Một đạo long ngâm truyền đến, theo đó một đầu thánh long hoàng kim quấn quanh thân thể Gia Cát Thiên Biên, xoay tròn lao lên xông thẳng phía chân trời, ngay sau đó cả chín đầu hoàng kim thánh long được ngưng diễn ra, mỗi một đầu hoàng kim thánh long đều dài chín chín tám mươi mốt thước, cả chín đầu hoàng kim thánh long uốn lượn giữa không trung, giống như hô phong hoán vũ, tiếng rồng ngâm uy vũ náo động trời cao.
Cửu long gầm trời, khí thế đế vương, kinh sợ muôn dân.
Nếu nói khí thế của Mạc Vấn Thiên là vương giả, có thể khiến linh hồn người ta không tự chủ được thần phục, như vậy khí thế đế vương giả Gia Cát Thiên Biên chính là trực tiếp kinh sợ linh hồn chúng sinh, tựa như thiên uy khó dò, khiến người ta không thể kháng cự, không thể phản bác.
Khí thế vương giả của Mạc Vấn Thiên, tử khí đông lai chiếm lấy nửa bầu trời, bá đạo, chúng sinh thần phục. Khí thế đại nhật của Tư Đồ Bá Phi, quang minh thần thánh, bao phủ bốn phương, soi sáng thế giới. Còn khí thế đế vương của Gia Cát Thiên Biên, chín đầu hoàng kim thánh long rít gào trên hư không, phát ra trận trận long ngâm, thiên uy cuồn cuộn, chấn nhiếp muôn dân.
Đây là quyết đấu giữa các vương giả, có thể nói là kinh thiên động địa, người xem người kinh hãi.
Khí thế vương giả của Mạc Vấn Thiên bá đạo tuyệt luân, khí thế đại nhật của Tư Đồ Bá Phi cuồn cuộn vô song, khí thế đế vương của Gia Cát Thiên Biên vô cùng tồn quý, khí thế của ba người, một cái cường đại hơn một cái, một cái kinh khủng hơn một cái, ba loại khí thế va chạm lẫn nhau khiến tự nhiên đùng đùng rung động, bầu trời dậy sấm ù ù, mưa rền gió dữ, mặt đất liên tục run rẩy dữ dội.
Giống như lo lắng khiến tự nhiên gặp tai nạn, Gia Cát Thiên Biên là người đầu tiên thu hồi khí thế đế vương của mình, sau đó Tư Đồ Mã Phi cũng thu hồi khí thế đại nhật, cuối cùng Nhân vương Mạc Vấn Thiên cũng thu hồi khí thế vương giả của hắn.
Ba người không ai nói gì, cứ đứng như vậy ở đó, ba mặt nhìn nhau, thần tình thoạt nhìn tương đối nghiêm túc, giống như có tâm tư, cũng có kinh nghi, Mạc Vấn Thiên cuồng ngạo bá đạo là thế, Gia Cát Thiên Biên thong dong hờ hững cũng thế, Tư Đồ Mã Phi đại nhật thập nhị thế tử cũng là như vậy.
Mặc dù cả ba người đều đã thu hồi khí thế, bất quá những người dưới chân Thiên Sơn từ sớm đã sợ hãi tới bại liệt, ngay cả động cũng không dám động, vừa rồi cùng lúc chịu phải khí thế của ba người, khiến bọn họ thống khổ không chịu nổi, mặc dù khí thế cường đại không hề tổn hại bọn họ mảy may, thế nhưng lại khiến linh hải, linh hồn, linh tượng bọn họ bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng.
Đúng lúc này, một người chậm rãi từ đỉnh Thiên Sownd di xuống, đó là một thanh niên nam tử thoạt nhìn cỡ hai mươi tuổi, mặc một bộ áo lam, thân hình gầy gò, dung mạo có ba phần âm nhu bảy phần tuấn mỹ, hắn vừa đi đến, vừa nhìn ba người đứng giữa hư không, tò mò giống như không hiểu ba người lẳng lặng đứng đối mặt nhau giữa hư không làm cái gì.
Lúc này, tất cả mọi người dưới chân Thiên Sơn đều bị khí thế của ba người Nhân vương Mạc Vấn Thiên, Thiên tử Gia Cát Thiên Biên, thế tử Vân Đoan Tư Đồ Mã Phi dằn vặt cho chết đi sống lại, ngay cả đứng cũng không vững, thanh niên áo lam vừa đi từ đỉnh Thiên Sơn xuống lại càng có vẻ đặc thù, tất cả mọi người đều quỳ bại liệt trên mặt đất, chỉ có một mình hắn vẫn nhẹ nhàng như không, tùy ý đi xuống chân núi, giống như không hề liên quan tới thế giới nơi ba người kia đang đứng vậy.
Thanh niên này tự nhiên cũng khiến ba vị bá chủ đương thời chú ý tới, chỉ bất quá khi bọn hắn thấy được người thanh niên áo lam kia, biểu tình một người càng cổ quái hơn một người, nhất là Gia Cát Thiên Biên, khi thấy người thanh niên áo lam kia, thần tình trên mặt vốn là thản nhiên ung dung trong nháy mắt liền kịch biến, một đôi mắt bình tĩnh cũng đột nhiên dấy lên sóng dữ, bởi vì hắn nhận ra thanh niên áo lam kia, đúng là Trần Lạc.
Gia Cát Thiên Biên vĩnh viễn cũng không quên được mười năm về trước, thời điểm tại tiểu linh giới trong học phủ Trung Ương bị người này đánh cho như chó chết, cũng không quên được bên ngoài thành Thanh Đế, một lần nữa bại trong tay người này, khiến hắn mất sạch danh dự, mất sạch mặt mũi, càng không quên được trước khi núi Táng Cổ xuất thế, chính người trước mắt kia đã chém đi nhục thể của mình.
Hắn không quên được, vĩnh viễn không quên được, cả đời này cũng không thể nào quên.
Bởi vì người trước mắt kia đã cướp đi hết thảy vinh quang vốn thuộc về hắn, hắn thống hận người kia hơn bất luận kẻ nào khác, cũng hi vọng giết chết người kia hơn bất kỳ ai, cho dù hiện tại đã là mười năm sau, hắn đã vấn đỉnh vương tọa Thiên tử, cũng vấn đỉnh vương tọa chòm sao, thế nhưng khi đối mặt với người này vẫn không hề động thủ, xác thực mà nói là không có dũng khí động thủ.
Đúng vậy, là không dám, bởi vì đối mặt với Trần Lạc hắn đã thua ba lần, cũng không chịu thua nổi nữa, nếu như không có tuyệt đối nắm chặt, vô luận thế nào cũng sẽ không dễ dàng động thủ. Nhắm mắt lại, Gia Cát Thiên Biên hít sâu một hơi, giống như an ủi con sóng kinh hãi trong cõi lòng tràn ngập tức giận.
So với Gia Cát Thiên Biên, khi Mạc Vấn Thiên thấy được Trần Lạc thì thần tình cũng không khá hơn chút nào, khác biệt duy nhất là trong lòng hắn cũng không khiếp sợ, cũng không có phẫn nộ, chỉ có một loại khó chịu. Mấy ngày trước đó ở vực Tây ách, chuyện xảy ra đến giờ vẫn như còn đọng lại trong mắt, lúc đó quyết đấu khí thế với Trần Lạc, cuối cùng bị thua, thậm chí còn bị dọa cho sợ chạy, khiến danh tiếng Nhân Vương bị ảnh hưởng cực lớn, thế nên Mạc Vấn Thiên mới vô cùng khó chịu, bất quá hắn cũng không sợ Trần Lạc, nhưng chỉ giới hạn ở không sợ mà thôi, tất nhiên, nếu như hiện tại ở đây là bản tôn của hắn, Mạc Vấn Thiên tuyệt đối dám liều mạng với Trần Lạc, thế nhưng hiện tại vẫn chỉ là một phân thân, ngay bản tôn hắn cũng không dám nắm chắc tuyệt đối giết chết được Trần Lạc, huống chi đây chỉ là một phân thân, tự nhiên khi nhìn thấy Trần Lạc, hắn cũng chỉ có thể khó chịu, trừ đó ra cũng không làm gì được cả.
Gia Cát Thiên Biên nhận thức Trần Lạc, Mạc Vấn Thiên cũng nhận thức Trần Lạc, trừ hai người bọn họ ra, những người khác căn bản không nhận thức thanh niên áo lam này, cho dù là Tư Đồ Mã Phi một trong mười hai vị thế tử Vân Đoan cao cao tại thượng cũng thế, tuy nói hắn không biết Trần Lạc, bất quá khi thấy được Trần Lạc, ánh mắt của hắn cũng đột nhiên đại biến, bởi vì vừa rồi hắn phát hiện khí thế ba người giữa hắn, Gia Cát Thiên Biên và Nhân vương Mạc Vấn Thiên đang so kè hơn thua với nhau, nhưng người này cứ nhẹ nhàng đi qua chẳng chịu ảnh hưởng chút nào.
Làm sao có thể như vậy? Người này là ai? Phương thế giới này thế nào lại có được cao thủ khó tưởng tượng đến thế?
Bỗng nhiên hắn nghĩ tới một người, cũng nghĩ đến một truyền thuyết, đó là truyền thuyết vô song về một nhân vật từng quát tháo phong vân tại phương thế giới này mười năm về trước, nghe nói người kia trước đây không lâu đã đột nhiên sống lại sau mười năm tưởng chết, hơn nữa đã giao thủ cùng Mạc Vấn Thiên, còn nghe nói Mạc Vấn Thiên mở ra khí thế vương giả nhưng người kia vẫn không hề chịu ảnh hưởng. Tất nhiên đây chỉ là nghe đồn, đến tột cùng là thật hay giả thì Tư Đồ Mã Phi không biết, hắn cũng không thể xác định người trước mắt này đến tột cùng có phải là người kia hay không.
- Các hạ là ai?
Tư Đồ Mã Phi vẫn không nhịn được nghi hoặc trong lòng, cất tiếng hỏi.
Không ai đáp lại hắn, Trần Lạc chẳng qua chỉ liếc mắt nhìn sang một cái, nhưng cũng chỉ là nhìn mà thôi, từ khi rời khỏi chỗ Nữ Vu, tâm tình hắn có điểm không tốt, không muốn nói chuyện với bất kỳ kẻ nào. Nhưng hành động không đếm xỉa gì đến lời Tư Đồ Mã Phi hỏi của hắn khiến những người dưới chân Thiên Sơn không khỏi lo lắng, dù sao Tư Đồ Mã Phi này cũng là một trong mười hai thế tử Vân Đoan, thân phận có thể nói là cực kỳ cao quý, lúc này hắn cất giọng hỏi, dám không trả lời? Đây rõ ràng là không nể mặt Tư Đồ Mã Phi còn gì.
Quả nhiên, đám người bên cạnh Tư Đồ Mã Phi vốn cao cao tại thượng liền đứng không yên, Mạc Ngọc Vũ là người đầu tiên nhảy ra, quát lên:
- Tiểu tạp chủng, Tư Đồ đại thế tử hỏi ngươi, dám can đảm không đáp, ta thấy ngươi đang muốn chết rồi.
Trước đó, Mạc Ngọc Vũ bị Nhân vương Mạc Vấn Thiên ép cho đầy một bụng tử khí, thậm chí thiếu chút nữa còn chết trong tay Mạc Vấn Thiên, khiến hắn đường đường là quý công tử Vân Đoan phải mất sạch mặt mũi, dẫu gì cũng là công tử nhà phó nghị trưởng, bên cạnh lại có Tư Đồ Mã Phi là một vị đại thế tử làm chỗ dựa, tuy không dám làm gì với Mạc Vấn Thiên, nhưng thu thập một gã bình thường vẫn dễ như trở bàn tay.
Thấy Trần Lạc không đáp, Mạc Ngọc Vũ không nói hai lời, quát lớn một tiếng đánh thẳng tới, định cho tên thanh niên áo lam không biết điều kia một cái tát nhớ đời. Bỗng nhiên, Trần Lạc dừng lại, giơ tay một cái, lấy thế nhanh như chớp bóp thẳng tới cằm Mạc Ngọc Vũ.
- Thằng nhóc con, hiện giờ tâm tình ông đây không hay, tốt nhất đàng hoàng một chút cho ta.
Dứt lời, rắc một tiếng, Trần Lạc trực tiếp bóp vỡ cái cằm của hắn. Mạc Ngọc Vũ ngay cả hừ một tiếng không không nổi, bị quăng xuống đất, tay ôm chiếc cằm nát bét, miệng ô ô thống khổ không thôi, hắn thậm chí căn bản không biết đối phương xuất thủ thế nào.
Chứng kiến một màn này, mọi người dưới chân Thiên Sơn không khỏi hít một hơi lạnh, mấy người Vân Đoan đang định tiến lên cùng Mạc Ngọc Vũ cũng sợ choáng váng tới ngẩn người tại chỗ, tất cả đều nhìn về phía Tư Đồ Mã Phi, bởi vì bọn họ biết, người có khả năng trong nháy mắt quyết định sinh tử Mạc Ngọc Vũ thì bọn họ vô luận thế nào cũng không phải đối thủ, chỉ có Tư Đồ Mã Phi xuất thủ mới có thể giải quyết được.
Thế nhưng khiến bọn họ cảm thấy nghi ngờ chính là, Tư Đồ Mã Phi cũng không có xuất thủ, vẫn đứng yên trong hư không, một màn này khiến cho những người xung quanh hết kinh hãi lại kinh nghi, phải biết rằng vừa rồi Tư Đồ Mã Phi ngay cả Nhân vương Mạc Vấn Thiên cũng không sợ, nhưng đến hiện tại ngay không hiểu sao ngay cả một tên lạ hoắc cũng không dám động thủ, lẽ nào người này còn khủng khiếp hơn cả Nhân vương Mạc Vấn Thiên sao? Thế giới này có người như vậy?
Chờ một chút! Tồn tại còn khủng khiếp hơn Nhân vương Mạc Vấn Thiên?
Lúc này, trong đầu rất nhiều người dưới chân Thiên Sơn không khỏi nghĩ đến cái tên Lạc gia, nhìn khắp thiên hạ này, muốn nhắc đến tồn tại còn khủng khiếp hơn Nhân vương Mạc Vấn Thiên, sợ rằng cũng chỉ có Lạc gia quát tháo phong vân mười năm về trước.
Chẳng lẽ là hắn sao?
Tin tức Lạc gia chết rồi sống lại đã sớm truyền khắp thiên hạ, người trước mắt kia đến tột cùng có phải là hắn hay không thì không ai có thể xác định, bất quá tên trước mắt này thoạt nhìn lại có điểm dáng dấp giống như Lạc gia trong truyền thuyết, cũng là một bộ tiểu bạch kiểm kia, lẽ nào…
Ngay khi tất cả mọi người còn đang nghi ngờ, không biết là ai ở dưới chân Thiên Sơn bỗng kêu lên :
- Lạc gia, hắn chính là Lạc gia! Lúc ta ở vực Tây Ách đã nhìn thấy hắn! Chính là hắn!
Xôn xao!
Một viên đá ném ra làm nổi ngàn cuộn sóng, không ai biết vừa rồi là ai kêu lên, cũng không có ai chú ý đến điều này, khi cái tên Lạc gia được nhắc đến, tất cả mọi người đều rơi vào trong trạng thái khiếp sợ cực độ, kể cả Tư Đồ Mã Phi cũng không ngoại lệ, mặc dù vừa rồi hắn ít nhiều đã đoán rất có thể là Lạc gia, nhưng khi thân phận đối phương được xác định, vẫn khiến hắn giật mình không nhỏ.
Người có tên, cây có bóng.
Danh tiếng Lạc gia có thể nói là không ai không biết, không ai không hiểu, không chỉ uy chấn thiên hạ, cũng từng uy hiếp Vân Đoan, ba lần nghịch thiên, một thân thành tựu quỷ dị, muốn bao nhiêu khủng bố có bấy nhiêu khủng bố, hơn nữa linh hồn sau khi bị thượng thiên thẩm phán câu diệt vẫn có thể sống lại càng khiến uy danh của hắn thêm vài phần màu sắc thần bí. Chỉ chừng đó thôi, cho dù Tư Đồ Mã Phi có thể không kiêng kỵ Nhân vương Mạc Vấn Thiên, nhưng hắn vẫn phải kiêng kỵ vị Lạc gia Thiên Vương Lão Tử tràn ngập ẩn số lại cực kỳ quỷ dị cường đại này.
Giữa tràng, ba người Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, Tư Đồ Mã Phi cứ đứng như vậy nhìn Trần Lạc chằm chằm, thần tình phức tạp vô cùng, nhưng ai cũng không nói gì, cho đến khi Lạc gia rời đi, ba người đều không hề mở miệng nói qua một chữ. Một màn này hiện cả vào mắt những người xem dưới chân Thiên Sơn, khiến bọn họ phải sợ hãi ca thán, một Nhân Vương có tử khí đông lai, khí thế vương giả, chúng sinh thần phục, một Thiên tử thong dong thản nhiên và bí hiểm, có cửu long ngâm thiên, khí thế đế vương, chúng sinh thuần phục, một đại thế tử Vân Đoan thần thánh quang minh, khí thế đại nhật, chiếu sáng bốn phương, ba người tuyệt đối được xưng là bá chủ đương thời, nhưng hôm nay đối mặt với Lạc gia, Nhân Vương nổi danh cuồng ngạo cũng không còn bá đạo, Thiên tử thong dong lạnh nhạt cũng không còn thản nhiên, thế tử Vân Đoan cao quý vô thượng cũng không còn cao quý.
Trần Lạc đi rồi, bởi vì hắn còn có chuyện muốn làm, hắn nhất định phải hiểu rõ một việc trước khi Nhân thư xuất thế, chính là muốn biết tại sao kiếp trước mình phải táng cổ, đến tột cùng có phải vì dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân hay không, việc này rất trọng yếu. Bất quá trước khi làm rõ được chuyện này, hắn phải đi vực Tây Ách một chuyến để gặp một người, một người khiến hắn lo lắng cũng như mắc nợ rất nhiều, đó là Lạc Anh.
Ban đầu hắn không biết Lạc Anh đã đến vực Tây Ách tìm mình, chẳng qua là tại dưới chân Thiên Sơn nghe được người ta bàn luận mới biết.