"Đàm phán xong rồi sao?" Tề Bách Lâm nhìn Chung Đồ đang mở mắt ở bên cạnh hỏi.
"Ừm." Chung Đồ khẽ cười đáp.
"Sao nào? Quá trình rất thú vị à?"
"Cũng coi là thú vị." Chung Đồ cười nói.
"Xem ra vị Hoàng Vũ Viện điện hạ kia là một người rất thú vị." Tề Bách Lâm nheo mắt suy đoán.
"Ừm, quả thật, đúng là một người phụ nữ có nét tương phản đáng yêu." Chung Đồ hồi tưởng lại người phụ nữ lúc mới gặp thì uy nghiêm đầy mình, khi đàm phán lại tỉ mỉ cẩn thận, đầy mùi vị thương nhân, so đo tính toán từng chút một đối với bất kỳ lợi ích nào, vui vẻ nói.
"Vậy nếu có cơ hội, nhất định phải chiêm ngưỡng một phen." Tề Bách Lâm không tỏ ý kiến gì.
"Chắc chắn sẽ có cơ hội." Sau đó cậu dừng lại một chút, tiếp tục hỏi: "Dữ liệu hiệu chỉnh thế nào rồi?"
"Cơ bản đã hiệu chỉnh xong, có thể tiến hành đợt bắn thử thứ hai." Tề Bách Lâm trả lời.
"Vậy bắt đầu thôi."
Dứt lời, động cơ của con tàu Exelsior đang neo đậu trên quỹ đạo đồng bộ Trái Đất bừng sáng, bắt đầu hiệu chỉnh phương vị.
Mặc dù chỉ là một động tác rất bình thường, nhưng vẫn khiến các vị tướng lĩnh của Tổng quân Hàng không Vũ trụ vốn đã bị cú đánh trước đó của nó dọa cho kinh hồn bạt vía, từng người một mở công suất tối đa cho vệ tinh và radar không gian, giám sát từng hành động tiếp theo của Exelsior. Thậm chí vì thế mà họ còn kéo còi báo động chiến đấu, để toàn bộ quân đội không gian tiến vào trạng thái chiến đấu cấp hai, sẵn sàng nghênh chiến.
Có thể thấy, họ kiêng dè Chung Đồ và Exelsior đến mức nào.
Tất nhiên, Chung Đồ cũng phát hiện ra những điều này, nhưng cậu chẳng hề bận tâm, cũng lười để ý. Trong tĩnh lặng, con tàu đã hoàn thành việc hiệu chỉnh quỹ đạo, sau đó lại lần nữa vươn radar cộng hưởng hạt không gian ra, nhắm thẳng vào Trái Đất bên dưới mà phóng một đợt sóng chấn động không gian.
Tức thì, sóng chấn động xuyên qua khí quyển, bắn thẳng vào bán đảo.
Sóng chấn động gặp vật cản, phản hồi thông tin trở lại, được Exelsior tiếp nhận, Tề Bách Lâm sắp xếp, tạo thành báo cáo định vị và tham số mới, nhập vào chương trình pháo kích để hiệu chỉnh số liệu lần cuối cho cuộc tấn công sắp tới.
Ba giây, năm giây, mười mấy giây...
Rất nhanh, mọi số liệu được chốt lại, pháo hỏa tiến vào trạng thái sẵn sàng khai hỏa.
"Phát xạ!" Chung Đồ không chút do dự, lập tức ra lệnh.
"Rõ, phát xạ!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, luồng năng lượng thô to tựa như "Thiên quang thẩm phán" phun trào từ con tàu Exelsior, xuyên qua bầu khí quyển, xé toạc tầng mây, mang theo uy lực vô địch bắn thẳng vào hang ổ BETA (HIVE) số hiệu Giáp 20 nằm tại Thiết Nguyên trên bán đảo.
"Ầm!"
Một khối sáng khổng lồ bốc lên, âm thanh gầm rú kinh hoàng lại một lần nữa lan truyền trên bầu trời Á-Thái Bình Dương sau cuộc tấn công tại đảo Tá Độ.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển, một luồng lửa đen pha đỏ bốc lên từ dưới đất, phồng to, dâng cao, biến thành cột khói hình nấm sừng sững trên mặt đất.
"Chuyện gì xảy ra vậy?!"
"Phát hiện phản ứng năng lượng khổng lồ tại vị trí cách đảo chính 51km về phía Tây, nghi ngờ giống với phía đảo Tá Độ, HIVE tại Thiết Nguyên đã bị tấn công!"
"Cái gì?!"
Theo đó, hình ảnh vệ tinh được kết nối, khóa chặt vào Thiết Nguyên — quả nhiên, trong một làn nhiễu điện từ nhẹ, đám mây hình nấm khổng lồ cùng xung chấn vụ nổ hiện ra trong mắt tất cả nhân viên công tác, khiến họ chết lặng không nói nên lời.
Chẳng lẽ... thời khắc phản công của nhân loại đã đến rồi sao? Mới bao lâu mà đã có ba HIVE (HIVE Hoành Tân bị Mỹ oanh tạc là cái đầu tiên) liên tiếp bị đánh nổ! Nếu cứ tiếp tục như thế này, chẳng phải không đầy một tuần, tất cả HIVE trên Trái Đất sẽ bị dọn sạch hay sao?!
Vừa nghĩ đến khả năng này, tâm trí của tất cả nhân viên công tác ở tiền tuyến không khỏi phấn chấn lên.
"Cuối cùng! Cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng nhân loại tiêu diệt được BETA!"
Người của Tổng quân Hàng không Vũ trụ nhanh chóng thu thập dữ liệu, sắp xếp các báo cáo quan sát mới nhất về con tàu Exelsior.
Bất kể kết quả tương lai thế nào, cũng không ngăn cản được đám người đứng đầu là Mỹ liệt con tàu Exelsior cùng chủ nhân của nó là Chung Đồ vào danh sách kẻ địch giả định! Giống như đối xử với các quốc gia thành viên khác, đấu đá nội bộ và phòng bị đã ăn sâu vào xương tủy họ, sẽ không vì Chung Đồ làm việc tốt mà khiến họ bỏ qua.
Chung Đồ không quan tâm đến những điều đó, mà tiếp tục bình tĩnh thu thập báo cáo phản hồi tấn công, nghiên cứu xem nên dùng mức độ sức mạnh thế nào để oanh tạc HIVE mà không làm tổn hại quá mức đến bề mặt và địa mạch, ảnh hưởng đến việc sử dụng đất đai trong tương lai.
---❊ ❖ ❊---
"Tên này, hành động nhanh thật. Chẳng lẽ hắn muốn một hơi làm sạch tất cả HIVE trên Trái Đất sao? Nếu vậy thì nhiều nghiên cứu sẽ không thể tiến hành được nữa." Vừa trở về căn cứ Bạch Lăng, đang định đăng nhập vào cơ sở dữ liệu của Chung Đồ để xem các tài liệu công nghệ mới lạ, Hương Nguyệt Tịch Hô nghe tin liền sững sờ, vừa ngạc nhiên vừa có chút đau đầu lẩm bẩm.
Như đã nói trước đó, BETA tuy là tai họa, nhưng nó cũng là nguồn gốc duy nhất của nguyên tố G! Trước khi nhân loại hoàn toàn nắm vững kỹ thuật chiết xuất nó từ tự nhiên, thì không thể tiêu diệt sạch BETA được, nếu không sau này muốn có nguyên tố G thì chỉ có thể lên Mặt Trăng, sao Hỏa để khai thác, độ khó đó... nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.
Nhưng ngược lại, Hoàng Vũ Viện Du Dương, với tư cách là người đứng đầu tối cao của đảo quốc, Đại tướng quân, sau khi xác nhận chấn động mạnh đột ngột lần này là do HIVE số Giáp 20 phát nổ gây ra, đôi mắt liền sáng lên, càng thêm mong đợi vào sự hợp tác với Chung Đồ.
"Xem ra sự trỗi dậy của Đế quốc phải đặt lên vai tên đó rồi."
Nghĩ đến đây, Hoàng Vũ Viện Du Dương gọi thị nữ tới, bảo cô đi liên lạc với các quan chức cấp cao của đảo quốc, đến dinh thự họp bàn, thảo luận về việc thành lập nhà máy chiết xuất nguyên tố G chuyên dụng.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, tại một nơi khác, cũng có một nhóm người bắt đầu đặc biệt chú ý đến hành động của Chung Đồ.
"Thế nào, có liên lạc được không?" Vị lão giả cao tuổi cùng những quan chức cấp cao ngồi xung quanh đồng loạt nhìn về phía người quân nhân trung niên vừa được gọi đến, cất tiếng hỏi.
Họ nói bằng tiếng phổ thông, dùng tiếng Hán, nên không cần nói nhiều cũng hiểu rõ thân phận của mấy vị ngồi đây và lão giả kia là như thế nào.
"Vẫn đang thử ạ." Người quân nhân trung niên cười khổ.
Chung Đồ đâu có cho phương thức liên lạc, dù bản thân muốn liên lạc cũng chỉ có thể dùng cách phát điện tín công khai để liên lạc với đối phương. Trong tình cảnh "sói" vây quanh như thế này, công khai kết bè phái như vậy không phải là chuyện tốt lành gì.
Đặc biệt là khi đối phương đã thể hiện sức đe dọa mạnh mẽ và đã gây ra sự cảnh giác của Mỹ, làm vậy rất dễ bị Mỹ nhắm tới. Đến lúc đó, người giúp đỡ chưa tìm được, ngược lại còn chuốc lấy không ít rắc rối, đó không phải là điều ông và mấy vị ngồi đây mong muốn.
"Chưa liên lạc được với phía đảo quốc sao?" Một vị lão giả khác hỏi.
"Đã huy động nhân lực nằm vùng ở đảo quốc rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức phản hồi."
"Phải tranh thủ làm gấp đi. Dù sao đây cũng là cơ hội hiếm có, đến lúc đó có thể trở về quê hương hay không thì phải xem hành động của các anh đấy." Một vị lão giả khác đầy mong đợi và thở dài bất lực.
"Tôi hiểu! Tôi sẽ làm hết sức mình để liên lạc với đối phương!"