Thiên Vu

Lượt đọc: 34084 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 985+986: Âm mưu sau lưng..

❊ ❊ ❊

Thoáng chốc Thập Nhị Đại Nhật thế tử, Nhị Thập Tứ Hạo Nguyệt Tước Tử Vân Đoan nổi tiếng vang dội. Không chỉ có Đại Nhật thế tử, Hạo Nguyệt Tước Tử từ Vân Đoan giáng trần, mấy ngày nay không hiểu sao quý công tử Vân Đoan ồ ạt vào Tiểu Phật Linh giới. Những quý công tử ỷ vào bối cảnh Vân Đoan mọi người Đại Nhật thế tử, Hạo Nguyệt Tước Tử chống lưng, có thể nói là muốn làm gì thì làm, hoành hành bá đạo trong Tiểu Phật Linh giới.

Bọn họ công khai nhục nhã Vinh Diệu Giả của các Vinh Diệu đoàn, Trung Ương học phủ, Lang Gia hoàn cảnh, Lăng Tiêu cung, Vinh Diệu Giả của ba đại thánh địa cũng bị những quý công tử khi dễ. Vinh Diệu Giả Vương Giả Vinh Diệu đoàn của Nhân Vương Mạc Vấn Thiên cũng không ngoại lệ, đều bị quý công tử Vân Đoan đạp trên đầu.

Không chỉ thế, những quý công tử Vân Đoan công khai nói thập vương thập tử thế giới trần gian không là gì trong mắt Vân Đoan Đại Nhật thế tử, Hạo Nguyệt Tước Tử, không có cả tư cách xách giày. Trong núi không có cọp, khỉ xưng vua. Hiện tại Vân Đoan Đại Nhật thế tử, Hạo Nguyệt Tước Tử đều giáng trần, thế giới nhân gian cái gọi là thập vương thập tử đều phải nhường bước. Thượng Cổ Thiên Vương Thương Vô Tà gì đó, Nghịch Lang Gia bị Hạo Nguyệt Tước Tử Hắc Côn giết mà gã không dám hó hé câu nào. Lạc gia vô pháp vô thiên nghịch hành mà đi gì đó, huynh đệ kết nghĩa Ngạo Phong bị đánh hấp hối nhưng hắn cũng không dám nói một câu.

Về Vân Đoan, ở trong mắt đa số người thế giới nhân gian thì đó là tồn tại cao cao tại thượng phải ngước nhìn, rất bí ẩn. Dù Vân Đoan bắt đầu quản lý trật tự thế giới nhân gian thì mọi chuyện không thay đổi, mọi người hiểu biết Vân Đoan chỉ giới hạn trong các chuyện thần thoại lưu truyền. Ví dụ thái tử Vân Đoan, ba vị hoàng tử, năm vương tử, chín công tử,Thập Nhị Đại Nhật thế tử, Nhị Thập Tứ Hạo Nguyệt Tước Tử vân vân.

Tất cả đều là nhân vật đại biểu truyền kỳ của Vân Đoan. Thái tử, hoàng tử, vương tử Vân Đoan quá bí ẩn, ngược lại Đại Nhật thế tử, Nhị Thập Tứ Hạo Nguyệt Tước Tử nổi tiếng trong thế giới nhân gian nhiều hơn. Nghe nói mười hai vị Đại Nhật thế tử Vân Đoan thuở nhỏ đã được căn nguyên thế giới ôn dưỡng, mỗi người có lực lượng hủy thiên diệt địa. Nhị Thập Tứ Hạo Nguyệt Tước Tử thì hậu thiên được căn nguyên thế giới ôn dưỡng, tuy không có lực lượng hủy thiên diệt địa nhưng cũng kinh thiên động địa.

Đương nhiên những chuyện này chỉ là tin đồn, là thật hay giả thì không ai bảo đảm.

Các Vinh Diệu Giả thế giới nhân gian, những quý công tử Vân Đoan kéo vào Tiểu Phật Linh giới. Mấy ngày qua hai bên xung đột dữ dội nhiều lần, khiến nhiều người tận mắt thấy Nhị Thập Tứ Hạo Nguyệt Tước Tử cường đại đến mức nào. Trong đó ba vị Hạo Nguyệt Tước Tử đặc sắc nhất, một người là Hắc Côn, bởi vì Nghịch Lang Gia chết trong tay gã. Người thứ hai là Cửu Bành Thiên, một mình khiêu chiến sáu thiên chi kiêu tử Vân Đoan nhận ban thưởng trong thế giới nhân gian. Một Hạo Nguyệt Tước Tử tên Lệ Vô Danh, một mình gã đánh ntrăm tinh anh đại vu sư Vinh Diệu đoàn hạng nhất tơi bời.

Nói đến ba vị Hạo Nguyệt Tước Tử Vân Đoan này đúng là siêu ngông, dựng lôi đài trong Tiểu Phật Linh giới, nói thẳng là muốn khiêu chiến thập vương thập tử thế giới nhân gian. Thái độ kiêu căng, ngôn ngữ càn rỡ, chọc người tức giận.

Ngay giữa trưa, mặt trời nóng cháy.

Tiểu Phật Linh giới, trong một khoảnh đất trống tụ tập đông nghìn nghịt người. Bọn họ là Vinh Diệu Giả đến từ các đại Vinh Diệu đoàn trên thế giới. Trên đài cao có ba người trẻ tuổi ngồi, là ba Vân Đoan Hạo Nguyệt Tước Tử mấy ngày gần đây nổi tiếng như cồn, Hắc Côn, Cừu Bành Thiên, Lệ Vô Danh. Ba người ung dung ngồi trên đài cao nhấm nháp rượu ngon, cười đùa. Một đám người đứng sau lưng bọn họ, là đám quý công tử Vân Đoan.

Trên đài cao có một thanh niên, bề ngoài ngọc thụ lâm phong, hơi điển trai. Nhiều người biết thanh niên này, là công tử của phó thị trưởng hội nghị Vân Đoan, Mạc Ngọc Vũ.

Mạc Ngọc Vũ đứng trên lôi đài, chắp hai tay sau lưng, hếch cằm, biểu tình kiêu ngạo nhìn xuống đám người.

Mạc Ngọc Vũ mở miệng nói:

– Như thế nào? Hôm nay ba vị Hạo Nguyệt Tước Tử Vân Đoan chúng ta hạ thấp thân phận muốn luận bàn một chút với các vị, chẳng lẽ không có người nào dám ra đấu một trận sao?

Đấu một trận?

Đám người dưới lôi đài nhìn nhau, im lặng. Ba Hạo Nguyệt Tước Tử, Lệ Vô Danh đánh trăm vị đại vu sư tơi bời. Cừu Bành Thiên đánh sáu vị thiên chi kiêu tử nửa chết nửa sống. Hắc Côn thì giết Nghịch Lang Gia, thiên kiêu tiếng tăm lừng lẫy của thế giới nhân gian. Ba người khủng bố như thế có ai dám đi lên đánh với bọn họ không? Không ai.

Trong đám người, Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên, Liễu Giang đứng đó nhìn ba Hạo Nguyệt Tước Tử trên lôi đài.

Tư Đồ Mã Phi nhíu mày lẩm bẩm:

– Bắt đầu từ ba ngày trước nhiều người Vân Đoan đổ vào Tiểu Phật Linh giới, gây chuyện khắp nơi, hiện tại còn bày lôi đài. Ha ha ha, Lý huynh biết điều này khiến ta nghĩ đến ai không?

Lý Lăng Thiên vẫn như cũ tùy tính mà ung dung, không có sự kiêu căng của Hạo Nguyệt Tước Tử, khí chất thản nhiên.

Lý Lăng Thiên nhìn lôi đài, tiếp lời:

– Không cần nghĩ cũng biết. Cừu Bành Thiên, Lệ Vô Danh, Hắc Côn đều là người của Cửu Tước Tử. Có thể hiệu lệnh nhiều người Vân Đoan vào Tiểu Phật Linh giới chỉ một mình Cửu Tước Tử làm được.

– Đúng rồi, Cửu Tước Tử, trừ Cửu Tước Tử ra còn ai làm được? Cửu Tước Tử muốn làm cái gì? Tại sao Cửu Tước Tử làm như vậy?

– Cửu Tước Tử luôn không làm chuyện bình thường. Lúc trước Cửu Tước Tử giết Nghịch Lang Gia, lại khiến nhiều người Vân Đoan kéo vào Tiểu Phật Linh giới gây sự, giờ khiến ba người Hắc Côn bày lôi đài, hành động rất kỳ lạ.

Lý Lăng Thiên cười bất đắc dĩ nói:

– Hiện tại ta rất nghi ngờ người đánh bị thương Ngạo Phong có lẽ cũng liên quan đến Cửu Tước Tử, dù không phải hắn tự ra tay thì cũng là người bên cạnh hắn.

Liễu Giang tức giận nói:

– Cửu Tước Tử đã hợp tác với Đại Thế Tử, chuẩn bị thực hành kế hoạch trảm kinh, giờ Cửu Tước Tử làm chuyện như vậy là phá hoại kế hoạch. Không biết khi Đại Thế Tử biết chuyện này sẽ như thế nào.

– Chắc Đại Thế Tử biết lâu rồi, ta nói có đúng không, Tư Đồ huynh?

Tư Đồ Mã Phi gật đầu, gã là người theo bên Đại Thế Tử, đương nhiên biết rõ Đại Thế Tử luôn chú ý chuyện bên này.

Liễu Giang nói:

– Nếu Đại Thế Tử đã biết chuyện tại sao không ngăn cản?

Liễu Giang mặc dù là Hạo Nguyệt Tước Tử nhưng ở trước mặt Đại Thế Tử thì gã chỉ là nhân vật nho nhỏ, có nhiều chuyện gã không rành.

– Liễu Giang ơi là Liễu Giang, ngươi dù gì là người của Đại Thế Tử, chẳng lẽ ngươi không rõ ràng Đại Thế Tử là loại người gì sao?

Lý Lăng Thiên cười khẩy nói:

– Đại Thế Tử không ngăn cản nghĩa là dã ngầm chấp nhận hành động của Cửu Tước Tử.

– Nhưng mà… Làm vậy chẳng phải là phá hoại kế hoạch trảm kkinh sao? Tại sao Đại Thế Tử chấp nhận điều này?

Lý Lăng Thiên cười cười.

Một lát sau Tư Đồ Mã Phi hỏi:

– Có phải Lý huynh đoán được Cửu Tước Tử muốn làm gì?

Lý Lăng Thiên nhắm mắt lại, sau đó nói:

– Nếu ta đoán đúng thì kế hoạch của Cửu Tước Tử bắt đầu thực hành sau khi Ngạo Phong bị thương, Trần Lạc giữ im lặng.

– Vậy là hai ta cùng ý tưởng.

– Ha ha ha, Cửu Tước Tử làm như vậy vì muốn thăm dò.

– Chắc gần đúng rồi.

Lý Lăng Thiên, Tư Đồ Mã Phi nói chuyện mập mờ làm Liễu Giang nghe ù ù cạc cạc.

Liễu Giang hỏi:

– Thăm dò? Thăm dò cái gì?

– Ha ha ha, hiện tại thế giới nhân gian là ao nước đục đối với Vân Đoan. Nếu ngươi muốn biết ao nước đục sâu bao nhiêu đương nhiên phải thăm dò trước,

– Huống chi trong ao không chỉ có cá tôm cua, còn có tiềm long ngủ đông dưới đáy. Ai là rồng thật, ai là rồng giả? Con rồng đó có uy hiếp Vân Đoan không? Con rồng nào dễ bị thu phục? Không ai biết, nên cần thăm dò thử.

– Tuy nhiên cuộc thăm dò này phải trả cái giá khá lớn.

– Giá lớn?

Tư Đồ Mã Phi khẽ thở dài:

– Cửu Tước Tử làm việc luôn không tiếc trả giá.

– Đúng vậy! Nhìn chung trong các bá chủ Vân Đoan chỉ mình Cửu Tước Tử dám làm vậy.

– Nhưng ta không hiểu vì sao Đại Thế Tử ngầm chấp nhận? Cửu Tước Tử làm như vậy là ảnh hưởng kế hoạch trảm kinh, hơn nữa tạo thành ảnh hưởng với nguyên Vân Đoan. Không ai biết ảnh hưởng này sẽ đi tới đâu.

Lý Lăng Thiên mỉm cười nói:

– Ha ha ha, Tư Đồ huynh nên rõ ràng Cửu Tước Tử là loại người gì. Chuyện Cửu Tước Tử muốn làm, ai có thể ngăn cản?

Lý Lăng Thiên đổi đề tài:

– Huống chi Cửu Tước Tử làm chuyện này biết đâu là điều mà nhóm Đại Thế Tử luôn muốn làm lại e ngại không hành động.

Tư Đồ Mã Phi khẽ kêu:

– Sao?

Tư Đồ Mã Phi ngạc nhiên nhìn Lý Lăng Thiên chằm chằm.

Lý Lăng Thiên cười cười mở mắt ra, nói:

– Thế giới nhân gian có vài người quá bí ẩn, không biết, chính hai ta còn sốt ruột muốn biết bọn họ sâu cạn thế nào, càng đừng nói đến Đại Thế Tử. Đang trong thời kỳ phi thường, bọn họ không còn nhiều thời gian. Bọn họ muốn tìm hiểu rõ về mấy người kia trong thế giới nhân gian còn nhiều hơn bất cứ ai. Nhưng mà…

– Nhưng không biết cái giá của thăm dò là gì đúng không?

Lý Lăng Thiên nghiêng đầu cho Tư Đồ Mã Phi ánh mắt khen ngợi:

– Chính xác.

Lý Lăng Thiên cười nói:

– Vì vậy chuyện này để Cửu Tước Tử làm là vô cùng thích hợp, vì Cửu Tước Tử muốn biết nhiều hơn bất cứ ai.

Trên đài cao.

Hắc Côn, Cừu Bành Thiên, Lệ Vô Danh nhàn nhã nhấm nháp rượu ngon. Mạc Ngọc Vũ thì đứng đằng trước lôi đài la ó, thái độ càng lúc càng kiêu ngạo, dùng từ càn rỡ hơn. Mạc Ngọc Vũ giẫm mạnh xuống đất, nhìn xuống mọi người.

Mạc Ngọc Vũ kiêu ngạo nói:

– Hừ! Thập vương thập tử của thế giới nhân gian các ngươi thật khiến chúng ta thất vọng. Dựng lôi đài lâu như vậy nhưng không có một người nào trong thập vương thập tử dám đứng ra.

Đám người vây quanh lôi đài rất tức giận với lời Mạc Ngọc Vũ nói. Nhưng giận thì giận, trước mặt ba Hạo Nguyệt Tước Tử Vân Đoanb, bọn họ chỉ có thể nuốt cục tức vào bụng.

– Thập vương thập tử của các ngươi có khi nào sợ qua trốn rồi không dám ra? Hừ, ta nghĩ chắc đúng là thấy sợ.

– Nghịch Lang Gia thì sao? Hình như là thế giới chi tử gì đó. Hừ, Nghịch Lang Gia mà có tư cách xứng là thế giới chi tử? Cùng lắm là Vân Đoan chúng ta thấy hắn tội nghiệp, dùng căn nguyên thế giới làm lại thân thể cho hắn. Cuối cùng thì sao, bị Hạo Nguyệt Tước Tử Hắc Côn Vân Đoan chúng ta một chiêu đánh chết.

– Thượng Cổ Thiên Vương Thương Vô Tà thì sao? Lộ mặt rồi đứng đó nhìn chứ biết làm sao. Dám đánh lại không? Đáp án là không, Thượng Cổ Thiên Vương Thương Vô Tà không dám.

– Ngạo Phong thì sao? Hình như là Dạ Xoa Đại Minh Vương trong thập vương thập tử? Nghe nói có linh tướng Ma Sát La Hầu, nhưng rồi sao? Cuối cùng bị Hạo Nguyệt Tước Tử Hạ Tử Tây Vân Đoan chúng ta đánh hấp hối.

– Tần Phấn thì sao? Hắn chỉ là một vương tử nho nhỏ trong hoàng thành, còn được danh hiệu gì mà… Khổng Tước Đại Minh Vương? Ha ha ha, cười chết, Ngạo Phong còn bị đánh dở sống dở chết, Tần Phấn cùng là Đại Minh Vương thì làm gì được? Chỉ biết giương mắt nhìn.

– Đừng nói là Tần Phấn, ngay cả Trần Lạc oai phong một cõi thế giới nhân gian các ngươi, danh hiệu Thiên Vương lão Tử kinh thiên động địa gì đó, Thông Thiên Lão Tổ hoành hành thế giới gì đó, Trần Lạc nghịch thiên mà đi gì đó, tất cả đều là trò cười, buồn cười lắm biết không?

– Linh tướng che trời gì đó, tinh thần chi hồn vũ động khung trời gì đó, biến dị chi linh siêu thoát tự nhiên gì đó, thế thì sao?

– Ngạo Phong bị đánh thương, Tần Phấn suýt bị nghiền, hắn ra mặt rồi dám nói gì không? Hắn không dám, không dám nói câu nào, chỉ cắm đầu chạy trốn. Vô pháp vô thiên gì? Ha ha ha ha ha ha! Sau khi bị trời giáng câu diệt thẩm phán thì Trần Lạc chỉ là phế vật!

Tức giận.

Mọi người tụ tập quanh lôi đài nghe hàng loạt lời nói của Mạc Ngọc Vũ, cảm xúc tức giận sôi trào. Bọn họ nghiến răng ken két, trợn tròn mắt hận không thể lao lên xé xác Mạc Ngọc Vũ ra.

Không biết từ đâu vang lên tiếng gầm giận dữ:

– Con rùa kia, tổ cha nhà ngươi, hôm nay lão tử không làm thịt ngươi thì không họ Lãnh!

Thanh âm như sấm, tiếng gầm đinh tai nhức óc. Chợt một bóng xám nhảy lên lôi đài, không nói không rằng tay chụp xuống đầu Mạc Ngọc Vũ, chấn gã miệng mũi chảy máu. Tình huống xảy ra đột ngột, nhanh làm ba Hạo Nguyệt Tước Tử đang nhấm nháp rượu ngon không kịp phản ứng. Mãi khi bóng người kia chưa đập chết được Mạc Ngọc Vũ, đang định ra chưởng thứ hai thì Hắc Côn vội ra chiêu nhanh như sấm đánh.

Ầm!

Bóng đen bị đánh văng ra.

Bóng đen ở giữa không trung liên tục thụt lùi mấy bước mới đứng vững. Mọi người thấy rõ khuôn mặt nam nhân đó. Áo xám, tóc dài xõa vai, râu ria xồm xàm, khuôn mặt tràn ngập tức giận. Nhiều người biết nam nhân áo xám này, là tự nhiên chi tử trong thập vương thập tử, Lãnh nhị gia chữ nghĩa đứng đầu, Lãnh Cốc.

Lãnh Cốc xuất hiện làm dấy lên tiếng reo hò. Một là vì thế giới nhân gian có người dám đứng ra, hai là mười năm nay Lãnh nhị gia cũng nổi tiếng như cồn, bằng hữu gặp thiên hạ, hầu như không ai không biết mặt. Huống chi Lãnh nhị gia đột nhiên lao lên đánh Mạc Ngọc Vũ miệng mũi chảy máu, sống dở chết dở, trút giận cho mọi người.

Mọi người hoan hô kêu gào:

– Lãnh nhị gia giỏi quá!

– Lãnh nhị gia rất nam nhân!

Nhưng cũng có người nhiều người lo lắng an toàn của Lãnh nhị gia. Bởi vì Lãnh Cốc vừa ra tay đã đánh Mạc Ngọc Vũ sống dở chết dở, ba vị Hạo Nguyệt Tước Tử Vân Đoan sao chịu tha cho gã?

Quả nhiên, thấy Mạc Ngọc Vũ người đẫm máu nằm dưới đất, Cừu Bành Thiên, Lệ Vô Danh định lao lên tính sổ với Lãnh Cốc nhưng bị Hắc Côn ngăn cản. Hắc Côn lấy khăn tay ra lau khóe môi, gã cúi đầu nhìn Lãnh Cốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh