Thiên Vu

Lượt đọc: 34009 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 992+993:: Chịu nhục sống tàn..

❊ ❊ ❊

Hai Đại Nhật thế tử Cổ Lạc, Tề Tinh uyên nhìn nhau, lại ngó Hư Hoài Cốc. Chỉ chờ Hư Hoài Cốc ra lệnh một tiếng là hai người sẽ hành động ngay. Hư Hoài Cốc không gật đầu, gã nhìn Gia Cát Thiên Biên chằm chằm, lặp lại câu hỏi.

Lần này Gia Cát Thiên Biên chịu mở miệng nói:

– Đa tạ Cừu Tước điện hạ thịnh tình mời nhưng ta bận việc, thứ lỗi không thể nghe theo.

Hư Hoài Cốc khẽ kêu:

– A?

Dường như Hư Hoài Cốc ngực nhiên rồi lại nằm trong dự đoán, gã nói:

– Vậy là ngươi từ chối yêu cầu của Cừu Tước điện hạ?

– Thứ lỗi khó mà tuân lệnh, xin các vị hãy cảm tạ Cừu Tước điện hạ thay ta, ngày sau sẽ đích thân đến nhà cảm ơn.

Cừu Bành Thiên quát to:

– Hừ! Gia Cát Thiên Biên, ngươi đừng đạp mũi lên mặt!

Hắc Côn, Cừu Bành Thiên, Lệ Vô Danh thi nhau góp lời mỉa mai châm chọc. Hư Hoài Cốc liếc ba người, bọn họ ngoan ngoãn im miệng.

Hư Hoài Cốc hỏi:

– Ngươi có biết hậu quả từ chối là gì không?

Gia Cát Thiên Biên gật đầu, thản nhiên nói:

– Rất tốt.

Hư Hoài Cốc tiến lên trước một bước:

– Ngươi tự ra tay hay định giống như Mạc Vấn Thiên không biết lượng sức mưu toan tranh phong với chúng ta?

– Ta không có lá gan như Mạc Vấn Thiên, cũng không có bản lĩnh giống hắn, sao dám tranh phong với các vị?

– A? Vậy ngươi định tự xử?

– Ngại quá, ta không có thói quen này, hơn nữa ta không nỡ xuống tay với mình nên đành làm phiền các vị.

Mọi người nghe Gia Cát Thiên Biên và Hư Hoài Cốc đối thoại, không hiểu gì. Thoạt nghe Gia Cát Thiên Biên vừa không đồng ý lời mời của Cửu Tước Tử, vậy Hư Hoài Cốc sẽ giết gã như giết Mạc Vấn Thiên. Bên Gia Cát Thiên Biên thì hình như không quan tâm, còn phong độ mời Hư Hoài Cốc ra tay.

Gia Cát Thiên Biên có ý gì?

Gia Cát Thiên Biên từ bỏ cơ hội chống cự chuẩn bị chịu chết? Đúng không? Không biết. Không rõ. Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên vẻ mặt hoang mang.

Hành động của Gia Cát Thiên Biên không chỉ làm Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên khó hiểu, Hư Hoài Cốc công tử, Đại Nhật thế tử Cổ Lạc, Tề Tinh uyên cũng rất khó hiểu. Bọn họ không biết Gia Cát Thiên Biên bí hiểm điệu thấp này muốn làm gì.

Nhưng khó hiểu thì khó hiểu, đối với Hư Hoài Cốc là một trong Cửu công tử địa vị cao cao tại thượng trên Vân Đoan thì chút nghi hoặc này không là gì. Phải nói là Hư Hoài Cốc chẳng quan tâm Lý Lăng Thiên muốn làm cái gì.

Hư Hoài Cốc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, duỗi hai tay ra, như cảm nhận cái gì, chờ đợi điều gì.

Một lúc sau Hư Hoài Cốc mở mắt ra mỉm cười nói:

– Nếu vậy hôm nay thành toàn ngươi.

Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ bay lên cao tỏa ánh sáng rực rỡ, nguyên Tiểu Phật Linh giới lại lần nữa thiên địa chồng lên nhau, âm dương giao hợp, trời trăng giao nhau, tất cả như đứng lặng.

Mới rồi mọi người chính mắt thấy uy lực của Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ cường đại cỡ nào, chớp mắt nghiền nát Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân của Mạc Vấn Thiên tán lọa. Giờ phút này, Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ lại nở rộ, mục tiêu của nó là Gia Cát Thiên Biên.

Gia Cát Thiên Biên sẽ bị nghiền như Mạc Vấn Thiên sao?

Trong khi mọi người nghi ngờ thì có người thấy kỳ lạ. Gia Cát Thiên Biên không nhúc nhích, gã vẫn đứng yên, một tay chắp sau lưng, một tay đặt trước người, biểu tình hờ hững, ánh mắt bình tĩnh, không vui không buồn.

Gia Cát Thiên Biên có ý gì?

Gia Cát Thiên Biên thật sự không chống cự sao?

Gia Cát Thiên Biên chịu chết?

Mắt thấy Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ sắp cắm vào đầu Gia Cát Thiên Biên, gã vẫn không nhúc nhích, không chớp mắt cái nào. Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên khó tin nhìn nhau. Hư Hoài Cốc, Cổ Lạc, Tề Tinh uyên giật mình.

Răng rắc!

Trong tiếng la sợ hãi, Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ cường đại và khủng bố cắm trên đầu Mạc Ngọc Vũ.

Răng rắc!

Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ đâm thủng đầu Gia Cát Thiên Biên, miệng mũi chảy máu, mặt xám xịt. Nhưng Gia Cát Thiên Biên không nhúc nhích, mặt nhăn nhó vì đau.

Trong đầu Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên đánh dấu chấm hỏi:

– Tại sao?

Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên không nghĩ ra tại sao Gia Cát Thiên Biên không chống cự. Hai người biết Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ rất mạnh nhưng bản lĩnh như Gia Cát Thiên Biên nếu liều lĩnh đánh trả, chưa chắc Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ làm gì được gã. Miễn Gia Cát Thiên Biên liều mạng không chừng gã sẽ chạy đi.

Nhưng không.

Đừng nói liều mạng, đánh trả gì, Gia Cát Thiên Biên không hề chống cự mặc cho Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ đâm vào đầu.

– Có khi nào vì Gia Cát Thiên Biên biết mình không đánh lại nên mới…

Tư Đồ Mã Phi kinh khủng lẩm bẩm:

– Dù sao Gia Cát Thiên Biên phải đối mặt không là Hư Hoài Cốc, Cổ Lạc, Tề Tinh uyên, còn có Cửu Tước Tử trên Vân Đoan. Chắc hẳn Gia Cát Thiên Biên biết dù né thoát Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ cũng không chạy ra bàn tay to Cửu Tước Tử từ trên Vân Đoan giáng xuống, có khi nào là vậy không?

Lý Lăng Thiên biết Tư Đồ Mã Phi nói đúng. Dù Gia Cát Thiên Biên né thoát Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ, tránh khỏi đám người Hư Hoài Cốc nhưng tuyệt đối không thoát khỏi bàn tay của Cửu Tước Tử trên Vân Đoan. Lý Lăng Thiên tin tưởng nếu Gia Cát Thiên Biên trốn, Cửu Tước Tử sẽ giáng bàn tay xuống, dù không bóp chết được gã nhưng tuyệt đối không để gã tham gia Nhân Quả Bi mở ra.

Nhưng dù vậy Gia Cát Thiên Biên cũng không nên chịu chết không chút chống cự đi?

Lý Lăng Thiên tin tưởng mặc dù Gia Cát Thiên Biên bí ẩn, hành động điệu thấp nhưng dã tâm của gã không nhỏ hơn Nhân Vương Mạc Vấn Thiên. Một người nhẫn nhịn như vậy sao cam lòng chết đi?

Chết sao?

Có lẽ.

Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên không muốn thừa nhận nhưng phải công nhận là khi đã bị Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ bao phủ thì chỉ có con đường chết. Mặc cho ngươi cường đại cỡ nào cũng vô dụng, vì bảo bối này là Cửu Tước Tử dùng tinh hoa nhật nguyệt của căn nguyên thế giới luyện chế ra.

Răng rắc!

Giờ này khắc này, thiên địa chồng trên người Gia Cát Thiên Biên, âm dương giao hợp, trời trắng giao nhau trên người gã. Máu chảy ra từ lỗ chân lông, người Gia Cát Thiên Biên đầy máu, mặt nhăn nhó đau đớn. Gia Cát Thiên Biên ngửa đầu, trợn tròn mắt nhìn trời, há mồm đầy máu, thanh âm mơ hồ.

– Cừu Tước điện hạ… Nếu… Nếu muốn thăm dò thì… Gia Cát Thiên Biên ta sẽ cho điện hạ thăm dò…

– Mười năm trước lúc Táng Cổ Phong… Ta đã nói… Gia Cát Thiên Biên ta tuyệt đối không xen vào tranh đấu cùng Vân Đoan các ngươi… Tuyệt đối không ảnh hưởng Vân Đoan… Sẽ không… Bao giờ ảnh hưởng các ngươi…

– Ta không có hứng thú với thế giới này… Không chút nào!

– Có… Có lẽ Cừu Tước điện hạ nói ta là chân mệnh chi nhân… Nhưng bây giờ Cừu Tước điện hạ còn thấy vậy không?

Răng rắc!

Cán Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ từ não Gia Cát Thiên Biên đâm thủng người gã.

Gia Cát Thiên Biên đau đớn gào thét, máu chảy ra từ hốc mắt, tai, mũi miệng, gã khó khăn nói:

– Nếu… Nếu ta là chân mệnh chi nhân… Thì sao trời tha thứ Cừu Tước điện hạ làm như vậy vậy ta?

– Cuối… Cuối cùng… Nếu Cừu Tước điện hạ không tin thì… Cứ thỏa thích thăm dò! Gia Cát Thiên Biên ta tuyệt đối không chống cự, mặc cho Cừu Tước điện hạ thăm dò đến cùng!

Đám người đông nghìn nghịt quanh lôi đài trợn mắt há hốc mồm nhìn. Lý Lăng Thiên, Tư Đồ Mã Phi trố mắt líu lưỡi. Hư Hoài Cốc cau mày.

Hắc Côn cầm khăn lau khóe môi, giọng khàn khàn nói:

– Cái tên Gia Cát Thiên Biên ác với mình thật.

Cổ Lạc không biết nên nói cái gì:

– Cái này…

Tề Tinh uyên há mồm, muốn nói lại thôi.

Hư Hoài Cốc trầm ngâm giây lát, ngước nhìn trời. Không biết Hư Hoài Cốc nghe được ý chỉ gì, gã lấy ra một trường cung. Đó là Lạc Nhật cung, là bảo bối Cửu Tước Tử dùng hạo nguyệt chi tinh trong căn nguyên thế giới luyện chế ra. Hư Hoài Cốc giương cung nhắm ngay Mạc Ngọc Vũ.

Mạc Ngọc Vũ đẫm máu, tóc tai bù xù rất là chật vật, linh thể bắt đầu mơ hồ vặn vẹo, sắp tán loạn. Nếu Hư Hoài Cốc bắn mũi tên này cơ thể Gia Cát Thiên Biên sẽ tan nát.

Gia Cát Thiên Biên khó khăn tiến lên trước, ngước nhìn trời, run rẩy quát:

– Khụ khụ, Cừu Tước điện hạ, ta nghĩ có chuyện người biết rõ. Cừu Tước điện hạ giết ta chưa chắc bớt một đối thủ, không giết ta chưa chắc thêm đói thủ…

Hư Hoài Cốc cầm Lạc Nhật cung nhưng không bắn, gã đang chờ, đợi mệnh lệnh của Cửu Tước Tử.

– A!!!

Lý Lăng Thiên ngửa đầu rống to:

– Ta chỉ muốn cầu nhân quả cho mình, không hơn! Nếu… Nếu Cừu Tước điện hạ không chịu cho ta chút cơ hội này thì ta không còn gì để nói. Đến đây đi, cứ hành động đi!

Tiếng quát như rồng ngâm.

– Grao!

Một vật khổng lồ chạy ra từ trong người Gia Cát Thiên Biên, là hoàng kim thánh long.

– Grao!

Lại một con hoàng kim thánh long.

– Grao grao grao!

Chỉ chốc lát có chín con hoàng kim thánh long bay ra từ cơ thể Gia Cát Thiên Biên, chúng nó bay lượn trong không trung, quẫy đuôi lắc đầu gầm gừ. Tiếng rồng ngâm đinh tai nhức óc, kinh thiên động địa, chấn động Tiểu Phật Linh giới run nhè nhẹ.

Cửu long ngâm thiên, đế vương bá thế, chấn nhiếp thương sinh.

Nếu nói bá thế vương giả của Mạc Vấn Thiên có thể làm linh hồn người không kiềm được thần phục gã, vậy bá thế đế vương của Gia Cát Thiên Biên chấn nhiếp linh hồn thương sinh, thiên uy khó dò, làm người ta không dám phản đối, không dám chống lại.

Bá thế đế vương thật cường đại.

Bá thế như vậy mạnh ngang ngửa bá thế vương giả của Mạc Vấn Thiên, khiến linh hồn mọi người bị ảnh hưởng sâu sắc. Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên, Hư Hoài Cốc cũng vậy.

Tư Đồ Mã Phi thụt lùi một bước, hét lên:

– Gia Cát Thiên Biên quả nhiên mạnh hơn ta tưởng tượng nhiều.

Biểu tình Lý Lăng Thiên nghiêm túc nhỏ giọng nói:

– Hắn đang biểu minh thái độ, rằng không phải Gia Cát Thiên Biên không có năng lực chống lại mà vì gã không muốn.

Sự thật đúng là vậy. Một vị công tử Vân Đoan, hai Đại Nhật thế tử, ba Hạo Nguyệt Tước Tử trên lôi đài cảm nhận được Gia Cát Thiên Biên không phải không có bản lĩnh chống lại mà vì gã không muốn làm.

Hư Hoài Cốc bất giác căng thẳng, gã lại nhìn lên trời. Dường như Hư Hoài Cốc nhận được mệnh lệnh, nhưng gã không dám khẳng định, hỏi lại lần nữa. Sau khi xác định, Hư Hoài Cốc cất đi Lạc Nhật cung, phất tay. Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ xuyên thủng Gia Cát Thiên Biên cũng bị thu về.

Gia Cát Thiên Biên máu me bê bếp nằm sấp dưới đất, tóc tai bù xù, người không ra người, quỷ không ra quỷ. Gia Cát Thiên Biên toát ra suy yếu hấp hối, không khác gì người chết.

Trên lôi đài, Hư Hoài Cốc nhìn Gia Cát Thiên Biên máu thịt rách nát, lạnh nhạt nói:

– Cừu Tước điện hạ đã cảm nhận được thành ý của ngươi, biết thái độ của ngươi. Hôm nay tạm thời tha cho ngươi một mạng, hơn nữa cũng cho ngươi một cơ hội cầu nhân quả trong Tiểu Phật Linh giới. Nếu phát hiện ngươi có lòng quấy rối, Cừu Tước điện hạ sẽ cho ngươi chết không siêu sinh!

– Gia Cát Thiên Biên, có nghe thấy không?

Gia Cát Thiên Biên máu me bê bết suy yếu thều thào:

– Đa tạ… Đa tạ ơn Cừu Tước điện hạ không giết, sau này Gia Cát Thiên Biên ta tuyệt đối không có lòng quấy rối, xin… Xin Cừu Tước điện hạ yên tâm.

Mọi người không ngờ đến cảnh này.

Nhân Vương Mạc Vấn Thiên bị diệt Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân. Hiện tại đối diện Vân Đoan cường đại, Gia Cát Thiên Biên không chút chống cự mặc cho Vân Đoan phán xử gã. Không phải Gia Cát Thiên Biên không có thực lực, gã rất mạnh, ít nhất không yếu hơn Mạc Vấn Thiên, nhưng gã không dám chống cự. Gia Cát Thiên Biên nhiều lần biểu minh gã không phải chân mệnh chi nhân, không có dã tâm gì. Gia Cát Thiên Biên đến Tiểu Phật Linh giới chỉ vì muốn cầu một nhân quả. Rốt cuộc là Gia Cát Thiên Biên quá nhát gan hay Cửu Tước Tử Vân Đoan quá cường đại? Vì sao làm Gia Cát Thiên Biên sợ hãi đến thế? Gia Cát Thiên Biên sợ tới nỗi có bản lĩnh mà không dám chống cự, cam lòng chịu chết. Mọi người không hiểu nổi.

Tư Đồ Mã Phi thẫn thờ nhìn Gia Cát Thiên Biên nằm trong vũng máu thật lâu, gã không tin nổi chuyện vừa xảy ra. Tư Đồ Mã Phi biết Cửu Tước Tử làm điều này vì thsắm dò, thăm dò Nhân Vương Mạc Vấn Thiên, thăm dò Gia Cát Thiên Biên. Thăm dò dã tâm, thái độ của Gia Cát Thiên Biên, cũng thăm dò xem gã có phải là chân mệnh thiên tử không.

Đúng vậy, Tư Đồ Mã Phi biết, gã có thể suy đoán được. Nhưng Tư Đồ Mã Phi không biết, gã không suy đoán nổi hành động của Gia Cát Thiên Biên có mục đích gì. Chẳng lẽ đúng như Gia Cát Thiên Biên nói, gã không có dã tâm, rất kính sợ Vân Đoan, càng không phải chân mệnh thiên tử?

Thật không?

Điều này là thật sao?

Tư Đồ Mã Phi khó hiểu lẩm bẩm:

– Ngươi tin Gia Cát Thiên Biên không?

Lý Lăng Thiên không biết có nên tin Gia Cát Thiên Biên không. Nói thật là trước kia Lý Lăng Thiên tin Gia Cát Thiên Biên có dã tâm, cũng tin tưởng gã chính là chân mệnh thiên tử. Nhưng hôm nay chính mắt thấy chuyện vừa xảy ra, Lý Lăng Thiên nghi ngờ trước kia có lẽ gã phán đoán sai. Lý Lăng Thiên ngẫm nghĩ, lại thấy không đúng. Lý Lăng Thiên không tin Gia Cát Thiên Biên không có dã tâm, tuyệt đối không tin.

Đừng nói Lý Lăng Thiên, Tư Đồ Mã Phi cũng không tin Gia Cát Thiên Biên hiền lành.

Tư Đồ Mã Phi nghi hoặc hỏi:

– Nếu hành động của Gia Cát Thiên Biên là nhẫn nhục sống còn thì hắn nhịn hơi quá. Gia Cát Thiên Biên vất vả gầy dựng danh tiếng bị hủy hoại trong một giây, cái giá cũng quá lớn. Mặc dù không nguy hiểm mạng sống nhưng trong thời gian ngắn Gia Cát Thiên Biên không thể lành vết thương được. Tức là Gia Cát Thiên Biên không thể tham gia Nhân Quả Bi mở ra. Gia Cát Thiên Biên đang cược cái gì? Lý do của Gia Cát Thiên Biên là gì?

– Đúng vậy! Gia Cát Thiên Biên làm như thế vì điều gì?

Lý Lăng Thiên lẩm bẩm:

– Gia Cát Thiên Biên không phải không phải là chân mệnh thiên tử sao? Gia Cát Thiên Biên có thể chịu đựng nhục nhã lớn đến vậy sao? Chỉ vì che giấu dã tâm? Cái giá quá lớn. Rốt cuộc Gia Cát Thiên Biên vì nguyên nhân gì?

Không hiểu, thật khó hiểu.

Đám người trên lôi đài cũng không hiểu, nhưng chuyện này không quan trọng với bọn họ. Điều quan trọng là Gia Cát Thiên Biên đã thân tàn ma dại, không thể tham gia Nhân Quả Bi mở ra, với bọn họ thế là đủ, mục đích hoàn thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh