Tại Học viện Ashford, Lỗ Lỗ Tu và Mễ Lôi đang lo lắng nhìn quanh bốn phía. Rất nhanh, trong đám đông thưa thớt, họ đã phát hiện ra Na Na Lị với vóc dáng nhỏ nhắn, hoàn toàn không giống một học sinh trung học, liền vội vàng chạy tới.
"Na Na Lị!" Lỗ Lỗ Tu cất tiếng gọi lớn.
Na Na Lị quay đầu nhìn về phía Lỗ Lỗ Tu: "Anh trai!"
Vẻ mặt cô bé đầy ngạc nhiên và khó tin, mới chỉ bước được hai bước đã bị Lỗ Lỗ Tu chạy tới ôm chặt vào lòng.
"Na Na Lị, em cảm thấy thế nào?" Một lúc sau, Lỗ Lỗ Tu buông Na Na Lị ra, đặt tay lên vai cô bé, nhìn với vẻ căng thẳng.
Bên cạnh đó, Mễ Lôi cũng đang nhìn cô bé đầy quan tâm.
"Anh trai, cuối cùng em cũng có thể nhìn thấy anh rồi." Na Na Lị đưa hai tay ôm lấy má Lỗ Lỗ Tu, đầy xúc động nói.
Sau đó, cô bé quay sang nhìn Mễ Lôi ở bên cạnh.
"Chị Mễ Lôi."
"Ơi." Mễ Lôi vui vẻ đáp lời.
"Tốt quá rồi, tốt quá rồi!" Nhận được câu trả lời khẳng định, Lỗ Lỗ Tu vô cùng phấn khích, cả người như một gã ngốc cười hì hì, hoàn toàn không còn dáng vẻ của "Hoàng tử mặt lạnh". Cảnh tượng này khiến người ta mở rộng tầm mắt, đồng thời cũng làm các người chơi tình cờ chứng kiến cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Chuyện gì thế này? Đường đường là Hắc Hoàng tử mà lại không màng hình tượng, vui sướng như một thằng ngốc vậy?
Đúng vậy, người chơi. Đây không phải là bên trong Học viện Ashford thực tế, mà là Học viện Ashford bên trong "Thế giới thứ hai", đóng vai trò là điểm đăng nhập cho người mới. Nếu không, Na Na Lị chưa từng nhận được sự giúp đỡ và chữa trị của Chung Đồ thì làm sao có thể mở mắt, đứng vững trên mặt đất bằng đôi chân của chính mình?
Vì vậy rõ ràng, cô bé đã sử dụng thiết bị kết nối thần kinh để trở thành một người dùng đã đăng ký của "Thế giới thứ hai".
"Đừng đứng ngây ra đó nữa, còn không mau đưa Na Na Lị đi dạo một vòng đi?" Mễ Lôi ở bên cạnh thực sự không thể nhìn nổi dáng vẻ ngốc nghếch của Lỗ Lỗ Tu, liền đưa tay đẩy cậu một cái, lên tiếng nhắc nhở đầy hờn dỗi.
"Đúng, đúng, Na Na Lị, anh đưa em đi dạo quanh học viện nhé." Lỗ Lỗ Tu hoàn hồn, vội vàng nói.
"Vâng ạ." Na Na Lị cũng rất mong đợi, mỉm cười đồng ý.
Sau đó, Lỗ Lỗ Tu và Na Na Lị tách khỏi Mễ Lôi rồi đi dạo quanh học viện.
"Hóa ra Học viện Ashford là như thế này sao..." Na Na Lị lần đầu nhìn thấy diện mạo chân thực của Học viện Ashford, đầy ngạc nhiên nói.
Mễ Lôi khẽ cười, không khỏi chìm vào suy tư.
Nếu thiết bị kết nối thần kinh thực sự có thể phổ biến rộng rãi, thì đây quả là tin tốt đối với những người bị tàn tật do tai nạn, sự cố hoặc chiến tranh.
Nghĩ đến đây, tâm trí Mễ Lôi khẽ động, cô đang cân nhắc xem có nên nhân dịp này tổ chức vài hoạt động, phát tặng một số thiết bị kết nối thần kinh cho những người khuyết tật đã mất đi ánh sáng hoặc tay chân hay không, để giành lấy chút danh tiếng tốt.
---❊ ❖ ❊---
Không lâu sau khi Lỗ Lỗ Tu rời đi, Khu Mộc Chu Tước cũng bất ngờ tìm đến Mễ Lôi khi cô đang mải suy nghĩ về chuyện này.
"Cậu cũng muốn thiết bị kết nối thần kinh sao?" Mễ Lôi nhìn Khu Mộc Chu Tước đối diện, ngạc nhiên hỏi.
"Cũng?"
"Ồ, ngay trước cậu một chút, Lỗ Lỗ Tu vừa tìm tôi xin một thiết bị kết nối thần kinh làm quà tặng cho Na Na Lị. Chắc cậu còn chưa biết, yếu tố cơ thể bên ngoài hoàn toàn không ảnh hưởng đến biểu hiện của con người trong "Thế giới thứ hai". Dù cậu có chịu tổn thương cơ thể do tai nạn hay bất cứ nguyên nhân nào, đều có thể khôi phục trạng thái hoàn hảo trong trò chơi, hoạt động như một người bình thường." Mễ Lôi vốn biết chút ít về mối quan hệ giữa Chu Tước và Lỗ Lỗ Tu nên cũng không giấu giếm, kể lại chuyện của Lỗ Lỗ Tu và Na Na Lị.
"Thật sao?!" Chu Tước nghe vậy giật mình, vô thức hỏi dồn.
"Ừ. Bây giờ nếu cậu vào trò chơi có khi vẫn thấy Lỗ Lỗ Tu và Na Na Lị đang chạy nhảy trong học viện đấy." Mễ Lôi cười nói.
"Vậy sao? Thật tốt quá. Không ngờ thiết bị kết nối thần kinh này lại có chức năng như vậy, thật mừng cho Na Na Lị." Chu Tước vui vẻ phụ họa.
"Đúng vậy." Mễ Lôi cười gật đầu, rồi khựng lại, hỏi mục đích của cậu: "Phải rồi, sao cậu lại cần thiết bị kết nối thần kinh? Tặng người khác à?"
"Ừ." Chu Tước do dự một chút rồi gật đầu thừa nhận.
"Bạn gái sao?" Biểu cảm của Mễ Lôi thay đổi, cô cười gian đầy vẻ trêu chọc.
"Không, không phải, là định tặng cho đồng nghiệp của tôi." Chu Tước hoảng hốt, vội vàng xua tay phủ nhận.
"Đồng nghiệp à..." Mễ Lôi kéo dài giọng, không nói đồng ý cũng chẳng nói không, chỉ nheo mắt đánh giá cậu như đang thẩm tra, khiến Chu Tước vô cùng căng thẳng.
Đừng nhìn cậu ta mạnh mẽ, quyết đoán và không sợ chết trên chiến trường, nhưng khi đối diện với Mễ Lôi, cậu ta thực sự rất yếu thế. Không phải sợ thân phận của Mễ Lôi, mà là sợ làm cô phật ý. Hiếm khi gặp được một người bạn học không kỳ thị thân phận của mình, cậu ta đương nhiên không muốn phá hỏng ấn tượng của đối phương về mình, nên mọi việc đều cầu sự thấu hiểu, tránh gây rắc rối hết mức có thể, xứng danh là hình mẫu của một người bạn học tốt.
Một lát sau, Chu Tước hơi yếu thế nói: "Nếu không được thì thôi vậy."
"Ha ha, thôi được rồi, không trêu cậu nữa. Nói đi, cậu muốn mấy cái?" Thấy vậy, Mễ Lôi cũng không trêu chọc chàng trai vốn dĩ rất cứng nhắc và đơn thuần này nữa, cô vừa nói vừa kéo ngăn bàn bên cạnh ra, mỉm cười hỏi.
"Một, một cái là được rồi." Chu Tước vội vàng trả lời. Sau đó lại hơi lo lắng hỏi: "Như vậy có sao không?"
"Yên tâm đi, tên kia tuy không nói rõ là cho phép thiết bị kết nối thần kinh tuồn ra ngoài, nhưng cũng không nói rõ là không được. Thế nên chỉ cần cậu không nói, tôi không nói, thì chẳng sao cả." Mễ Lôi lấy một thiết bị kết nối thần kinh từ ngăn kéo ra đặt lên bàn.
"Vậy, cảm ơn cậu, Hội trưởng Mễ Lôi." Chu Tước do dự một lát rồi bước lên cầm lấy thiết bị kết nối thần kinh, cảm kích nói.
"Không cần khách sáo. Dù sao thì nghĩ lại cũng chẳng bao lâu nữa thứ này sẽ phổ cập thôi, nên cậu cũng không cần quá bận tâm." Mễ Lôi xua tay tỏ vẻ không sao.
"Yên tâm đi Hội trưởng, trước khi thứ này phổ cập, tôi đảm bảo sẽ không nói với bất cứ ai là thứ này tuồn ra từ chỗ cậu." Chu Tước nghiêm túc và thành khẩn cam kết.
"Chậc, cậu đúng là đôi lúc thật tẻ nhạt. Được rồi, còn chuyện gì không? Không có thì ra ngoài đi, tôi phải nghỉ trưa đây." Mễ Lôi bĩu môi, chán nản nói.
"Không, không còn gì nữa, Hội trưởng nghỉ ngơi đi."
Nói xong, Chu Tước không nán lại, cầm thiết bị kết nối thần kinh rời khỏi ký túc xá Hội học sinh.
Đến tối cùng ngày, thiết bị kết nối thần kinh dư ra này đã xuất hiện trong tay người phụ trách Bộ kỹ thuật hướng dẫn phái cử đặc biệt - Lạc Y Đức Á Tư Phổ Lâm Đức.
"Cậu nói là, chỉ cần đeo thứ này vào là có thể tiến vào một thế giới trò chơi được xây dựng dựa trên môi trường thực tế và dữ liệu công cụ sao?" Lạc Y Đức nghịch thiết bị kết nối thần kinh trông giống như cái kẹp tóc trong tay, thích thú hỏi bằng chất giọng kỳ quái đặc trưng của mình.
Bên cạnh là trợ lý của ông, mỹ nữ tóc xanh Tắc Hi Nhĩ Kha Nhĩ Mễ, cũng đang dùng ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm vào thứ trên tay Lạc Y Đức, tự hỏi một vật nhỏ bé như vậy liệu có thực sự thần kỳ như Chu Tước nói hay không.