Thiên Vu

Lượt đọc: 34009 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 989+990: Lệnh diệt trừ của Vân Đoan..

❊ ❊ ❊

– Đó là loại vô thượng phân thân thông thiên triệt địa trong truyền thuyết.

Bên kia, Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên đứng phương xa, lúc Mạc Vấn Thiên xuất hiện thì bọn họ cũng nhanh chân chạy.

Nhìn Mạc Vấn Thiên đứng trên lôi đài, Tư Đồ Mã Phi nghi ngờ nói:

– Phân thân của Mạc Vấn Thiên… Chẳng lẽ là…

Lý Lăng Thiên cũng đầy nghi ngờ nói:

– Không sai, chắc chắn rồi, nhất định là Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân. Hay cho Mạc Vấn Thiên, phân thân trong truyền thuyết có thể thông thiên triệt địa cũng bị hắn luyện ra, không đơn giản!

Liễu Giang nói:

– Có khi nào ba người Hắc Côn…

Liễu Giang mặc dù là Hạo Nguyệt Tước Tử Vân Đoan nhưng có nghe tiếng Nhân Vương Mạc Vấn Thiên, biết gã thuộc loại giết người không chớp mắt.

– Nếu là ý của Cửu Tước Tử thì tuyệt đối sẽ không để ba người Hắc Côn chết tại đây.

Trên lôi đài, Mạc Vấn Thiên dùng giọng điệu bình hường thản nhiên nói:

– Lực lượng hạo nguyệt nho nhỏ chẳng qua là chút da lông đến từ căn nguyên thế giới, hù dọa người bình thường còn được, dám can đảm diễu võ dương oai trước mặt ta? Các ngươi có tư cách đó không?

Trên bầu trời đột nhiên vang lên thanh âm như sấm nổ:

– Mạc Vấn Thiên, ngươi cũng rất lớn lối, không sợ gió lớn quá bị thụt lưỡi sao?

Mọi người nhìn hướng phát ra thanh âm, thấy bầu trời nổi lên ánh sáng đỏ rực. Một vầng mặt trời từ trên trời giáng xuống, phá tử hải, rạch khung trời đập hướng Mạc Vấn Thiên.

Mạc Vấn Thiên vẫn đứng yên trên lôi đài.

– Thiên địa lớn bao nhiêu thì giọng Mạc Vấn Thiên ta lớn bấy nhiêu, thế tử nho nhỏ nhà ngươi làm sao đo lường?

Khi mặt trời đập xuống Mạc Vấn Thiên chợt giơ tay lên nâng mặt trời, quát to:

– Từ đâu đến thì cút về chỗ đó đi!

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Răng rắc!

Mặt trời bị bắn ngược lên trên cao, mặt trời biến mất, mọi người mới thấy rõ đó là một người, một nam nhân trung niên mập mạp. Đây là một trong Thập Nhị Đại Nhật thế tử Vân Đoan, Cổ Lạc.

Cổ Lạc đứng trên hư không nhìn xuống Mạc Vấn Thiên:

– Hèn gì ngươi dám ra đây, thì ra là tu thành Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân.

– Cửu Tước Tử gây náo động lớn như vậy chẳng phải vì muốn ta đi ra sao?

– À, chuyện này đúng là do Cửu Tước Tử lo nhưng không phải vì dụ ngươi ra.

Cổ Lạc cười tủm tỉm:

– Ngươi chưa có tư cách đó.

– Vậy hôm nay ta cho các ngươi thấy Mạc Vấn Thiên ta có tư cách này không!

Nhân Vương Mạc Vấn Thiên nhảy vọt lên chộp cổ chân Cổ Lạc.

Cổ Lạc sợ hết hồn, gã quádt to biến thân mặt trời mới vùng thoát.

Cổ Lạc hét lên:

– Hay cho Mạc Vấn Thiên vô sỉ, ta chờ xem Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân củae ngươi có mấy phần bản lĩnh!

Nhân Vương Mạc Vấn Thiên và Cổ Lạc một trong Thập Nhị Đại Nhật thế tử Vân Đoan kịch chiến trên bầu trời. Nhiều người lần đầu tiên thấy Đại Nhật thế tử ra tay. Lực lượng đại nhật khủng bố như xuyên thấu tất cả, không chỗ không ở, khiến người sợ hãi từ tận linh hồn. Một chiêu một thức như trời sụp đất nứt, không thấy bóng dáng Cổ Lạc đâu lại như khắp nơi đều có gã. Điều này làm người ta kinh thán Đại Nhật thế tử không uổng là thế giới chi tử thật sự.

Cổ Lạc rất mạnh, nhưng Nhân Vương Mạc Vấn Thiên cũng không yếu.

Tử khí đầy trời như tử hải gầm rống khung trời. Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân của Mạc Vấn Thiên thông thiên triệt địa, thần bí vô cùng, ra tay thì như thần như ma lại như phật, cực kỳ cường đại.

Có lẽ vì thực lực Cổ Lạc, Mạc Vấn Thiên quá mạnh, tốc độ quá nhanh nên đa số người không thấy rõ, dù phát ra linh thức cũng không bắt giữ được. Bọn họ chỉ có thể cảm nhận từng đợt lực lượng va chạm giữa hư không mang đến dao động khủng bố. Cố Diệp Thần xếp ba hàng đầu trong ba mươi sáu vô song kiêu tử cũng chỉ nhìn mơ hồ. Cố Diệp Thần ngước đầu, nhíu mày cẩn thận phát ra linh thức điều tra nhưng chỉ bắt giữ được bóng hai người đánh nhau trên bầu trời.

Vu lão thấy rõ, nhưng chỉ đơn giản có thế:

– Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân của Mạc Vấn Thiên quá đáng sợ, đáng sợ còn hơn trong tưởng tượng của lão phu. Thực lực Đại Nhật thế tử Cổ Lạc thì…

Giờ phút này, Gia Cát Thiên Biên không còn ung dung bình tĩnh, biểu tình cực kỳ nghiêm túc.

Dường như đắn đo điều gì, Gia Cát Thiên Biên nói:

– Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân của Mạc Vấn Thiên đúng là mạnh thật, nhưng thực lực thật sự của Đại Nhật thế tử không chỉ có thế.

Gia Cát Thiên Biên vừa dứt lời, vang tiếng nổ điếc tai trên bầu trời. Ánh sáng tím và ánh sáng đại nhật va chạm, nổ tung.

Mạc Vấn Thiên bay ra, gã khẽ rên. Cổ Lạc cũng chui ra, hộc máu bay ngược ra sau.

– Đại Nhật thế tử nho nhỏ, thuở nhỏ nhận tiên thiên đại nhật của căn nguyên thế giới, được gọi là thế giới chi tử?

Mạc Vấn Thiên lạnh nhạt nói:

– Không làm gì được một phân thân của ta, các ngươi làm sao tranh đấu lại bản tôn?

Cổ Lạc lau máu dính bên môi, đôi mắt trợn trừng, nghiến răng gầm lên:

– Mạc Vấn Thiên, ngươi quá tự phụ! Hôm nay ta cho ngươi kiến thức uy lực đại nhật thật sự!

Cổ Lạc giơ cao hai tay, một vầng mặt trời dâng elen từ phương đông, chiếu sáng Tiểu Phật Linh giới rực rỡ. Chưa từng thấy mặt trời sáng chói thế này, chưa từng thấy ánh nắng chói mắt như thế, càng chưa từng thấy mặt trời khổng lồ kinh dị.

Ánh sáng mặt trời bao phủ, Tiểu Phật Linh giới tĩnh lặng lại như thời gian đứng yên. Trong thiên địa chỉ có ánh mặt trời, không còn lại gì, chỉ có ánh mặt trời mênh mông vô thượng. Giờ phút này, đầu óc mọi người trống rỗng, chỉ vài người còn suy nghĩ được.

Cố Diệp Thần nhắm mắt lại, nhăn nhó nói:

– Khủng khiếp quá, ta không cảm ứng được linh hồn của mình.

Cố Diệp Thần không tưởng tượng nổi gã chỉ bị ảnh hưởng đã không cảm nhận được linh hồn, nếu bị bao phủ thì…

Vu lão nhắm mắt nói:

ơ- Trời, đây chính là thực lực của 7Đại Nhật thế tử sao? Đây còn là lực lượng sao?

Gia Cát Thiên Biên mở to mắt, nhíu mày nói:

– Đây là lực lượng đến từ căn nguyên thế giới Vân Đoan, cũng là đại nhật pháp tắc của căn nguyên thế giới.

Trong không trung, Mạc Vấn Thiên bị mặt trời bao phủ rốt cuộc không còn hờ hững nữa, nhưng chỉ có thế. Mạc Vấn Thiên không hề kinh ngạc, đừng nói đến sợ. Trong từ điển cuộc sống của Mạc Vấn Thiên không tồn tại sợ hãi, kinh khủng, gã không cho phép điều đó. Dù bây giờ Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân bị bao phủ biến mơ hồ thì biểu tình của Mạc Vấn Thiên vẫn không có một chút sợ hãi.

– Chẳng qua là đại nhật pháp tắc đến từ căn nguyên thế giới, huống chi lực lượng của ngươi chưa đến trình độ pháp tắc, cùng lắm là lực lượng đại nhật cực độ. Mạc Vấn Thiên ta nếu dám xuất hiện đương nhiên không sợ!

Mạc Vấn Thiên sải bước tới trước, ánh sáng tím nở rộ toàn thân gã. Mạc Vấn Thiên chắp hai tay, ánh sáng tím như hoa sen bàn nở rộ, tiếng tụng kinh vang lên. Mạc Vấn Thiên như Phạm Thiên thánh phật, giang hai tay rồi lại chắp vào nhau.

Bùm!

Mạc Vấn Thiên bay vọt lên cao, quát to:

– Ta nói rồi, các ngươi không ai làm gì được Mạc Vấn Thiên ta!

Ầm!

Mạc Vấn Thiên bay lên trời.

Thoáng chốc hướng tay hư không dâng lên một vầng mặt trời nữa, cũng sáng ngờ, cũng cường đại, cũng bao la, cũng không chỗ không ở. Một thanh âm hùng hồn vang lên, lần đầu tiên mọi người thấy mặt trời mọc từ hướng tây.

– Mạc Vấn Thiên, hôm nay là ngày chết của ngươi!

Lại một mặt trời bay lên cao, một nam nhân đứng dưới mặt trời. Nam nhân khuôn mặt bình thường, rất có uy nghiêm.

Khỏi nói cũng biết lại một vị Đại Nhật thế tử.

Đúng vậy, lại là một vị.

Mạc Ngọc Vũ, Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên đều biết người này, là Tề Tinh uyên trong Thập Nhị Đại Nhật thế tử.

Tề Tinh uyên xuất hiện, dùng đại nhật pháp tắc bao phủ Mạc Vấn Thiên. Cổ Lạc nhắm ngay cơ hội lại sử dụng đại nhật pháp tắc bao phủ. Vậy là hướng đông và tây đều có một mặt trời bao phủ Mạc Vấn Thiên, hai đại nhật pháp tắc thi nhau thẩm phán.

– Một đại nhật pháp tắc không làm gì ta được, cho rằng hai đại nhật pháp tắc thì có thể làm gì Mạc Vấn Thiên ta sao? Mơ tưởng hão huyền!

Mạc Vấn Thiên rất cuồng, cũng mạnh. Nhưng có cuồng, cường đại đến mấy thì bây giờ Mạc Vấn Thiên chỉ là một phân thân, huống chi đối diện hai Đại Nhật thế tử Vân Đoan có thể sử dụng đại nhật pháp tắc? Mạc Vấn Thiên bắt đầu gặp khó khăn, nhưng gã vẫn cứ bước tới trước, ánh sáng tím nở rộ chói lòa quanh thân. Tử hải ở dưới bầu trời gầm rống cuồn cuộn.

– Đại Phạn Vô Thượng Thiên!

Mạc Vấn Thiên rùng mình, tử khí quanh thân nổ tung. Tử hải dưới bầu trời bao la mênh mông, phạn âm ầm ầm.

Bùm!

Đại nhật pháp tắc bao phủ Hư Hoài Cốc trong khoảnh khắc tán loạn, gã lại bay vọt ra ngoài. Cổ Lạc, Tề Tinh uyên cùng hộc máu.

– Đi xuống cho ta!

Trên bầu trời lại hiện ra một mặt trời, không, nên nói là còn kèm theo một vầng trăng, trời tăng luân phiên như âm dương Thái Cực. Một thanh niên từ trên trời giáng xuống, như trời lại như trăng. Mạc Vấn Thiên vỗ một chưởng, gã rên rỉ hộc máu. Không biết người đến là ai mà cực mạnh, làm Mạc Vấn Thiên tóc tai bù xù, mặt trắng bệch.

– Một trong Cửu công tử Vân Đoan, Hư Hoài Cốc!

Trong nhiều nhân vật truyền kỳ của Vân Đoan có nhất thái tam hoàng ngũ vương cửu công thập nhị thế tử nhị thập tứ tước tử. Về thân phận, địa vị thì danh tiếng Cửu công tử trên Đại Nhật thế tử. Mọi người chỉ biết Nhị Thập Tứ Hạo Nguyệt Tước Tử hậu thiên nhận hạo nguyệt của căn nguyên thế giới ôn dưỡng. Thập Nhị Đại Nhật thế tử tiên thiên nhận địa nhật căn nguyên thế giới ôn dưỡng. Người đời ít hiểu biết về chín vị công tử, nhưng có người nói chín công tử là đại nhật trong đại nhật, hạo nguyệt trong hạo nguyệt, cũng tiên thiên nhận tinh hoa nhật nguyệt căn nguyên thế giới ôn dưỡng, chấp đại nhật, chưởng hạo nguyệt, chúa tể nhật nguyệt pháp tắc.

Khi Hư Hoài Cốc xuất hiện, Tư Đồ Mã Phi và Lý Lăng Thiên biến sắc mặt.

Tư Đồ Mã Phi nhỏ giọng nói:

– Một Cổ Lạc không đủ, Tề Tinh uyên đến, hiện tại công tử Hư Hoài Cốc cũng xuất hiện. Xem ra Cửu Tước Tử chuyến này quyết tâm diệt phân thân của Mạc Vấn Thiên, trọng thương bản tôn.

Lý Lăng Thiên bí hiểm nhìn hướng Gia Cát Thiên Biên đứng phương xa:

– Dã tâm của Cửu Tước Tử không chỉ thế, Hư Hoài Cốc xuất hiện chứng minh Cửu Tước Tử không chỉ muốn khổng lồ một Mạc Vấn Thiên.

Gia Cát Thiên Biên thấy Hư Hoài Cốc xuất hiện liền nhắm mắt lại, hồi lâu sau nói câu không ai hiểu:

– Cửu Tước Tử, dã tâm của ngươi quá lớn.

Cố Diệp Thần không hiểu ra sau, Vu lão cũng không hiểu.

Gia Cát Thiên Biên nói tiếp:

– Vu lão, hãy mang Diệp Thần đi ngay, nói với người của chúng ta nếu khi Thiên Ngộ Bi mở ra mà ta còn chưa xuất hiện thì bỏ ngay kế hoạch.

– Vô Biên, xảy ra chuyện gì?

– Cứ làm theo lời ta nói, đừng hỏi! Không còn nhiều thời gian, đi ngay!

Gia Cát Thiên Biên mở mắt ra, gã không giải thích nhiều, vung tay đưa Vu lão, Cố Diệp Thần đi.

Trong không trung, Mạc Vấn Thiên bị nhật nguyệt pháp tắc của Hư Hoài Cốc bao phủ. Cổ Lạc, Tề Tinh uyên không đứng ngó, lại sử dụng đại nhật pháp tắc bao phủ Mạc Vấn Thiên. Vậy là hai đại nhật pháp tắc, một nhật nguyệt pháp tắc ức chế gắt gao Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân của Mạc Vấn Thiên.

Biểu tình Mạc Vấn Thiên cuồng ngạo, đôi mắt tràn ngập tức giận, môi treo nụ cười khinh thường.

Mạc Vấn Thiên ngạo chưa từng có:

– Cửu Tước Tử quá xem thường Mạc Vấn Thiên ta. Đại nhật pháp tắc không được, nhật nguyệt pháp tắc cũng không thể làm gì Mạc Vấn Thiên ta!

– Mạc Vấn Thiên, ngươi quá lo, Cửu Tước Tử không xem thường ngươi. Cho nên Cửu Tước Tử điện hạ kêu ta tặng một món quà cho ngươi đây.

Biểu tình Hư Hoài Cốc lạnh lùng, đôi mắt kiêu ngạo, giọng điệu thản nhiên hờ hững. Hư Hoài Cốc lấy ra một lá cờ màu trắng kỳ dị, không biết cờ là bảo bối gì mà màu xám đỏ, nhìn vào nó làm người ta chóng mặt.

Thấy lá cờ này, con ngươi Gia Cát Thiên Biên co rút. Tư Đồ Mã Phi và Lý Lăng Thiên liên tục biến sắc mặt.

Tư Đồ Mã Phi hít sâu vẫn không kiềm được trái tim run rẩy lẩm bẩm:

– Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ.

Có lẽ người khác không biết nhưng Tư Đồ Mã Phi là Đại Nhật thế tử Vân Đoan, gã biết rõ Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ là bảo bối khủng bố cỡ nào. Cửu Tước Tử luyện chế ra không nhiều bảo bối nhưng món nào cũng có sức sát thương khủng bố. Ví dụ Lạc Nhật cung, luyện chế hạo nguyệt chi tinh của căn nguyên thế giới hình thành, một mũi tên bắn chết Thiên Hành giả dễ như chơi. Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ là Cửu Tước Tử sử dụng ánh sáng nhật nguyệt của căn nguyên thế giới bao nhiêu năm mới luyện chế ra bảo bối này. Lực sát thương của Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ mạnh đến nỗi không thể miêu tả bằng lời. Tư Đồ Mã Phi chỉ biết rằng Cửu Tước Tử sử dụng bảo bối này giết bao nhiêu là lão vuu yêu thực lực khủng bố trong đại vũ trụ vô tận hải.

Dường như Mạc Vấn Thiên cũng biết uy lực của Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ, gã biến sắc mặt, biểu tình dữ tợn, giơ cao hai nắm đấm giao nhau trước ngực.

Mạc Vấn Thiên ngửa đầu quát to:

– Cửu Tước Tử, nếu ngươi dám hủy phân thân của ta thì sau này ta giết lên Vân Đoan bầm thây ngươi!

Vù vù vù vù vù!

Tử khí dâng lên quanh thân Mạc Vấn Thiên, lực lượng Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân hoàn toàn bùng nổ, ánh sáng tím che rợp trời.

Bùm bùm!

Hai đại nhật pháp tắc chớp mắt tán loạn, nhật nguyệt pháp tắc cũng vặn vẹo mơ hồ. Hư Hoài Cốc khẽ rên, sợ hết hồn, gã không ngờ phân thân của Mạc Vấn Thiên khủng bố như thế. Hư Hoài Cốc cố nén nỗi lòng kinh hoàng, gã vội vàng cắm Thái Thượng Hỗn Nguyên Kỳ trên đầu Mạc Vấn Thiên.

Thoáng chốc!

Ong ong ong ong ong!

Cả thế giới tĩnh lặng. Trời, đất, thiên nhiên, cỏ cây hoa lá trong Tiểu Phật Linh giới. Đám người tụ tập tại đây đứng im không nhúc nhích như pho tượng.

Không có ai biết chuyện gì xảy ra. Thiên địa nơi đây như kết nối với Mạc Vấn Thiên, âm dương giao thoa trên người gã, trời trăng giao thác. Phân thân Mạc Vấn Thiên càng lúc càng mơ hồ, càng vặn vẹo, càng yếu ớt.

Răng rắc!

Khi thiên địa không còn liên kết, âm dương không giao hợp, trời trăng không giao thác, moị thứ trở về như cũ thì Đại Phạm Thiên vô thượng phân thân của Mạc Vấn Thiên nổ tung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh