- Hơn mười năm rồi, không biết gã hòa thượng kia có còn ở đây hay không.
Trần Lạc tế xuất linh thức cẩn thận cảm ứng, không cảm ứng thì thôi, vừa cảm ứng nhất thời khiến hắn càng hoảng sợ, bởi vì hắn phát hiện mình không cảm ứng được bất kỳ cái gì, nhìn bằng mắt thường không thấy, dùng linh thức cũng không ra được, chẳng lẽ nói cái tòa miếu này cũng không ở trong vòng pháp tắc thiên địa hay sao?
Càng cảm ứng càng kinh ngạc, bố cục toàn bộ sơn cốc đều vô cùng quỷ dị, giống như đang ở bên trong Tiểu Phật linh giới, lại giống như không phải, cũng giống như ở trong vòng pháp tắc thiên địa, lại giống như ở bên ngoài, thực thực giả giả khiến người ta không thể nhận rõ, nhất là tòa miếu đổ nát kia càng khiến Trần Lạc cảm giác được một loại hư vô mờ mịt, chỉ nhìn như ảo ảnh, không thể chạm tới.
Trần Lạc vừa thận trọng cảm ứng, vừa tế xuất linh thức thận trọng thâm nhập từng chút một, bố cục bên trong tòa miếu đổ nát này càng kỳ lạ hơn, giống như trận pháp, lại như không phải trận pháp, cũng không có trận cục gì cả, chắc là một loại tồn tại cao cấp hơn trận pháp.
Tồn tại cao cấp hơn trận pháp?
Trong lòng Trần Lạc ngẩn ra, trong đầu lập tức hiện ra một khái niệm… Lĩnh vực? Lẽ nào thứ này là một loại lĩnh vực?
Nói tới lĩnh vực, Trần Lạc cũng không quá lý giiar, hắn cũng chỉ từng nghe sư phụ Vân Du Tử nhắc qua hồi còn trẻ, nói lĩnh vực là một loại tồn tại ảo diệu cao cấp hơn trận pháp, là một loại pháp tắc không phải pháp tắc, bên trong lĩnh vực, người sáng tạo có quyền chúa tể tuyệt đối, chỉ người nào luyện Vu pháp hay Trận pháp tới cực hạn mới có tư cách chạm tới lĩnh vực, đây cũng chính là Hành giả thông thiên triệt địa, không gì không làm được.
Hành Giả, đây là một loại xưng hào chí cao vô thượng, Vu pháp đi tới cuối cùng được xưng là Vu sư đại thần thông, tu đến mức tận cùng là Vu Hành Giả, Trận pháp tu đến cuối cùng là Trận sư đại tự nhiên, tu đến tận cùng sẽ là Trận Hành Giả, bất kể Vu Hành Giả hay Trận Hành Giả trong ghi chép tại điển tịch đều được xưng là Thiên Hành Giả, ý chỉ là Hành Giả lên trời xuống đất không gì không làm được.
Hành Giả, đây là khát vọng của toàn bộ người tu hành, hơn nữa là một khát vọng xa khó có thể với.
Phải biết rằng, bất kể là Vu pháp hay Trận pháp, chỉ khi tu đến mức tận cùng mới có thể vấn đỉnh Hành Giả, có thể hình dung, tu được đến Đại Vu sư là thiên kiêu, có thể tu đến Vu sư đại thần thông là thiên kiêu trong thiên kiêu, cảnh giới đại thần thông này có yêu cầu rất rất cao với ngộ tính, hiện tại có biết bao nhiêu bá chủ thiên kiêu oai phong một cõi đều đang dừng lại ở cảnh giới này không cách nào tấn chức được, ngay cả những bá thủ thiên kiêu được trời xanh quyến luyến, tư chất vô song cũng như vậy, xác thực không thể tưởng tượng nổi đến cùng là dạng người gì mới có thể vấn đỉnh Hành Giả.
Tất nhiên, điều này cũng không đại biểu không người nào có thể vấn đỉnh Hành Giả, chỉ bất quá thực sự quá ít, trong điển tịch ghi chép vạn năm trở lại đây, người vấn đỉnh Hành Giả chỉ có vài vị ít ỏi, những người này cùng một dạng đều là bá chủ tuyệt đối, thiên tư ngang dọc, thông trị cả một thời đại.Nếu như nói, ngôi miêu đổ nát trước mắt này thực sự là một lĩnh vực, vậy nói cách khác, rất có thể hỏa thượng rượu thịt kia là một Hành Giả trong truyền thuyết.
Trần Lạc sống tới chừng này vẫn chưa bao giờ tiếp xúc với lĩnh vực, càng chưa từng thấy qua Hành Giả, trong lúc nhất thời cũng không dám quá khẳng định, chẳng qua cảm giác hẳn là thế.
- Không biết với bản lĩnh của ta bây giờ, chống lại Hành Giả có được phần thắng hay không?
Trần Lạc lầm bầm, Thiên Hành Giả rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh, càng quan trọng hơn chính là hắn ngay cả bản lĩnh của mình lớn cỡ nào cũng không biết rõ, thức tỉnh sau khi niết bàn sống lại, hắn cnof chưa chân chính khảo nghiệm thực lực của mình, không phải vì không muốn, mà là hắn không dám, bởi vì bất kể linh tượng khủng bố che kín bầu trời, hay là biến dị chi linh siêu thoát tự nhiên, cùng với phân thân dung hợp hắc động, còn có tinh thần chi hồn múa loạn bầu trời, ngay cả long linh hung thần ác sát bên trong linh hải kia, mỗi cái đều quá mức nghịch thiên, một khi lấy ra sẽ gây động tĩnh thái quá. Đây mới chỉ là tình huống mười năm về trước, lần này niết bàn sống lại, niết bàn không chỉ là thân thể của Trần Lạc, linh tượng khủng bố của hắn, biến dị chi linh, phân thân hắc động, tinh thần chi hồn đại Diên La… Tất cả đều niết bàn sống lại theo hắn.
Quỷ mới biết những thứ này sau khi niết bàn sẽ biến thành bộ dáng gì nữa, Trần Lạc rất muốn tế xuất ra cẩn thận nhìn một cái, nhưng hắn còn có điểm đắn đo, bản thân có thể bảo đảm nắm giữ được chúng hay không, nếu là vì vậy dẫn tới thẩm phán gì đó, coi như lợi bất cập hại.
Có đôi khi Trần Lạc nghĩ thấy bản thân mình thực là khổ sở, một thân thành tựu lợi hại thì đùng là lợi hại, biến thái cũng đủ biến thái, nhưng chỉ có điều là quá lợi hại cũng quá biến thái, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù năng lực của hắn, hiện tại căn bản không thể không chế được. Càng khổ cực hơn chính là, những thành tựu này đều là một đám kiêu ngạo, sau khi tế ra, cho dù Trần Lạc muốn làm động tĩnh nhỏ đi một chút cũng không được, cả đám bọn chúng đều hận không thể xông lên một lượt xé xác lão Thiên gia thành nhiều mảnh, nếu thực có thể xé lão Thiên gia thì cũng thôi, mấu chốt là không xé được lão nhân người ta, trái lại vì thế còn trêu chọc phải thẩm phán.
Lắc đầu thở dài, Trần Lạc tiếp tục cảm ứng, từ từ thâm nhập vào trong ngôi miếu đổ nát, trong lúc cảm ứng hắn cũng không có nhàn rỗi, cẩn thận tỉ mỉ tìm hiểu ảo diệu của lĩnh vực, thứ này đúng là thâm sâu ảo diệu hơn rất nhiều trong tưởng tượng của hắn, bất quá may là hắn thành tựu linh hồn Hư Vọng, ngộ tính được mở rộng, bất kỳ vật gì chỉ cần liếc mắt nhìn qua là có thể ngộ được chỗ tinh túy ảo diệu, sau khi linh hồn thoát ra khỏi pháp tắc tự nhiên càng có thể liếc một cái nhìn ra bản chất mọi vấn đề, thế nên tuy lĩnh vực ẩn chứa ảo diệu vô thượng, nhưng đối với Trần Lạc mà nói, bắt dầu tìm hiểu cũng không quá khó.
Cứ chậm rãi thâm nhập vào bên trong như vậy, vừa tìm hiểu vừa đi, cũng không biết qua bao lâu sau, Trần Lạc bỗng cảm thấy không thích hợp, bởi vì hắn cảm ứng được một điểm sinh cơ bên trong tòa miếu đổ nát này, mặc dù sinh cơ cực kỳ yếu ớt, nhưng hắn cảm nhận được rất rõ ràng.
Chẳng lẽ là hòa thượng rượu thịt kia?
Không chần chừ, Trần Lạc tiếp tục cẩn thận cảm ứng, theo tầng tầng thâm nhập, một màn sinh cơ kia càng ngày càng mạnh, ước chừng sau nửa canh giờ, linh thức của hắn đã cảm ứng được một đạo linh tức, là linh tức một người, hơn nữa còn là một đạo linh tức vô cùng cường đại, bởi vậy hắn đoán, tu vi người này tuyệt đối không thấp, dưới cẩn thận cảm ứng, bên trong linh tức của đối phương dường như còn ẩn chứa một loại Phật tức mênh mông, không chỉ là vậy, còn có một đạo Ma tức đồng dạng cũng vô cùng cường đại.
Ma tức và Phật tức cùng tồn tại?
Điều này nói rõ người này vừa thành tựu một cỗ Phật tức cường đại, cũng thành tựu một cỗ Ma tức cường đại.
Điều này thực quái lạ.
Ai ai cũng biệt, Phật là Phật, Ma là Ma, Phật và Ma từ xưa cho đến nay đều đại biểu cho chính và tà, còn có câu chính tà bất lưỡng tập. Bên trong linh tức của người kia, vừa có thành tựu Phật tức, vừa có thành tựu Ma tức, đây quả thực là một loại hành động tìm chết, tựa như nước nửa khó dung, tùy thời cũng có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng khiến Trần Lạc cảm thấy ngạc nhiên chính là, Phật tức và Ma tức của người này lại như âm dương tương hỗ, dường như trong âm có dương, trong dương có âm.
Cao thủ! Tuyệt đối là một cao thủ.
Không biết có phải là lão hòa thượng rượu thịt thực lực cường đại kia không.
Trần Lạc do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn tế xuất linh thức tiếp tục cảm ứng, quả nhiên trong một gian phòng bên trong ngôi miếu đổ nát này, hắn cảm ứng ra được một người, đó là một nam tử, một nam tử khí chất nho nhã, hắn nhắm hai mắt, ngồi xếp bằng, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Người kia cũng khoongg phải là hòa thượng rượu thịt mười năm trước.
Chờ… Chờ đã… Tại cảm giác với người này lại quen thuộc như vậy?
Cũng không biết vì sao, Trần Lạc đột nhiên phát hiện nam tử này có điểm quen thuộc, về phần quen thuộc như thế nào thì trong lúc nhất thời hắn không nói ra được, chỉ có thể tiếp tục cảm ứng, khi dần dần cảm ứng được đường viền hình thể của nam tử kia, phát hiện hắn đang khí định thần nhàn, giống như là một nam tử tuấn mỹ, phong thái nho nhã tự nhiên.
Ta kháo… Mẹ nó!
Trần Lạc sửng sốt. nhất thời cũng trợn tròn mắt.
Mẹ nó chứ, kia không phải là Tần Phấn sao?
Trần Lạc cố nén khiếp sợ từ trong bất ngờ, thử gọi một tiếng thăm dò:
- Tần Phấn?
Nam tử nho nhã đang khoanh chân ngồi bên trong phòng vừa nghe được thanh âm, không khỏi nhướng mày, mở mắt ra, trong con ngươi phóng xuất ánh sáng khiếp sợ dị thường, hỏi ngược lại:
- Là ai?/
- Đúng thực là tiểu tử ngươi!
Thanh âm Trần Lạc truyền đến, nam tử nho nhã càng nhíu mày thật sâu, nét kinh nghi trong mắt càng đậm hơn, nói:
- Các hạ là ai?
- Ngươi đoán đi?
Đoán? Trên khuôn mặt tuấn mỹ của nam tử kia, thần tình có chút phát mộng.
- Ta kháo, ta là Lạc đại gia của ngươi đây!
Lạc đại gia? Lạc gia?
Lời còn chưa dứt, vừa nói ra cái này, biểu tình trên mặt nam tử nho nhã kia đã không còn đơn giản là phát mộng nữa, biến thành khó có thể tưởng tượng được, giống như nghe được một người tự xưng ta là lão Thiên gia, khiến cho người ta cảm thấy không thể hiểu nổi.
- Tiểu tử ngươi không phải là mất trí rồi đấy chứ? Ta là Trần Lạc!
Trần Lạc?Biểu tình khiếp sợ trên mặt nam tử nho nhã kia đã không còn cách nào để hình dung, thật lâu sau mới hoảng sợ phun ra một câu:
- Ngươi là Lạc gia? Ngươi… Ngươi không phải là đã…
Thoạt nhìn Tần Phấn hẳn là không biết Trần Lạc còn sống, rõ ràng hắn đã bị nhốt ở trong này không phải ngày một ngày hai rồi.
- Ta vừa sống lại, bất quá, ta căn bản không có chết!
Căn bản không chết? Vừa sống lại?
Tư duy Tần Phấn có chút hỗn loạn, cũng có điểm không nghi ra được, càng không cách nào hiểu được một người cả linh hồn bị thượng thiên thẩm phán câu diệt tan tành đến tột cùng làm cách nào để sống lại được, bất quá, không hiểu được thì kệ không hiểu được, khi biết Trần Lạc còn sống, cho dù hiện giờ Tần Phấn bị nhốt ở nơi này, cho dù hắn trước giờ đối nhân xử thế vẫn phong khinh vân đạm, nhưng trong lòng vẫn kích động vô cùng, vui mừng cười nói:
- Từ biệt mười năm, Lạc gia, có thể một lần nữa gặp được ngươi thực là quá tốt.
- Ha ha! Ta cũng thế.
Tần Phấn không có nhiều bằng hữu, Trần Lạc tuyệt đối là một trong số đó, đồng dạng, bằng hữu của Trần Lạc cũng không nhiều, Tần Phấn cũng tuyệt đối là một trong số đó. Lại nói, hai người cũng không gặp nhau nhiều, nhưng trải qua chuyện ở núi Táng Cổ, mỗi người bọn họ đều coi đối phương là huynh đệ sinh tử cùng chung hoạn nạn, có thể gặp lại nhau sau mười năm này, tự nhiên đều cao hứng vô cùng.
- Lạc gia, sao ngươi lại tới đây?
Quân tử gặp quân tử nhạt như nước, huynh đệ gặp nhau chỉ cần hỏi một câu đã đủ biểu hiện tất cả, thanh âm Tần Phấn truyền tới, Trần Lạc liền trả lời:
- Tình huống của ta tương đối phức tạp, một chốc không thể nói hết được, cũng đừng hỏi ta nữa, ngươi bị giam ở chỗ này bao lâu rồi, tại sao lại bị giam ở đây?
- Ta bị giam ở trong này đã đến hai, ba năm rồi, về phần vì sao bị giam ở đây, nói thế nào nhỉ, có thể nói vì ta hiếu kỳ, cũng quá mức tò mò, phát hiện ra ngôi miếu đổ nát này có điều kỳ lạ, chuẩn bị đi vào tra xét, nào ngờ không biết từ đâu xông tới một tên hòa thượng điên thực lực cực kỳ kinh khủng, sau rồi ta cứ như vậy, không giải thích được bị hắn nhốt ở đây.
- Tên hòa thượng điên ngươi nói tới kia, có phải là một tên da mặt bóng loáng, tai to mặt lớn, quần áo rách nát luộm thuộm không?
- Lạc gia, ngươi nhận thức hắn?
- Nhận thức thì chưa nói tới, hơn mười năm trước ta cũng từng bị hắn nhốt ở trong này một đoạn thời gian, lần này chuẩn bị tìm tới hắn báo thù, ai ngờ gặp được ngươi trong đó.
Trần Lạc cười nói:
- Ngươi chờ chút, ta nghĩ biện pháp cứu ngươi ra.
- Lạc gia, ngươi có biết ngôi miếu đổ này là một loại lĩnh vực cường đại không?
- Trước đó ta cũng có suy đoán, không ngờ đúng thực là thứ này.
Mười năm không gặp, Tần Phấn căn bản không biết tu vi Trần Lạc đã đạt được tới dạng gì, nghe hắn nói muốn nghĩ biện pháp cứu mình ra ngoài, điều này càng dọa cho Tần Phấn hoảng sợ, bởi vì hắn biết lĩnh vực hoàn toàn là một loại tồn tại cao cấp hơn Vu pháp và Trận pháp, nó là loại khái niệm đã dính tới pháp tắc, trong thiên địa chỉ có Hành Giả mới có thể chạm đến. Vừa rồi Lạc gia hời hợt nói muốn cứu mình ra, Tần Phấn còn tưởng rằng Lạc gia đã vấn đỉnh Hành Giả, còn hắn vô luận thế nào cũng không ngờ được, Lạc gia nói câu tiếp theo là hắn căn bản không biết thứ này là lĩnh vực.
Chuyện này thực là…
Nếu như một người chưa bao giờ tiếp xúc với lĩnh vực, nói có biện pháp dẫn mình rời khỏi nơi này, dù đánh chết Tần Phấn cũng không dám tin, nhưng nếu câu nói đó nói ra từ miệng Lạc gia, Tần Phấn tuyệt đối sẽ không hoài nghi, Lạc gia nói hắn có thể, vậy thì chắc chắn có thể.
Mười năm trước, Tần Phấn xem không thấu Lạc gia, hiện tại mười năm qua, hắn càng nhìn không thấu Lạc gia.
Mười năm trước, Tần Phấn cũng không dám dùng cách suy nghĩ thông thường để hình dung về sự tồn tại của Lạc gia, hiện tại qua mười năm, hắn vẫn không dám như trước.
- Lạc gia, tu vi lão hòa thượng điên kia cường đại dị thường, nếu hắn đã có thể sáng lập ra lĩnh vực, nói rõ hắn ít nhất cũng là Hành Giả, hắn tùy thời đều có thể trở về, không bằng ngươi cứ tạm thời đi trước đi.