Thiên Vu

Lượt đọc: 34009 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 949+950: Trà trang nghìn năm..

❊ ❊ ❊

Lại nói tiếp, hôm nay sở dĩ hắn muốn động thủ còn có một mục đích chính là muốn biết thái độ của lão Thiên gia với mình, hắn muốn biết lão Thiên gia rốt cuộc sẽ có thái độ như thế nào với mình khi linh hồn đã thoát ra khỏi thiên địa và một thân nguyên tội trên người.

Sẽ tiếp tục thẩm phán? Hay là cái gì khác?

Khiến Trần Lạc có điểm bất ngờ là lão Thiên gia cũng không đánh xuống thẩm phán, chẳng qua chỉ làm ra chút biến hóa mà thôi.

- Lạc gia?

Một giọng nói truyền tới cắt đứt suy nghĩ của Trần Lạc, nhìn lại phía sau, lại phát hiện Tần Phấn không biết đã thoát ra từ lúc nào, lại vừa nhìn sơn cốc biến thành hang vu, tòa miêu đổ nát cũng biến mất vô tung vô ảnh, khiến Trần Lạc cảm thấy nghi ngờ, lực lượng biến dị của hắn tuy rất mạnh, nhưng cũng tuyệt đối không mạnh đến mức có thể nghiền nát được lĩnh vực, nhưng vì sao lĩnh vực lại biến mất khó hiểu như thế?

- Lĩnh vực con lừa ngốc kia bố trí đâu rồi?

- Ta cũng không quá rõ, vừa rồi không biết chuyện gì xảy ra, lĩnh vực lại đột nhiên tiêu thất.

Tần Phấn đúng là đầy đầu nghi ngờ, hỏi:

- Ngươi không sao chứ?

- Ta có thể có chuyện gì chứ, đi nào, nơi này không thích hợp ở lâu, tìm một chỗ hảo hảo tâm sư.

Tiểu Phật linh giới, chùa Phổ Độ.

Biên trong thiện phòng, một lão hòa thượng mặc tăng bào màu xám phủ kín toàn thân đang ngồi xếp bằng, thoạt nhìn có vẻ gầy gò, hai hàng lông mày dài rũ xuống khóe mắt, thần tình bình thản, tay trái dựng thẳng trước ngực, tay phải gõ mõ.

- Không được rồi, sư huynh, ngươi biết không? Tiểu tử thối kia không những không có chết, hơn nữa còn đi tới Tiểu Phật linh giới chúng ta.

Một đạo thanh âm dồn dập truyền tới, ngay sau đó chính là gã hòa thượng tai to mặt lớn, vẻ mặt bóng loáng đột nhiên xuất hiện, đúng là gã hòa thượng rượu thịt vừa tranh đấu với Trần Lạc tại tòa miếu đổ nát bên trong sơn cốc kia. Thấy lão hòa thượng không để ý đến mình, vẫn tiếp tục gõ mõ như cũ, hòa thượng rượu thịt cố ý dò xét, nói:

- Sư huynh, ngươi khôn nghe thấy lời ta nói sao? Ta nói tiểu tử kia không có chết, hắn còn đi tới Tiểu Phật linh giới chúng ta.

- Cái gì nên đến rồi sẽ đến…

Thanh âm bạch mi hòa thượng lộ ra một loại bình thản, dường như là một vị cao tăng đắc đạo khám phá hồng trần.

- Cái gì mà nên đến rồi sẽ đến?

Hòa thượng rượu thịt nhất thời không vui, nói:

- Hắn không chết đó, lẽ nào sư huynh tuyệt không thấy giật mình sao? Một người bị thẩm phán câu diệt linh hồn tan nát hiện tại vẫn sống được, đây quả thực là… Chính là chuyện không có khả năng xảy ra đó.

Bạch mi hòa thượng vẫn gõ mõ như trước, thản nhiên nói:

- Một người từ ban đầu đã không nên tồn tại làm ra chuyện không thể xảy ra, nghe ra thì rất hoang đường, kỳ thực cũng hợp lý dễ hiểu thôi.

- Quan trọng là hắn hiện đang ở Tiểu Phật linh giới chúng ta.

Hòa thượng rượu thịt đi qua đi lại trong thiện phòng, nói:

- Hiện tại Nhân Quả bia sắp mở ra, việc này liên quan đến Nhân Quả chi thư gây dựng lại, tuyệt đối không thể xảy ra chút xíu sai lầm nào, thực đúng là sợ cái gì cái đó tới, tại thời điểm mấu chốt như vậy, tiểu tử thối kia hết lúc này lúc khác, lại cứ xuất hiện vào lúc này.

Dừng một chút, hòa thượng rượu thịt trừng mắt nhìn bạch mi lão hòa thượng, nói:

- Sư huynh, trên người tiểu tử kia chính là một thân nguyên tội đó, mười năm trước đã là như vậy, hiện tại mười năm sau, thực giỏi, ngươi còn không biết chứ, lực lượng biến dị của tiểu tử kia đã bắt đầu ly khai ranh giới pháp tắc thiên địa rồi, đây mới chỉ là lực lượng biến dị thôi đó, tiểu tử kia còn có linh tượng khủng bố, còn có… Linh tượng, còn có tinh thần chi hồn Đại Diêm La, còn có long linh hung tàn, còn có phân thân hắc động… Mẹ ơi, quỷ mới biết những thành tựu nguyên tội kia của hắn sau mười năm đã biến thành bộ dáng gì rồi.

- Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, nhưng tiểu tử kia hết lần này tới lần khác còn là người bị nguyền rủa vận mệnh, thiên duyên lẫn nhân quả, chính là một tên gieo họa đen từ đầu tới chân, nếu như… Nếu như Nhân Quả bia mở ra, vạn nhất bởi vì hắn không may xuất hiện, dẫn đến Nhân Quả chi thư không thể gây dựng lại hoàn thành, chúng ta có thể biến thành tội nhân đó.

Bạch mi lão hòa thượng cũng không mở mắt, nói:

- Nhân Quả… Nếu hắn xuất hiện ở nơi này, tất nhiên là có nhân có quả, tất cả cứ thuận theo tự nhiên đi.

- Thuận theo tự nhiên? Sư huynh à, ngươi cũng hồ đồ rồi sao? Lẽ nào ngươi tuyệt không lo lắng chút gì?

Hòa thượng rượu thịt đỏ mặt tía tai, quát lên:

- Sư huynh à, chính vì hắn là một họa tinh, thế nên khi núi Táng Cổ hiện thế mười năm trước, chư thần và lão Thiên gia mới có thể đánh chết hắn, ngay cả lão Thiên gia còn phải lo lắng sự hiện hữu của hắn ảnh hưởng tới trật tự pháp tắc, còn sư huynh ngươi lại nói thuận theo tự nhiên? Làm sư đệ ta đây cũng không biết gì nữa.

Bạch mi lão giả không nói gì thêm, tiếp tục gõ mõ, hòa thượng rượu thịt dưới cơn nóng giận bèn đoạt lấy chiếc mõ, quát lên:

- Sư huynh, đừng gõ nữa, ngươi trả lời ta đi.

Lúc này, bạch mi lão hòa thượng mới mở mắt ra, đó là một đôi mắt đục ngàu không chút tinh quang, nhưng lại là một đôi mắt tuyệt đối bình thản, đồng thời cũng là một đôi mắt ẩn chứa trí tuệ và ảo diệu vô thượng, hắn hơi lắc đầu, nhàn nhạt nhìn hòa thượng rượu thịt, thở dài một tiếng, nói:

- Núi Táng Cổ hiện thế có ý nghĩa tuyên cáo phương thế giới này đã đến lúc bước vào một thời đại mới, tam thư Thiên, Địa, Nhân đến thời điểm gây dựng lại hoàn thành, Chân mệnh và Thiên mệnh đều xuất hiện, đây là kiếp nạn, là kiếp nạn của vũ trụ, kiếp nạn của thiên địa, kiếp nạn của thời gian và không gian, cũng là kiếp nạn của tất cả vạn vận chúng sinh, kiếp nạn này không thể tránh khỏi, mỗi một thời đại đều là như vậy, viễn cổ là thế, thượng cổ là thế, hiện tại cũng là thế, khác biệt duy nhất chỉ là sống, chết và tân sinh.

Không hiểu.

Lời bạch mi lão hòa thượng nói khiến cho hòa thượng rượu thịt nghe không hiểu, hắn lắc đầu một cái, hỏi:

- Sư huynh, ta biết cảnh giới ngươi cao, nhưng ngươi có thể nói một cách dễ hiểu cho ta nghe một chút hay không, hiện tại ta chỉ muốn biết tiểu tử thối kia xuất hiện có làm ảnh hưởng tới Nhân Quả chi thư hay không?

- Tất cả thuận theo tự nhiên…

Bạch mi lão hòa thượng chắp hai tay, hai mắt nhắm lại, miệng tiếp tục tụng kinh văn.

Tiểu Phật linh giới, Trần Lạc và Tần Phấn vừa đi vừa tán gẫu, mười năm không gặp, hai người tự nhiên có rất nhiều điều muốn nói, ban đầu Trần Lạc suy nghĩ tìm một chỗ uống vài ly, thế nhưng cái địa phương hư hỏng này thưa thớt người sống, cho dù có nhiều cũng toàn là chùa miếu đổ nát và một đám hòa thượng, cả tiểu linh giới này không có một bóng ma thú, cũng không có vinh quang giả, địa phương không có vinh quang giả tư nhiên sẽ không ai đến đây kinh doanh tửu quán.

Bất quá khi hắn đi theo Tần Phấn tới một tòa trang viên nằm giữ núi rừng, khiến Trần Lạc không khỏi cảm thấy trước mắt sáng ngời, tòa trang viên này có tên là Cổ Diệp trà trang, thoạt nhìn có vẻ bình thường, không có trận pháp hoa lệ bao phủ, cũng không có đồ bày biện xa xỉ, thậm chí ngay cả tiếng chim hót hay hương hoa thơm gì đó cũng không, có chăng là một thứ phong cách cổ xưa, trái lại cho người ta một loại hàm xúc, sau khi đi vào, Trần Lạc mới phát hiện khách nhân nơi này lại không ít.

Trần Lạc không khỏi cảm thấy nghi ngờ, toàn bộ Tiểu Phật linh giới ngoại trừ hòa thượng trong chùa Phổ Đề, rất ít gặp mặt những người tu hành khác, nhưng bên trong trà trang này cớ sao lại có nhiều người như vậy? Hơn nữa nơi này nằm giữa chốn núi rừng, có thể nói là đặc biệt hẻo lánh, những người kia vì sao phải lặn lội đi xa tới đây chứ?

Dường như nhìn ra được sự khó hiểu của Trần Lạc, Tần Phấn bèn giải thích, bởi vì trong Tiểu Phật linh giới không có ma thú, cho nên không có đoàn vinh quang đóng tại trong này, thậm chí linh khí trong tiểu linh giới cũng ít ỏi, không thích hợp cho người tu hành lưu lại, bất quá vì trong Tiểu Phật linh giới không có ma thú, không có vinh quang giả, cũng không có người ở, thế nên một số người mới chọn ở lại nơi này làm nơi tu thân dưỡng tính.

Tần Phấn còn nói thỉnh thoảng hắn cũng dừng lại ở đây một đoạn thời gian, nói tu thân dưỡng tính thì chưa tới, nhưng ít nhất cũng có thể rời xa phân tranh ở chốn thế tục phồn hoa, tìm một chỗ tận hưởng cảm giác yên lặng mà thôi. Trà trang này đã tồn tại từ rất lâu đời, có người nói là ngàn năm, thế nên cũng được xưng là trà trang Ngàn NĂm, phàm là người tu thân dưỡng tính trong Tiểu Phật linh giới cơ hồ đều biết trà trang Ngàn Nam này, thỉnh thoảng sẽ có vài ba tri kỷ hẹn nhau tới đây uống trà, thậm chí hàng năm đều có không ít người mộ danh tìm tới, đi vào Tiểu Phật linh giới chỉ vì muốn đến trà trang Ngàn Năm này uống trà.

- Thực có nhã hứng nhỉ.

Bên trong trà trang không có nhã gian, chỉ có ghế đá nằm giữa núi rừng. Hai người tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, Trần Lạc nhìn một chút, ở đây cũng không có tiểu nhị gì, tất cả dụng cụ pha trà đều được bày đặt trên bàn đá, về phần nước pha trà, bản thân tự đi lên núi lấy nước suối, giống như ngay cả lá trà cũng phải tự mình đi hái, thế nên hai người lại lên lúi hái trà bưng nước một chuyến.

- Lạc gia đang giễu cợt ta à?

Tần Phấn bất đắc dĩ cười cười.

- Giễu cợt? Không hề.

Trần Lạc lắc đầu, thành thực nói :

- Rời xa phân tranh nơi chốn thế gian phồn hoa, đi tới nơi thế ngoại đào nguyên này uống trà, cảm giác cũng không tệ, ít nhất tâm hồn có thể được thả lỏng thư giãn, cũng coi như một loại tinh lòng tâm hồn.

Trần Lạc thích uống rượu, về phần thứ trà này nói không thích thì cũng không tới mức, cảm giác không có gì đặc thù, bất quá hắn biết Tần Phấn là cao thủ trong phương diện này, trước kia khi còn ở học phủ Trung Ương cũng từng uống trà do Tần Phấn pha, ngay cả hắn là người không có cảm giác gì với trà cũng hiểu được kha khá, trên thực tế đúng là như thế, bất kể là lấy nước suối hay phải đi hái lá trà, thoạt nhìn Tần Phấn đều giống như một cao thủ trà đạo vậy.

- Được rồi, mười năm vừa qua ta ngươi làm gì thế?

- Mười năm qua ta chỉ làm một việc, đó là tìm về chính ta.

- Tìm bản ngã? Nói nghe xem nào?

Trần Lạc khó hiểu.

- Tại núi Táng Cổ ta đã ngộ ra một chuyện, có điều việc này quá mức hỗn loạn, cũng quá phức tạp, cho đến hiện tại vẫn không hiểu rõ. Ban đầu ta muốn tới Tiểu Phật linh giới này nhìn xem có thể nhờ Thiên Ngộ bia ngộ ra chút gì hay không, ai ngờ đụng phải gã hòa thượng điên kia, kết quả không hiểu sao bị hắn nhốt hơn hai năm, nếu không có ngươi xuất thủ, sợ là hiện giờ vẫn còn bị nhốt trong đó.

Tần Phấn tại núi Táng Cổ đến cùng đã ngộ ra chuyện gì, Trần Lạc không biết, Tần Phấn không nói tường tận, hắn cũng không hỏi kỹ càng, bởi vì hắn cũng không thích người khác tìm hiểu việc riêng tư của mình, huống chi ngay cả bản thân Tần Phấn còn không hiểu rõ, hắn sao có thể nói rõ ra được. Đối với chuyện này, Trần Lạc đặc biệt thông cảm, bởi vì chính hắn cũng là đồng bệnh tương liên, đi núi Táng Cổ một chuyến lại dính dáng đến rất nhiều chuyện, đồng dạng cũng đặc biệt hỗn loạn, đặc biệt phức tạp, cho đến mãi bây giờ hắn đúng là còn chưa hiểu rõ.

Lấy ra nước suối, hái lá trà, hai người lại trở về trong rừng, ngồi trên băng đá, Tần Phấn bắt đầu ngâm trà vào nước, loay hoay một hồi, Trần Lạc nhìn vào có vẻ hoa mắt, thuận miệng hỏi :

- Ngạo Phong đâu, tiểu tử kia đang làm gì?

- Ngạo Phong? Sợ là cũng giống như ta, cũng một mực tìm về bản ngã, lần trước ta và hắn gặp nhau đã là năm năm trước, cũng ngồi thưởng thức trà ở đây, sau đó hắn nói phải rời đi một đoạn thời gian, về phần đi đâu thì hắn cũng không nói gì, hiện tại hắn đang làm gì cũng không ai biết được, bất quá đến thời điểm Thiên Ngộ bia mở ra, chắc hẳn hắn sẽ không bỏ lỡ, nói không chừng chúng ta còn có thể gặp được Ngạo Phong ở đây.

- Thế à? Vậy thì còn gì tốt bằng, đến lúc đó chúng ta hảo hảo tụ tập một chút, cùng nhau uống mấy ngày mấy đêm.

- Được!

Tần Phấn vĩnh viễn vẫn là nho nhã như vậy, trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn chưa bao giờ để lộ ra buồn vui trong lòng, có chăng chỉ là khẽ nhíu mày hoặc cười mỉm thật khẽ, hỏi :

- Được rồi, Lạc gia, mười năm qua ngươi…

- Ta nói ta ngủ suốt mười năm, ngươi tin không?

- Tin!

Trần Lạc rất tự nhiên gật đầu, theo hắn nghĩ đến, Lạc gia nói ngủ mười năm, vậy thì nhất định là ngủ mười năm, về phần vì sao lại ngủ, hắn sẽ không hỏi thăm, Trần Lạc cũng không thích người khác tìm hiểu việc riêng tư của mình, Tần Phấn đồng dạng cũng không thích việc này, quay sang ngâm trà vào nước ngon, đưa tới một chén, nói :

- Lạc gia, lần này ngươi tới Tiểu Phật linh giới, lẽ nào cũng vì Thiên Ngộ bia?

- Cũng giống như ngươi, có một số việc nghĩ mãi không ra, thế nên muốn nhân lúc Thiên Ngộ bia mở ra, thử xem có thể cầu được một cái nhân quả hay không.

Vừa nói, Trần Lạc đột nhiên như nhớ ra điều gì, hỏi :

- Lão Tần, ta nhớ lúc ở núi Táng Cổ, ngươi là người luân hồi chuyển thế đi?

- Không sai, ta và Ngạo Phong đều là người luân hồi chuyển thế?

- Ngươi hiểu biết bao nhiêu về thượng cổ?

- Phần lớn chuyện thời thượng cổ ta biết được đều thông qua điển tịch, biết đến cũng không quá nhiều.

- Ngươi nói thế là sao? Ngươi là người từ thượng cổ luân hồi tới cơ mà? Lẽ nào không có một chút ký ức gì về thời thượng cổ?

- Lạc gia, ngươi hiểu lầm rồi.

Tần Phấn lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói :

- Không phải ta luân hồi từ thượng cổ tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh