Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 99
biến đổi lớn trong đêm

❊ ❊ ❊

" Quá bẩn đi!" Thượng Quan Duẩn nhảy dựng lên, " Vậy ta ngủ thế nào?"

" Ngủ dưới đất không phải là được rồi sao?" Tiểu Tinh bình tĩnh ném chăn đệm cho hắn.

Hắn không nói được gì, nghiêng đầu nhìn A Phục, A Phục nhìn chăn đệm dưới mặt đất, mặt thập phần đắc ý.

Mộ Cửu đứng lên: " Các ngươi tự sắp xếp đi, ta còn phải đi nha môn."

Tới nha môn, Lưu Tuấn cũng vừa vặn trở về, đang ngửa cổ uống trà.

Mộ Cửu tiến đến gọi hắn một tiếng, hại hắn suýt nữa thì sặc đến mức phổi cũng ho ra!

" Nha đầu chết tiệt kia, ngươi muốn soán vị à!" Lưu Tuấn tức giận nhận lấy cái khăn nàng đưa, hung hăng trừng nàng mấy cái.

Mộ Cửu cười hì hì ngồi xuống, nói: " Ta đến bẩm báo quá trình đi Thanh Khâu lần này." Nói xong, nàng đưa công văn đã sắp xếp cẩn thận từ hôm qua cho hắn, bổ sung thêm một vài chi tiết nhó, " Theo tiểu hồ ly thuật lại, kẻ sát hại nó là người Thiên Đình, hơn nữa rất có thể là một Tinh Quân nào đó, không biết đại nhân có manh mối gì đối với kẻ tình nghi này không?"

Hắn sống lâu trên Thiên Đình như vậy, đương nhiên rõ ràng hơn so với người mới như nàng nhiều.

Thế nhưng Lưu Tuấn cũng không ngay lập tức trả lời, sau khi lật xem vài tờ nàng viết, hắn nghi ngờ hỏi lại: " Mộ Dung Duệ Kiệt đã mất hồ đan, tại sao còn có thể tỉnh lại?"

" Chuyện này ta cũng không rõ, người của Thanh Khâu xem ra cũng còn chưa biết." Mộ Cửu đáp, khi đó nàng vẫn đang ngủ mê man, khi tỉnh lại đã thấy tiểu hồ ly tỉnh rồi, vì thế cũng không lo lắng truy cứu chuyện này. Có điều, quan sát chuyển biến vi diệu trong quan hệ của lão hồ ly và Lục Nhai, việc này tám phần không khỏi liên quan đến hắn.

Từ chuyện xảy ra ở Thanh Khâu ngày đó cho tới nay, nàng đã phát hiện một chuyện giật mình. Không ngờ, nàng lại quen thói dựa dẫm vào Lục Nhai như vậy.

Biểu hiện của hắn thực sự đã cực cực kì vượt qua nhận thức của nàng đối với hắn, lúc trước khi cùng nhau sống ở Thiên Đình vẫn không cảm giác được, nhưng sau khi trở về từ hành trình mạo hiểm lần này, hắn trong mắt nàng như đã bị phủ lên bởi một tầng bí ẩn.

Nói đơn giản, hắn và lão hồ ly đã cam kết với nhau chuyện gì nàng có thể không để ý tới, nhưng thân phận của hắn, nàng nhất định phải làm rõ.

Lưu Tuấn khép công văn lại, nhíu mày trong chốc lát, nói: " Là chuyện liên quan đến Thiên Đình, khó có thể đảm bảo chuyện tai vách mạch rừng, chuyện phát sinh ở Thanh Khâu, ngươi một chữ cũng không được tiết lộ. Còn "Tinh Quân" mà người bảo vừa rồi, ta sẽ giúp ngươi để ý, chú ý không rút dây động rừng là được."

Hắn cũng không tra cứu chuyện tiểu hồ ly tỉnh lại, người từng trải như hắn, chuyện kì quái lạ lùng đã thấy nhiều lắm rồi, chẳng còn thấy lạ nữa.

" Đa tạ đại nhân chỉ điểm." Mộ Cửu gật đầu, lại nói, " Đúng rồi, Thượng Quan Duẩn cũng theo chúng ta trở về, hắn muốn thuận tiện cùng điều tra vụ án ở Phạm Khâu Sơn, hơn nữa còn đang ở cùng một chỗ với A Phục, vì thế..."

" Đó là chuyện của các ngươi." Lưu Tuấn nói, " Chỉ cần trong vòng ba tháng phá cho ta vụ án này là được. Người của Đâu Suất Cung sáng nay lại tới, đám lão già này, hình như chỉ lo chúng ta lười biếng!"

Nghĩ đến đã giận, cái chén trong tay bị hắn bóp nát.

Mộ Cửu lập tức nói: " Vậy ta xin cáo từ!"

Bước ra hành lang, đi về phía cổng lớn, Mộ Cửu nhìn thấy tán cây xanh trong sân đã nở hoa, không khỏi nghĩ đến lần đầu tiên đến nha môn gặp Lưu Tuấn mặt lạnh, còn có Lâm Kiến Nho thay nàng giải vây, đúng rồi, không biết hắn đã quay lại chưa?

Trong lòng nghĩ vậy, nàng liền cất bước về Chu Tước quán, đi đến Thanh Tùng uyển.

Bây giờ đang là giờ làm việc, trong sân rất yên tĩnh.

Mộ Cửu ít khi tới nơi này, khi đến nơi liền lập tức gõ cửa: " Có ai không?"

Yên lặng một lúc, Lâm Kiến Nho trong phòng đẩy cửa ra nhìn một chút, lộ ra nửa khuôn mặt tiều tụy, mà ngay khi ánh mắt hắn chạm vào Mộ Cửu, cánh cửa liền lập tức đóng lại!

Mộ Cửu không biết mình có nhận lầm hay không, nhưng khuôn mặt đó khiến nàng hoảng sợ, liền lập tức bước đến đẩy cửa, hắn vậy mà đã khóa trái!

"Lâm Kiến Nho, mở cửa!"

Mộ Cửu đập cửa, không biết tại sao lại khẳng định đó chính là Lâm Kiến Nho! Mấy ngày ngắn ngủi không gặp, tại sao hắn lại trở nên tiều tụy như thế? Minh Nguyên Tông đã xảy ra chuyện gì? Nàng thực sự muốn biết.

Giằng co trong chốc lát, cửa rốt cục cũng mở ra, Lâm Kiến Nho đứng bên cửa, cười với nàng: " Sao ngươi lại tới đây?"

Nụ cười này của hắn khiến Mộ Cửu biến sắc! Lâm Kiến Nho trước đây luôn vô cùng kiên cường, như một cây thanh tùng vĩ đại không bao giờ khuất nhục, nhưng người trước mắt nàng là sao? Gò má vốn đầy đặn hõm vào rất sau, xung quanh hai mắt là hai quầng thâm cực đậm, sắc mặt vàng như nghệ... Ngay cả thân hình hắn đứng đó cũng có chút loạng choạng!

" Ngươi làm sao vậy?" Mộ Cửu nhanh chóng bước vào nhà, đưa tay định bắt mạch cho hắn.

Hắn lại rút tay ra, nói: " Không có gì, ta chỉ thức đêm mấy ngày mà thôi."

" Thức đêm?" Coi nàng là đứa trẻ con ba tuổi hay sao? Nàng không nói gì, kẹp chặt tay hắn, một tay đưa lên bắt mạch, nhưng vừa chạm vào, nàng suýt nữa thì ngã lăn xuống đất! Trong cơ thể hắn xuất hiện một luồng linh lực cực kì mạnh mẽ, xông tới khiến nàng không ứng phó kịp!

Bình thường mà nói, linh lực của một người do tu vi càng mạnh mà càng được tăng cường, bởi vậy sẽ không xuất hiện hiện tượng linh lực mất khống chế. Cỗ linh lực trong cơ thể Lâm Kiến Nho vậy mà lại như một quả khinh khí cầu, trong mấy ngày đột nhiên tăng lên gấp mười lần, lấy tu vi của hắn làm sao có thể áp chế?

Tu vi không điều động được linh lực, linh lực liền chạy loạn trong cơ thể, cuối cùng hình thành một vòng xoáy linh lực như tâm bão, cắn nuốt huyết khí toàn thân. Bộ dạng như người chết này của hắn, chính là do bị linh lực phản phệ!

" Tại sao ngươi lại có luồng linh lực lớn như thế này?" Mộ Cửu nhíu mày.

" Ngươi không nên hỏi." Lâm Kiến Nho đứng lên, xoay người đi. Có lẽ là do động tác quá mạnh, hắn liền có chút lảo đảo.

Mộ Cửu bước tới trước mặt hắn, bình tĩnh hỏi: " Ngươi ở Minh Nguyên Tông đã xảy ra chuyện gì?"

" Ta nói rồi, ngươi không nên hỏi!" Tâm tình Lâm Kiến Nho có chút phập phồng, thân thể lập tức ngã xuống đất, hai hàng máu chảy ra từ mũi. Hắn giơ tay quệt lên mặt, nhìn bàn tay đỏ sẫm, lại nhìn Mộ Cửu đang thẫn thờ đứng trước mặt hắn liền cố gắng vịn ghế đứng lên, " Xin lỗi."

Hắn không muốn nổi nóng với nàng.

Trên thế giới này, nàng là người duy nhất hắn không muốn lộ ra mặt ác của mình.

Nhưng hắn càng không muốn nàng nhìn thấy bản thân chật vật như vậy, điều này khiến hắn cảm giác mình thật đê tiện dơ bẩn, không thể cứu chữa.

" Nếu ta không hỏi, chẳng lẽ để ngươi cứ như vậy bị linh lực phản phệ đến chết?" Mộ Cửu có chút tức giận, tay phải như điện, trong nháy mắt niêm phong bảy, tám huyệt vị trên người hắn, " Nói cho ta biết, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, nếu không ta sẽ đưa ngươi đến chỗ Lưu đại nhân, để hắn điều tra ngọn nguồn rõ ràng!"

Lâm Kiến Nho không thể động đậy, đối đầu với nàng một lát, cuối cùng buông mắt xuống.

" Ta gϊếŧ Lâm Tiếp."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ