Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 33
ai là hung thủ?

❊ ❊ ❊

Dương Vận đã lăn tới góc tường, tiếng rêи ɾỉ khản đặc thoát ra từ cổ hỏng, cả người khi thì cuộn lại, khi thì thẳng đơ như cái que. Vị quản sự đầu không có lấy một sợi tóc đen là tổng quản sự Trường Diễn Tinh Quân, hắn chỉ huy vài tên thuộc hạ qua đó nhấc người, sau đó đưa tay bắt mạch.

Mộ Cửu vừa liếc về phía Dư Tiểu Liên liền nghe thấy Trường Diễn kinh hô: " Long Cốt Thảo?"

Long Cốt Thảo, Mộ Cửu nghe được ba chữ này cũng giật mình không ít.

Long Cốt Thảo chính là một loại cỏ mang độc tính cực mạnh sinh trưởng ở Ma giới, phàm là nơi nó sinh trưởng đều có rắn độc, mãnh thú ẩn núp, muốn đi vào sâu bên trong trăm dặm không phải là dễ. Khi nàng mới học luyện đan, Lưu Dương có nói cho nàng biết, đan dược chế từ loại cỏ này, dùng một lần sẽ bị đoạn mạch, hai lần chặt đứt tiên căn, ba lần rơi vào Lục Đạo Luân Hồi, không thể chuyển thế.

Bởi vậy, tuyệt đối không có người nào trên Tiên giới muốn đụng vào loại cỏ này, càng không nói đến Thiên Binh Doanh.

Vậy mà trước mắt, trong cơ thể Dương Vận lại có dấu vết của Long Cốt Thảo?

" Thực sự quá to gan!" Gương mặt của Trường Diễn Tinh Quân trầm xuống. Hắn cầm một mảnh vỡ của ấm trà dưới đất, ngửi một cái, sau đó ánh mắt liền quét qua những người đứng đây, " Long Cốt Thảo chính xác là được thả vào ấm trà này, rốt cuộc là ai dám làm việc ác độc như vậy ở Thiên Đình?"

Dương Vận đang được các vị tiên quan dùng tiên đan chữa trị nằm dưới đất vừa vặn nghe được câu này, mặt biến sắc, lập tức trở mình chỉ ra ngoài cửa: " Nhất định là họ Doãn! Nhất định là họ Doãn! Họ Doãn, ngươi đi ra đây cho ta!" Hét xong, cũng không quản tay chân có khí lực hay không, nàng ta điên cuồng nhào ra khỏi cửa.

Doãn Tuyết Như vẫn đứng đó, nhưng sắc mặt đương nhiên đã chuyển lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Dương Vận.

" Doãn Tuyết Như, chuyện gì thế này?" Trường Diễn Tinh Quân nhanh chân đi đến, hắn thật không ngờ, nữ nhân cãi nhau mà cũng có thể hạ độc hại người đến mức độ này.

" Không biết." Thái độ Doãn Tuyết Như trước sau như một, rất có phong cách ném ra một câu như vậy.

Mộ Cửu khâm phục nàng ta cực kì, dáng dấp của Dương Vận kia quả thực đang muốn đẩy nàng ta vào chỗ chết, ngược lại nàng ta thì tốt rồi, phun ra một câu " không biết" ngắn ngủi là hết.

Khi nhìn ra tình trạng của Dương Vận có gì đó không đúng, phản ứng đầu tiên của Mộ Cửu chính là nghĩ Dương Vận bị ám hại. Đến khi nhìn thấy Doãn Tuyết Như, trong đầu nàng xác thực có lóe lên ý nghĩ, nàng ta chính là người khả nghi nhất.

Nhưng lúc này, nàng lại cảm thấy kì quái, Dương Vận dựa vào đâu mà khẳng định Doãn Tuyết Như chính là người hạ thủ?

Coi như trước đó hai người họ có thù, dựa vào tính cách của Doãn Tuyết Như, nàng ta sẽ không dùng thủ đoạn thấp kém như vậy để trả thù mới phải?

Hay là, Dương Vận đang sử dụng khổ nhục kế, muốn vu oan Doãn Tuyết Như?

Dù sao, một khi chuyện lén lút thu gom Linh Cốt Thảo bị lộ ra ngoài, Dương Vận vu oan thành công, Doãn Tuyết Như tuyệt đối không thể không bị đuổi khỏi Thiên Đình. Thêm vào tội mưu hại đồng môn nữa, chỉ sợ về sau khó đảm bảo được chuyện có thể tu thành chính quả. Đã như thế, Dương Vận đúng là có thể triệt để báo thù rồi.

Mộ Cửu nhìn Dương Vận, ánh mắt nàng ta đang gắt gao trừng về phía đối diện, móng tay đâm sâu vào mặt đất.

Nếu không có sự thù hận cực lớn, người bình thường sẽ không có dáng vẻ này.

Mộ Cửu thở dài trong lòng, nếu sớm biết Dương Vận trúng độc, nàng chính là chết cũng không thèm dính vào, trước mắt, tuy rằng nàng không phải là đối tượng bị hướng đến, nhưng nàng không đi được, mà ở lại nơi này thì không biết sẽ phiền muộn cỡ nào.

" Các ngươi đi xung quanh tìm kiếm!"

Trường Diễn Tinh Quân hạ lệnh, sau đó ngồi xuống trên cái ghế mà Dư Tiểu Liên mang ra.

Trên Tiên giới, lục soát một cái sân là chuyện hết sức dễ dàng, không bao lâu sau, một tiên quan miệng hô "Tinh Quân", nhanh chân chạy lại: " Bẩm báo Tinh Quân, thuộc hạ tìm thấy một cái hộp trong bụi hoa, bên trong còn hai viên Linh Cốt Thảo đan!"

Hắn đưa tay lên, trong tay là một cái hộp gỗ vuông vắn cực nhỏ.

Mộ Cửu lập tức rướn cổ nhìn sang. Dương Vận nỗ lực ngồi dậy, Doãn Tuyết Như vốn không nhìn về phía này, lúc này cũng không tự chủ được mà quay lại.

Chỉ có Dư Tiểu Liên, khi nhìn thấy chiếc hộp này liền cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Trường Diễn Tinh Quân cầm lấy cái hộp kiểm tra một chút, sau đó nhấc hai viên đan dược bên trong lên xem, cuối cuối mắt rơi xuống chiếc hộp nhỏ có khắc hình một đóa hoa sen đó: " Chiếc hộp này, các ngươi có biết không?"

Sắc mặt của Dư Tiểu Liên trắng bệch.

Dương Vận nói: " Đây... đây không phải là của Tiểu Liên sao?" Nói xong, nàng ta quay đầu nhìn Tiểu Liên, " Ta nhớ đây là hộp thuốc của ngươi, dùng để đựng Cố Nguyên Đan!"

Lúc này, nàng ta cũng vô cùng mở mịt, rõ ràng nàng ta đã đem Long Cốt Thảo đan ném vào ấm trà của Doãn Tuyết Như, sau đó lại lấy chiếc lọ của Mộ Cửu giả mạo làm bình đựng đan dược giấu sau bụi hoa, tại sao lại biến thành trong trà của nàng ta có độc, mà người hạ độc lại biến thành Tiểu Liên?... Trong hộp có Long Cốt Thảo đan, mà hộp lại là của Dư Tiểu Liên, không xác định nàng ta là "hung thủ" thì là ai?

" Không phải ta!" Dư Tiểu Liên cuống đến mức tay chân không biết để đâu.

" Vậy ngươi giải thích thế nào?" Trường Diễn Tinh Quân gõ lên chiếc hộp nhỏ.

" Ta không biết!" Nàng ta biện bạch, sau đó chợt chỉ vào Doãn Tuyết Như, lại chỉ vào Mộ Cửu, " Muốn làm cũng chỉ có họ làm, sao có thể là ta!"

Mộ Cửu chớp mắt, tại sao lại kéo lên đầu nàng rồi?

Nàng ta không muốn gánh tội, nàng càng không muốn! Ai vừa rồi còn sai nàng như nha hoàn, còn quát mắng nàng nữa?

Đúng là biết bịa chuyện thật đấy!

" Ta vừa mới đến, gặp Dương tiểu thư chưa quá vài lần, tại sao phải đi hại nàng? Thêm nữa, cái hộp này là của ngươi, nếu không phải do ngươi thì chính là do người nào đó thân cận với ngươi. Chẳng lẽ ta có thể cạy khóa cửa nhà ngươi ra để vu oan sao? Mà coi như là vậy, ngươi cũng phải đưa ra chứng cứ chứ!"

Mộ Cửu cũng không sợ họ, chỉ là trước đây nàng không muốn vô cớ gây xung đột mà thôi.

Dư Tiểu Liên không cãi được, đành phải quay sang nhìn Dương Vận.

Vừa nhìn, sắc mặt nàng ta liền trở nên vừa sợ hãi vừa kinh ngạc.

Ánh mắt Dương Vận nhìn nàng ta không còn khiếp sợ như vừa nãy, mà mang theo ý tìm tòi nghiên cứu.

" Ngươi nhìn ta làm gì?"

Dương Vận không nói gì, rũ mắt xuống.

Ngoài mặt tuy không nói, nhưng trong lòng nàng ta có vô vàn suy nghĩ. Vốn nàng ta định hại Mộ Cửu và Doãn Tuyết Như, không nghĩ tới lại biến thành nàng ta và Dư Tiểu Liên là người bị hại. Nàng ta và Dư Tiểu Liên quen nhau từ nhỏ, đương nhiên không tin Tiểu Liên sẽ hại mình, nhưng tại sao thuốc độc lại ở trong trà của mình?

Nàng ta chọn đúng thời điểm Quách Mộ Cửu không ở nhà, ngay cả con thỏ tinh cũng vác rổ đi chợ, họ không có khả năng động tay động chân. Cho dù là Doãn Tuyết Như... tuy Dương Vận vô cùng muốn đưa nàng ta vào chỗ chết, nhưng thời gian nàng ta và Dư Tiểu Liên trở về không chênh lệch nhiều, nàng ta không thể nào có thể xoay chuyển được tình huống trong thời gian ngắn ngủi đó được.

Mà mấu chốt chính là, Doãn Tuyết Như sao có thể biết được chuyện nàng ta hạ Long Cốt Thảo đan vào trà?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ