Mười năm sau, hắn vấn đỉnh vương tọa Thiên Tử, vốn là vinh diệu, huy hoàng vô song, ai ngờ lại gặp phải Nhân vương Mạc Vấn Thiên, thế nên rất nhiều người đều cho rằng Gia Cát Thiên Biên không đủ thời vận, chỉ là một hồi bi kịch.
Song Tần Phấn cũng không cho là như thế, khi hắn nghĩ đến mười năm trước Gia Cát Thiên BIên gặp phải Lạc gia có thể đúng là thời vận hắn không đủ, mười năm sau gặp phải Nhân vương Mạc Vấn Thiên, lần này căn bản không thể nói Gia Cát Thiên Biên không đủ thời vận được, phải nói là hắn lựa chọn khiên tốn, cũng học được ẩn nhẫn.
Tần Phấn chưa bao giờ coi thường Gia Cát Thiên Biên, hắn biết rõ hiện tại Gia Cát Thiên Biên tuyệt đối là một tồn tại đáng sợ, không ai biết bản lĩnh hắn đến cùng tới cỡ nào, cũng không ai biết mấy năm nay hắn nuôi dưỡng được bao nhiêu thế lực, càng không ai biết được sau lưng hắn rốt cuộc có bao nhiêu nhân vật kinh khủng hỗ trợ. Có thể nói hắn là một con tiềm long cực kỳ đáng sợ, một con tiềm long ẩn nhẫn chờ phong vấn biến ảo, đợi đến một ngày long phi trùng thiên, kinh sợ đất trời.
Hả?
Ngay sau đó, Tần Phấn lại thấy được gì đó, quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ thấy một nhóm bốn, năm đạo thân ảnh đang chạy nhanh tới trong nháy mắt như lưu tinh xẹt qua giữa không trung, dẫn đầu là một vị thanh niên, một vị thanh niên hiển lộ phong mang như một thanh lợi kiếm sắc bén.
Nghịch Lang Gia!
Lúc này, một đạo nhân ảnh cũng giống như lưu tinh xuyên phá trời không bay nhanh tới nhảy thẳng vào trong Phật quang, chỉ thấy người nọ mặc một bộ đồ màu trắng…
Hiện tại, danh khí Nghịch Lang Gia có thể nói là như mặt trời ban trưa, dựa vào chân thân Bạch Hổ của mình, thêm vào mười năm trước nương nhờ Vân Đoan thành tựu linh thể vô thượng, dùng danh tiếng Thế Giới chi tử hoành hành thiên hạ, khinh người thành tính, thái độ phách lối, mạnh mẽ vang dội, thủ đoạn lãnh khốc vô tình nổi danh gần bằng Nhân vương Mạc Vấn Thiên, được xưng là dũng tướng số một của Lang gia cảnh địa.
Bất quá, trong giới vinh quang giả vẫn luôn dành cho Nghịch Lang Gia hai cái xưng hào, một trong số đó vì mười năm trước hắn nương nhờ Vân Đoan thành tựu danh tiếng Thế Giới chi tử, ai cũng biết Vân Đoan đã có mười hai vị Đại Nhật thế tử, thế nên rất nhiều người đều gọi hắn là Thập Tam thế tử, đây còn dễ nghe, nói khó nghe thì mười hai Đại Nhật thế tử mới là con chính thức của Vân Đoan, Nghịch Lang Gia nhiều nhất cũng chỉ là một đứa con nuôi của Vân Đoan mà thôi, đặc biệt là mấy năm gần đây theo việc mười hai Đại Nhật thế tử và hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử của Vân Đoan liên tục hạ phàm hiện thân, càng ngày càng có nhiều người nói Nghịch Lang Gia là con nuôi thứ mười ba của Vân Đoan.
Ngoại trừ cái xưng hào Thập Tam con nuôi, Nghịch Lang Gia còn bị người ta gắn cho cái danh kẻ phản bội, thấy lợi quên nghĩa.
Rất nhiều người đều rõ ràng, trước kia Nghịch Lang Gia luon luôn đi theo Gia Cát Thiên Biên lăn lộn, chẳng qua sau khi thành tựu Thế Giới chi tử tại núi Táng Cổ, hắn tách khỏi Gia Cát Thiên Biên, hiến thân cho Lang gia cảnh địa.
Ban đầu không có gì, dù sao người với tới cao, nước chảy chỗ thấp, đây cũng là đạo lý thường tình, nhưng không biết vì sao sau khi hiến thân cho Lang gia cảnh địa, Nghịch Lang Gia đã từng không chỉ một lần giao thủ với thủ hạ của Gia Cát Thiên Biên, có thể nói không nể Gia Cát Thiên Biên chút mặt mũi nào, song, đây vẫn chỉ là thứ nhì, khiến Nghịch Lang Gia bị treo danh kẻ phản bội không phải chỉ vì chuyện này, còn có một việc oanh động hơn là hắn theo Thương Vô Tà cùng nhau phản Vân Đoan.
Thế nhân đều biết, trước kia Lang gia cảnh địa vẫn luôn là nanh vuốt của Vân Đoan, bất quá cũng chỉ là trước kia mà thôi, từ sau chuyện núi Táng Cổ, Lang gia cảnh địa dưới sự dẫn đường của Thương Vô Tà đã bắt đầu thoát ly khỏi Vân Đoan chấp chưởng, nhiều lần vi phạm ý chỉ của Vân Đoan, xem như tỏ thái độ độc lập.
Đầu tiên là thấy lợi quên nghĩa, rời bỏ Gia Cát Thiên Biên, hiến thân cho Lang Gia cảnh địa phụ thuộc vào Vân Đoan, sau đó lại cùng Thương Vô Tà phản lại Vân Đoan, lúc này mới khiến Nghịch Lang Gia bị người ta gắn cho cái danh kẻ phản bội.
– Kẻ phản bội chính là kẻ phản bội, khi thấy Thiên BIên đại ca, thậm chí ngay cả một lời chào hỏi cũng không có, không còn nhớ tới năm đó là ai dẫn hắn ra ngoài lang bạt.
Nhìn thần tình cuồng ngạo của Nghịch Lang Gia, Cố Diệp Thần rất khinh bỉ lầm bầm một câu, Gia Cát Thiên Biên thì chỉ hơi cười nhạt lắc đầu, tuyệt không nói gì thêm, lão già bên cạnh thì đưa tay vân vê chòm râu dưới cằm, nói:
– Mấy người tới đây với Nghịch Lang Gia kia sợ là không đơn giản, lão hủ nhìn không thấu.
– Mười năm trước vào thời điểm núi Táng Cổ hiện thế, cải biến vận mệnh quá nhiều người, loại cải biến này cho tới hiện tại vẫn còn chưa dừng lại.
Gia Cát Thiên Biên bình thản đáp lại, nói:
– Huống chi Thương Vô Tà dù sao cũng là Thiên Vương thượng cổ, hắn hiểu rõ núi Táng Cổ hơn những người khác rất nhiều, cũng biết rõ hơn nhiều về những biến đổi sau khi núi Táng Cổ hiện thế, tự nhiên có thể mượn sức được không ít kỳ nhân dị sĩ.
– Hiện tại Thương Vô Tà chấp chưởng Lang Gia cảnh địa, chẳng lẽ hắn thực sự muốn là địch với Vân Đoan?
– Vu lão, ngươi sao lại quên lời mình hay nói chứ, trong thiên địa không có địch nhân vĩnh viễn, cũng không có bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Thương Vô Tà dẫn dắt Lang Gia cảnh địa, việc là địch hay là bạn với Vân Đoan hoàn toàn quyết định bởi tình thế biến hóa trên thế giới.
Dứt lời, Gia Cát Thiên Biên bỗng nhiên cười bí hiểm, nói:
– Ha ha, thoạt nhìn thật là náo nhiệt.
Náo nhiệt?
Không những Cố Diệp Thần không hiểu, ngay cả Vu lão cũng có chút mê man, bất quá khi hắn phát hiện đoàn người đang đi về phía bên này, dường như đã hiểu vì sao Gia Cát Thiên Biên lại nói là náo nhiệt.
Đoàn người vừa tới có hơn mười người, hơn nữa đều là người của Vân Đoan, khiến người ta cảm thấy kinh ngạc vì dẫn đầu là một vị Đại Nhật thế tử và hai vị Kiểu Nguyệt tước tử, Đại Nhật thế tử là Tư Đồ Mã Phi, hai vị Kiểu Nguyệt tước tử, một trong đó là Lý Lăng Thiên, còn lại là Liễu Giang.
Thấy được những người này, Cố Diệp Thần cũng cười, hắn cũng hiểu náo nhiệt trong miệng Gia Cát Thiên Biên là gì rồi, bởi vì… Gần đây không ít người nói Nghịch Lang Gia là con nuôi của Vân Đoan, đối với chuyện này, Nghịch Lang Gia tức giận vô cùng, có lời đồn đại nói hắn từng công khai nói chẳng bao giờ nhìn mười hai Đại Nhật thế tử của Vân Đoan vào trong mắt, thứ đồ vứt đi như hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử ở trong mắt hắn càng không là cái gì.
Về phần Nghịch Lang Gia có thực sự nói ra lời này hay không, bất quá đã không còn trọng yếu nữa, quan trọng là… Rất nhiều người trên Vân Đoan đều nghĩ đó là thật, trong đó có Liễu Giang là một trong số hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử, cứ nghe hắn đi tới thế giới này, chuyện đầu tiên muốn làm là điểm danh Nghịch Lang Gia tới nhận cái chết, chẳng qua Nghịch Lang Gia cũng không hiện thân đáp lại.
Lần này hai người kia gặp nhau ở đây, sợ rằng muốn không náo nhiệt cũng không được.
Quả nhiên, sau khi nhìn thấy Nghịch Lang Gia, Liễu Giang lập tức phẫn nộ, khóe miệng nhếch lên tia cười nhạt, nhìn chằm chằm vào Nghịch Lang Gia, nói:
– Nghịch Lang Gia, rốt cuộc ta cũng gặp được ngươi.
Nghịch Lang Gia giống như một thanh kiếm sắc bén, đứng lặng ở trên hư không, chắp tay đứng đó, ánh mắt lãnh không dừng lại một hồi trên người Tư Đồ Mã Phi và Lý Lăng Thiên, sau đó rơi xuống trên người Liễu Giang, nói:
– Ngươi chính là Liễu Giang, một trong hai mươi bốn Kiểu Nguyệt Tước Tử?
– Tốt, ngươi đã biết ta là ai, như vậy hiện tại ta cho ngươi một cơ hội.
Liễu Giang vênh váo tự đắc, mắt nhìn xuống Nghịch Lang Gia, quát lên:
– Quỳ xuống cho ta, có lẽ ta còn thương tình tha cho ngươi một mạng.
Rất cuồng, cũng rất kiêu ngạo.
Với tư cách là một trong hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử, Liễu Giang tự nhiên có tư cách coi thường, cũng có bản lĩnh phách lối. Đại Nhật thế tử Tư Đồ Mã Phi dẫn đầu đoàn đứng bên cạnh cũng không ngăn lại, chỉ nhàn nhạt nhìn, thấy thế, có một vị lão giả người Vân Đoan đứng kế bên có chút lo lắng, dò hỏi:
– Tư Đồ thế tử, tuy Nghịch Lang Gia kia làm người thật ghê tởm, nhưng dù sao hiện tại cũng là thời kỳ phi thường, Đại Thế Tử cũng đã thông báo, dặn chúng ta lần hành trình này nên hành sự khiêm tốn, nếu như Tước Tử phát sinh xung đột với Nghịch Lang Gia, có thể hay không…
Tư Đồ Mã Phi không nói gì, giống như không hề nghe thấy vậy.
Đứng bên cạnh, Lý Lăng Thiên lùi lại cười cười, đồng dạng cũng không nói gì. Hắn biết rõ Đại Thế Tử đích xác đã dặn dò phải hành sự khiêm tốn, chính vì thế mới cho Tư Đồ Mã Phi dẫn đội tới đây, bởi vì Tư Đồ Mã Phi là người cực kỳ cẩn thận, còn hiện giờ rõ ràng Liễu Giang muốn gây sự với Nghịch Lang Gia, nhưng hắn vẫn không có ý ngăn lại.
Nguyên nhân rất đơn giản, trong suy nghĩ của Lý Lăng Thiên, có lẽ Tư Đồ Mã Phi thực sự cẩn thận, nhưng từ trong khung dù sao cũng là Đại Nhật thế tử cao cao tại thượng trên Vân Đoan, lần này hạ phàm trước là bị Nhân vương Mạc Vấn Thiên giết một vị thủ hạ không nói, sau lại bị Nữ vương Tuyết Thiên Tầm đánh cho một thủ hạ khác nửa sống nửa chết, cho dù Tư Đồ Mã Phi đối nhân xử thế cẩn trọng hơn nữa, sợ cũng khó nhịn nổi lửa giận trong bụng, huống chi lần này gặp được Nghịch Lang Gia, một tên dám ngang nhiên khiêu khích mười hai Đại Nhật thế tử và hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử của Vân Đoan, Tư Đò Mã Phi dù về công hay tư đều không có lý do ngăn cản.
Nhân vương Mạc Vấn Thiên giết người của hắn, hắn có thể suy nghĩ vì đại cục, không tính toán so đo.
Thượng cổ Nữ vương Tuyết Thiên Tầm đánh người của hắn nửa sống nửa chết, vì đại cục, hắn cũng có thể không tính toán so đo.
Hắn kiêng kỵ Mạc Vấn Thiên, cũng kiêng kỵ Tuyết Thiên Tầm, nhưng tuyệt đối sẽ không kiêng kỵ Nghịch Lang Gia.
Thái độ Liễu Giang càng kiêu ngạo, ngụ ý cũng rất rõ ràng, nếu như hôm nay Nghịch Lang Gia quỳ xuống cầu xin tha thứ, hắn có thể không tính toán so đo chuyện lúc trước, nhưng mấu chốt là Nghịch Lang Gia sẽ làm sao?
Không cần nghi ngờ, đáp án chính là không.
Phàm là người quen biết Nghịch Lang Gia đều biết, đừng nói hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ngay cả việc nói vài câu nhẹ nhàng, lấy tính cách tâm cao khí ngạo của Nghịch Lang Gia, đừng mong hắn làm vậy, huống chi hắn cũng xác thực chẳng bao giờ đặt mười hai Đại Nhật thế tử của Vân Đoan vào trong mắt, hiện giờ đối mặt với một tên trong hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử của Vân Đoan khiêu khích, hắn sẽ để ở trong lòng sao?
– Nghe nói trên Vân Đoan có đám công tử ca hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử, trước đó không thấy mặt, hôm nay gặp được quả nhiên danh bất hư truyền.
Nghịch Lang Gia lẳng lặng đứng đó, trên mặt không có bất kỳ sắc thái tâm tình vui buồn nào, càng lãnh khốc, nói:
– Liễu Giang, ngươi khẳng định là ngươi có tư cách nói với ta những lời này?
Cuồng, càng cuồng hơn nữa.
Liễu Giang có tư cách khinh người, Nghịch Lang Gia đồng dạng cũng có tư cách này.
– Nghịch Lang Gia, ta thấy ngươi thực không biết trời cao đất roognj, ngươi cho là nhờ Vân Đoan thành tựu linh thể vô thượng là có thể chân chính thành tựu Thế Giới chi tử sao? Chê cười, nói cho ngươi biết, ngươi chẳng qua chỉ là một con chó được Vân Đoan nhận nuôi, hơn nữa còn là con chó ăn cây táo rào cây sung, đừng có cho rằng nịnh bợ Thương Vô Tà là có thể muốn làm gì thì làm, hừ! Thương Vô Tà đúng là Thiên Vương thượng cổ, nhưng trong mắt Vân Đoan, Thiên Vương của hắn bất quá cũng chỉ là ngày xưa mà thôi, căn bản không đáng nhắc tới, càng đừng nói ngươi chẳng qua chỉ là một con chó được Vân Đoan nhận nuôi.
– Liễu Giang, là ta thấy ngươi muốn chết!
Rõ ràng, Liễu Giang nói đã chạm tới điểm giới hạn mấu chốt tận sâu trong lòng Nghịch Lang Gia, chỉ thấy hắn đạp dài một bước, hai mắt trợn trừng, một tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc như xuyên qua thiên địa, quanh thân lấp lánh quang hoa, một cái đầu hổ cực lớn ngưng tụ thành, há cái miệng rộng, phát ra trận trận hổ gầm, uy thế cường đại chấn động đại tự nhiên xung quanh liên tục run rẩy.
Nghịch Lang Gia không hổ là Nghịch Lang Gia, chỉ riêng lực lượng huyết mạch Bạch Hổ đã kinh khủng như vậy, thực khiến người ta kinh hãi không ngớt.
Cùng lúc đó, quanh thân Liễu Giang cũng lấp lánh quang hoa, cả người giống như một vầng trăng tròn, lực lượng nở rộ vừa âm nhu lại cường đại, hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào Nghịch Lang Gia, khinh thường nói:
– Một tí huyết mạch Bạch Hổ cũng muốn tranh sáng với Kiểu Nguyệt của ta, thực không biết tự lượng sức.
Nghịch Lang Gia có cường đại cỡ nào, người trên phương thế giới này đều biết rõ ràng, thời điểm trong chín năm rung chuyển, cũng không ít người tận mắt thấy hắn đánh cho Vu sư đại thần thông tu luyện cả nghìn năm phải chạy trối chết, bằng vào lực lượng huyết mạch truyền thừa là Bạch Hổ, một trong bốn đại thần thú, từ sau khi núi Táng Cổ hiện thế, chân hồn Bạch Hổ của hắn hoàn toàn thức tỉnh, đạt tới mức lợi hại khiến rất nhiều người cảm thấy không biết sao cho phải.
Bất quá Liễu Giang dù sao cũng là một trong hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử đến từ Vân Đoan, cho dù rất ít người từng chứng kiến mười hai Đại Nhật thế tử và hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử động thủ, thế nhưng mọi người ai cũng từng nghe qua truyền kỳ cố sự về mười hai Đại Nhật thế tử và hai mươi bốn Kiểu Nguyệt thế tử của Vân Đoan, thủa nhỏ mười hai Đại Nhật thế tử đã được tiếp thu thế giới bổn nguyên ân cần săn sóc, còn hai mươi bốn Kiểu Nguyệt tước tử tuy nói chỉ hậu thiên mới tiếp thu thế giới bản nguyên ân cần chăm sóc, nhưng phải biết thế giới bổn nguyên là tồn tại thế nào, đừng nói chỉ hậu thiên tiếp thu, cho dù chỉ được thế giới bổn nguyên ân cần chăm sóc bình thường nhất, chỗ tốt lấy được cũng tuyệt đối không phải người bình thường có thể tưởng tượng ra được.