Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 36
tiểu nhân hèn hạ?

❊ ❊ ❊

Lục Áp nhìn Mộ Cửu đang như rồng phun lửa, lông mày nhíu càng sâu: " Ta không hiểu, tại sao ngươi lại phải tiếc thay cho loại người đó? Là họ thất đức trước, ta ăn miếng trả miếng, trừng trị lại họ thì sao? Lẽ nào ngươi ngay cả hai chữ công bằng cũng không cần?"

" Ngươi ngay cả tính mạng của mình cũng không giữ nổi, đừng đề cập với ta cái gì gọi là công bằng! Quản tốt chuyện của ngươi đã rồi nói sau đi!" Mộ Cửu tổng kết, " Nói chung, chuyện của ta không cần ngươi phải quan tâm, ta bị họ làm phiền cũng được, bắt nạt cũng được, đều là chuyện của ta. Nếu ngươi muốn ở lại đây thì hãy đàng hoàng làm đúng bổn phận của bản thân đi, đừng gây thêm chuyện cho ta!"

Sắc mặt của Lục Áp trầm xuống.

Không ngờ nàng lại bảo hắn làm sai?

Hắn lạnh lùng đứng dậy, xoay người đi ra khỏi kết giới, một lúc sau lại quay lại, móc từ trong tay áo ra một cái bình sứ nhỏ, đặt nó vào tay nàng: " Không ngại nói cho ngươi biết, nếu hôm nay không có người vừa đê tiện vừa vô liêm sỉ vừa ích kỉ vừa hẹp hòi là ta ở đây, người xui xẻo chính là ngươi và Doãn Tuyết Như, đắc ý chính là Dương Vận và Dư Tiểu Liên."

Nói xong, hắn đưa tay đẩy nàng ra khỏi kết giới, đóng cửa từ chối tiếp khách.

Mộ Cửu trừng hắn, nhấc chân đạp lên kết giới mấy lần, không thấy động tĩnh gì khác bèn giơ cái bình sứ trong tay lên định đập, nhưng vừa nhìn liền suýt phun nước... Thân bình khắc một đóa hoa lan, cánh hoa tinh tế, màu sắc thanh nhã, đây không phải là một trong bộ bốn chiếc bình mà Lưu Dương đã tự mình làm cho nàng hay sao!

Nàng nhanh chóng chạy đến bên giá Bác Cổ để nhìn, quả nhiên chính là nó!

Nhưng hắn đưa cho nàng chiếc bình này làm gì?

Còn có, lời nói vừa rồi của hắn là có ý gì?

Nàng quay về bên kết giới: " Lục Nhai, ngươi phải nói rõ ràng cho ta!"

Lục Áp ngồi xếp bằng tĩnh tọa trên chiếc giường nhỏ, mí mắt cũng lười nhấc lên.

" Hắn lại phạm phải lỗi gì rồi à?" Mộ Tiểu Tinh đứng ngoài kết giời nhìn họ nửa ngày, lên tiếng.

Mộ Cửu không biết phải nói sao, quay người lầm bầm hai câu, ngồi xuống bàn ăn cơm.

Nhưng nàng đang khó chịu và phiền muộn, nào có tâm tư muốn ăn? Nhìn chiếc bình trong tay, lại trừng mắt nhìn vào kết giới của Lục Áp, nàng đột nhiên mở nắp bình ra.

Trong bình không có thứ gì, nhưng một mùi thuốc đông y làm bằng thảo dược nồng nặc liền bốc lên, xông thẳng vào mũi nàng!

... Chiếc bình này luôn đặt trên giá, tại sao lại có mùi thuốc đông y thảo dược?

Mộ Cửu chưa từng dùng nó để đựng qua vật gì, miệng bình quá nhỏ, đến mấy viên đan dược to cũng không bỏ vào được, nàng chỉ đành dùng nó làm vật trang trí.

Đột nhiên, nàng nhớ lên những lời nói vừa rồi của Lục Nhai... Nếu như không có hắn, vậy người gặp xui xẻo sẽ chính là nàng và Doãn Tuyết Như? Đắc ý là Dương Vận và Dư Tiểu Liên? Đây là ý gì, chẳng lẽ Long Cốt Thảo vốn là để cho nàng và Doãn Tuyết Như uống vào?

Không thể nào...

Tại sao Dương Vận phải hại nàng!

Tuy không nghĩ ra được lí do, nhưng nàng vẫn không khỏi giật mình. Loại người như nàng ta, nói không chừng...

Vừa rồi nàng ta còn một mực chắc chắn là nàng đã ám toán mình!

Chẳng lẽ, mùi thuốc đông y bằng thảo dược trong chiếc bình này... chính là do Long Cốt Thảo?!

Nàng nhanh chóng bật dậy, đi về phía cửa sổ nhìn về hướng nhà Doãn Tuyết Như.

Nàng ta không có dáng vẻ muốn bỏ đá xuống giếng khi Dương Vận và Dư Tiểu Liên công kích lẫn nhau, cũng không vì thế mà có thêm bao nhiêu cao hứng... Nàng ta từ trước đến giờ đều độc lai độc vãng, có thể chủ động trêu chọc người khác hay không thì nàng không biết, nàng chỉ biết, nếu hôm nay đổi lại thành nàng và Doãn Tuyết Như xui xẻo, hai người Dương Dư kia nhất định sẽ không giấu nổi cao hứng!

Mâu thuẫn của Doãn Tuyết Như và Dương Vận đã rõ rành rành, Dương Vận không chỉ cướp đi chồng chưa cưới của Doãn Tuyết Như mà còn thản nhiên mở miệng châm chọc, lần trước nàng ta bị Doãn Tuyết Như đánh, như vậy hãm hại trong bóng tối có gì là không thể? Nói như vậy, chẳng lẽ Dương Vận muốn thi kế mượn đao gϊếŧ người, sau đó bị Lục Áp phát hiện rồi cắn trả?

Mộ Cửu mơ hồ đoán được chân tướng, nhanh chóng quay lại kết giới của Lục Áp nói vọng vào: " Lục Nhai, cho ta vào đi!"

Lục Áp hé mắt nhìn nàng, hừ một tiếng, lại nhắm mắt lại.

" Lục Nhai!" Mộ Cửu không phá được kết giới, còn phải chú ý không cho thanh âm của mình lọt ra ngoài, " Ngươi phải nói rõ ràng chuyện này cho ta! Rốt cục là đã xảy ra chuyện gì? Có phải Dương Vận muốn ám hại ta?!"

Lục Áp vẫn lạnh lùng, không thèm nhúc nhích.

Nha đầu này quá không biết điều, sao hắn có thể dễ dàng tha thứ cho nàng được!

Hắn càng kiên quyết nhắm mắt lại.

" Lục Nhai..."

Mộ Cửu đập đập kết giới, kết giới rung lên một cái, bên trong kết giới cũng dao động theo.

Lục Áp cắn răng, không có ý định để ý tới nàng. Nhưng hắn vẫn bị sự dao động của kết giới làm cho phân tâm, so tài với nhau trong chốc lát, cuối cùng hắn cũng đứng dậy, phất tay phá tan kết giới.

Mộ Cửu đang ngồi chồm hỗm bên cạnh kết giới không kịp chuẩn bị, bị đánh lăn xuống mặt đất. Nàng bưng cái trán bò dậy, thấy trước mặt mình là một đôi vân lý thêu năm màu, phía trên là một bộ đạo bào trắng như tuyết, lên trên nữa... chính là khuôn mặt lạnh lùng như tảng đá của Lục Áp.

" Không nói chuyện rõ ràng mà đã xuất thủ!" Mộ Cửu nhỏ giọng lầu bầu.

Lục Áp liếc mắt nhìn nàng: " Ta đây ích kỷ hẹp hòi đê tiện vô liêm sỉ, chưa bao giờ thích mở miệng nói chuyện, ngươi không biết sao?"

Mộ Cửu tự biết mình đuối lý, không cãi cọ với hắn. Nàng đưa chiếc bình trong tay lên: " Cái này không phải có mùi Long Cốt Thảo sao?"

Lục Áp không hề có phản ứng.

Mộ Cửu thò đầu ra trước mặt hắn: " Có phải Dương Vận kia muốn hại ta?"

Lục Áp trừng nàng một chút, quay đầu nhìn chằm chằm con tri chu ngoài cửa sổ. Tri chu không biết nói chuyện thật đáng yêu, ít nhất sẽ không ngậm máu phun người. Trên trời dưới đất cho tới bây giờ vẫn chưa có người nào dám nghi ngờ nhân phẩm của hắn đâu, không biết nàng có bao nhiêu lá gan, lại dám vong ân phụ nghĩa xếp hắn cùng hàng với loại tiểu nhân hèn hạ, việc này tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ được!

Mộ Cửu sốt ruột vô cùng: " Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói đi!"

Lục Áp không muốn cùng nàng nói chuyện, đưa tay lấy xuống miếng ngọc bội bên hông, rót một tia thần thức vào rồi hướng về mặt nàng ném tới.

Hắn không có gì để bàn với một người ngu ngốc!

Trên miệng ngọc bội là những hình ảnh di động, Mộ Cửu cầm lên chăm chú nhìn, chỉ thấy người trong miếng ngọc bội thình lình xuất hiện chính là Dương Vận!

Dương Vận nổi giận đùng đùng xông vào nhà nàng mắng, sau đó thả vào bình của nàng mấy viên thuốc, đi tới nhà của Doãn Tuyết Như, còn để bình sứ vào bụi họa, cuối cùng vội vàng chạy khỏi tiểu viện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ