt nhà ngươi đứng lại đó cho ta!"

Trong sơn cốc vang lên âm thanh lanh lảnh của một cô nương, ngay sau đó, một con chim đại bàng lớn giương cánh bay tới.

" Ta chỉ ăn một miếng bánh mà thôi, ngươi mẹ nó muốn như thế nào?"

Đại Bàng một bên tìm cách thoát thân, một bên thở hổn hển lên tiếng. Hắn đã từng gặp những kẻ khó dây dưa nhưng chưa từng gặp kẻ nào khó dây dưa như vậy, đuổi hắn từ Cửu Trùng Thiên xuống mà vẫn chưa chịu thả. Bánh đã ăn rồi, chẳng lẽ muốn hắn ói ra sao?! Tốt xấu gì tổ tông hắn cũng là cậu của Như Lai lão nương đó! Nói sao thì hắn cũng là thế gia quý tộc đó!

Nghĩ như vậy, hắn càng thêm khổ sở, móng vuốt vỗ xuống, nửa ngọn núi dưới chân liền sập.

" Đưa tiên tịch bài cho ta!"

Mộ Cửu dĩ nhiên vô cùng bực tức, cái tên này cũng dai sức quá đi, một hơi đuổi hắn bảy, tám vạn dặm, nếu không phải nàng sử dụng Truy Tiên Địch, căn bản không thể đuổi theo hắn đến đây! Nàng cũng không nói gì nữa, lập tức lôi kiếm ra, đáp mây bắt đầu chém gϊếŧ.

" Tiên tịch bài gì?!"

Đại Bàng cũng phát hỏa, làm sao hắn biết thứ tiên tịch bài rách đấy là cái gì?! Hắn chỉ biết mình đã đá nàng một cái ở Nam Thiên Môn mà thôi, sau đó nàng liền đuổi theo... Không phải chỉ đá một cái thôi sao, có gì đặc biệt?! Tổ tông của hắn là cậu của Như Lai lão nương! Thân thích của tổ tông của hắn là Khổng Tước Đại Minh Vương tiếng tăm lừng lẫy! Tuy hắn bây giờ có hơi nhếch nhác, nhưng huyết thống của hắn tuyệt đối cao quý!

Nhưng vừa dứt lời, kiếm của Mộ Cửu đã chém đến, Đại Bàng cao quý không thể không ngưng thần chống đỡ.

Lục Áp nổi giận hằm hằm chui từ đống núi sập ra ngoài, đang muốn nhìn xem là tên nào hại hắn liền nhìn thấy một tiểu nha đầu mặc trang phục thiên binh đang đánh nhau với Đại Bàng, Đại Bàng không tránh kịp, vừa ứng chiến vừa chửi ẩm lên.

" Ai phá hủy núi của chúng ta?"

Khi hắn đang xem đánh nhau, một đống tiểu yêu vì núi sập mà bị kinh động nhảy lên mặt đất.

Chúng nhìn thấy dấu móng vuốt của Đại Bàng, lại nhìn thấy có một gia hỏa đang đứng đó không xa, lập tức nã pháo vào đối tượng: " Chính là hắn! Bọn chúng nhất định là một phe!"

Mặt Lục Áp đen xì như đáy nồi.

Hắn thật sự xui xẻo đến chết rồi! Hắn có quan hệ gì với con chim rách kia? Còn là đồng bọn nữa?!

" Liên quan gì đến ta!"

Hắn vuốt tóc, cao ngạo trừng mắt dọa nạt. Trong khi hắn đang có chút lơ là, một tảng đá liền đùng một cái bay về phía gáy hắn, hắn lắc mình tránh đi, tảng đá đập sâu vào thân cây đến ba tấc!

Một con hổ tinh nhỏ đứng cạnh mẫu thân thân thể to lớn làm mặt quỷ: " Đánh chết bại hoại nhà ngươi! Đánh chết bại hoại nhà ngươi!"

Yêu tinh chúng ta không sợ gì hết, đã xưng bá ngọn núi này mấy trăm năm, ai cho ngươi một cước đạp đổ?

Lục Áp vừa mới trừng mắt, vài con hổ cái nhất thời đã vây quanh hắn không thả.

Hắn muốn thổ huyết!

Không biết hắn có nên lập ra một cái quy định chiếu cáo thiên hạ, rằng từ nay về sau, tất cả hổ tinh, linh miêu tinh đều không được thành tiên?!

Hắn nhíu mày hít sâu một hơi, liều mạng ngăn cản sự kích động của đám yêu tinh.

Có điều hít xong một hơi, hắn bỗng nhiên cảm nhận được mấy phần thoải mái, nhận ra khí tức của Linh Đang quanh thân đang dần yếu đi. Cảm giác này hắn đã thấy qua khi đi qua núi Hồng Thương ngày trước, tìm ra nguyên nhân chuyện này, nhất định sẽ không còn chuyện xui xẻo gì chờ đợi hắn nữa!

Chẳng lẽ phong thủy trên ngọn núi này tốt?

" Ác đồ kia, nhanh bồi thường tổn thất cho chúng ta!" Đám yêu tinh gào lên.

" Không sai! Bếp nhà ta đã sụp, một nồi bánh màn thầu mới làm sáng nay của ta đã nát hết! Lát nữa lão công ta về phải ăn cái gì?" Thanh âm cuả Hổ tinh đặc biệt vang đội, nó xoa xoa tay vào tạp dề, dáng dấp như nếu Lục Áp không nghe lời, nó sẽ trực tiếp đặt mông ngồi xuống đè chết hắn.

" Không sai!" Sói yêu cũng kêu la, " Con gái của ta khóc cả tối, hừng đông mới ngủ, ngươi lại làm cho nó tỉnh giấc! Vừa nhìn đã biết ngươi không có vợ, cả ngày du đãng bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, đáng đời nhà ngươi!"

" Ta cũng thế!" Gấu yêu chui ra từ trong đám người, " Ta còn đang chuẩn bị kết hôn, phòng ốc mới xây xong, bây giờ động sập, ta cưới vợ thế nào? Chẳng lẽ làm một cái lều để động phòng sao? Như thế cha mẹ vợ ta sẽ xé xác ta mất! Việc này không thể bỏ qua, không có lời giải thích chính đáng thì ngươi đừng hòng đi!"

Lục Áp liếc nhìn bọn chúng, không lên tiếng.

Nghe chúng nói thì đích xác có chút xui xẻo, nhưng chuyện này thì có quan hệ gì với hắn? Tổ tông của sự xui xẻo đang đứng trước mặt bọn chúng đây, đồ của chúng hắn có thể bồi thường, nhưng hắn phải đi tìm ai nói lí lẽ?

Hôm nay vận khí xấu, hắn rất khó chịu.

Trong khi bên dưới cãi cọ, Mộ Cửu đã đánh với Đại Bàng được hơn 300 chiêu. Con Đại Bàng này tuy tuổi tác không cao nhưng nhờ huyết thống, hơn nữa tu luyện Huyền gia chính khí nên có cặp móng uy lực cực kì. Mộ Cửu trước kia chắc chắn có thể đối phó với hắn, bất đắc dĩ thay, lúc này nàng đã bị phong ấn thành tu sĩ Nguyên Anh kỳ, pháp lực giảm nhiều, vì thế không làm gì được hắn.

Đang buồn rầu suy nghĩ xem làm cách nào để tốc chiến tốc thắng, đột nhiên trước mặt nàng hiện ra một đám mây. Một người bay đến bên cạnh Đại Bàng, một tay tùy tiện duỗi ra một cái liền vững vàng tóm được hắn, tay còn lại đánh cho hắn phải thu móng vuốt lại. Kình địch mà nàng đấu chiến hơn nửa ngày cũng không thắng, vậy mà người này cứ như vậy dễ dàng bắt được!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ