Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 137
phiên ngoại 2: solomon hunter..

❊ ❊ ❊

Một ngày đẹp trời.

Rose xinh đẹp trong chiếc tạp dề màu tím, tất bật trong nhà bếp chuẩn bị cơ man rất nhiều đồ ăn. Chiếc nồi trên bếp kêu phì phò, tỏa ra hương thơm quyến rũ.

Sau khi cưới Will Turner, cô chỉ muốn sống một cuộc sống bình dị. Ngày ngày thức dậy nấu ăn cho hắn, làm mọi thứ như những người phụ nữ bình thường khác, mà không cần người hầu. Giống như mẹ cô - Viola, Rose nghĩ đây vốn là bổn phận của một người vợ.

Bên vai bỗng nhiên nặng trĩu, Rose nghiêng đầu, nhìn Will Turner đang ngái ngủ tựa lên vai mình.

- Em nấu sắp xong rồi. Anh xem giùm em Solomon lại chạy đi đầu rồi?

- Chắc chạy đi đâu đó._ Will Turner mắt ngái ngủ, vòng tay ôm lấy vòng eo của Rose, tiếp tục tựa đầu vào vai cô... lười biếng mở miệng.

Rose vươn tay cầm lấy cái môi quấy quấy vài cái trong nồi, sau đó lại phía tủ lạnh mở ra lấy vài quả trứng. Cả quá trình cô di chuyển Will Turner đều bám dính lấy cô không buông.

- Will... anh có nghe em nói gì không?_ Rose trừng mắt, đẩy tay hắn ra, sau đó lấy bát đập trứng ra to. Hắn không định để cô nấu bữa sáng sao?

- Nghe!_ Hắn thản nhiên đáp, nhưng lại tiếp tục ôm lấy Rose từ phía sau, khẽ hôn vào gáy trắng nõn của cô.

- Will....

- Ừ.._ Hắn vẫn tiếp tục hôn lên cổ cô, bàn tay không an phận trượt vào trong áo Rose khẽ vuốt. Thật là... không muốn xa cô một giây nào. Cho nên ngay khi cô thức giấc, dù cho có bị hắn ôm chặt cứng cô cũng nhất quyết tỉnh dậy, hắn cũng đành xuống theo.

- Solom.... hm..mm

Lời đang nói lại bị Will Turner cưỡng chế hôn không thể kiểm soát. Hắn bế cô ngồi lên thành bếp, bàn tay to lớn siết chặt eo cô... không cho cô động đậy, công thành đoạt đất.

Đang lúc Rose đang tưởng trừng mình sắp hết dưỡng khí thì một tiếng "Rầm" vang lên, cắt đứt nụ hôn cuồng nhiệt của Will Turner.

Rose thở dốc, trừng mắt nhìn Will Turner một cái sau đó chạy ra khỏi phòng. Khỏi phải nói con trai cô - Solomon lại gây ra chuyện rồi.

- Solomon... có chuyện gì vậy con trai_ Cô đứng trước cửa phòng khẽ gõ

Nhưng cửa không có dấu hiệu mở ra và bên trong phòng cũng không có động tĩnh gì.

- Solomon? Con không nghe mẹ nói gì sao?_ Rose nghiêm giọng.

Thằng bé này... lại gây ra chuyện gì đó rồi! Mỗi lần gây ra chuyện gì đó đều nhốt mình trong phòng.

Will Turner lười biếng đi ra khỏi bếp, đôi lông mày khẽ nhíu lại khi nhìn thấy vợ mình đang đứng trước cửa của con trai, gọi mãi mà đứa con bướng bỉnh không chịu lên tiếng.

- Chắc chắn lại đánh nhau!_ Hắn nhìn Rose nhận định, bàn tay khẽ gõ cửa, trầm thấp mở miệng.

- Solomon Turner... mở cửa.

♣ ♣ ♣

- Đừng để cha nhắc lại lần hai!

"Cạch" ngay lập tức cửa mở ra. Rose bất mãn nhìn khuôn mặt nghiêm khắc của Will Turner. Bao giờ cũng vậy... chỉ cần hắn nói không đến ba câu là thằng nhóc phải nghe theo răm rắp.

Trong phòng, một màu đen tối thui, Rose bật đèn.. nhìn lên giường - nơi có một cậu bé đang ngồi bó gối như ông cụ non, khuôn mặt ủy khuất như sắp khóc.

Solomon Turner, tính theo tuổi của loài người thì cậu bé mới sáu tuổi. Không thể phủ nhận cậu bé giống Will Turner như đúc, từ đôi mắt hổ phách cho đến đường nét khuôn mặt. Chỉ trừ làn da trắng nõn và mái tóc bạch kim của Rose.

- Sao nào con trai? Hôm nay lại ra ngoài đánh nhau?_ Rose bế con trai vào lòng, bàn tay xoa xoa những vết bầm tím trên đôi má phúng phính của cậu, đau lòng nói. - Không phải mẹ cấm con không được đánh nhau với bạn sao?

- Nhưng.. nhưng mà..._ Solomon ngước đôi mắt uất ức nhìn Rose, giọt nước mắt muốn rơi xuống.

- Không cho khóc!

Will Turner lạnh lùng mở miệng, Solomon sợ sệt cố gắng không làm cho giọt nước mắt rơi xuống. Khuôn mặt trông rất tội nghiệp. Cậu rất sợ cha mình, cha rất nghiêm khắc... chỉ dịu dàng duy nhất với mẹ.

Rose trừng mắt nhìn Will Turner. Hắn đúng là... muốn tốt cho con trai mình, không muốn nó yếu đuối, nhưng Solomon vẫn còn rất nhỏ... cái đó từ từ cũng được mà.

Bị Rose trừng, Will Turner vươn tay ôm lấy Solomon, nhẹ nhàng hỏi. - Kể cha nghe xem, sao lại ủy khuất như vậy?

- Cha... chúng nó nói con là kẻ yếu ớt, không có năng lực... huhuhu.._ Solomon chịu không được vùi vào ngực Will Turner khóc nấc lên.

Khi cậu lên 5, đám trẻ con cùng trang lứa đều chê bai nói cậu là con của cha mẹ mà yếu ớt, không có khả năng đặc biệt gì. Trong khi cha mẹ cậu, một người dũng mãnh, có thể thôi miên người khác, một người lại có thể điều khiển băng tuyết. Mà cậu, cũng sở hữu đôi mắt của cha và mái tóc của mẹ... nhưng sao cậu lại không có năng lực gì? Thật là không đau lòng không được!

- Cho nên con mới đánh nhau?_ Will Turner cười khẽ... bàn tay vuốt vuốt mái tóc của cậu, cảm xúc giống như khi chạm vào mái tóc của Rose... rất thoải mái.

Solomon gật đầu như gà mổ thóc... cậu làm sao chịu để yên cho đám dám sỉ nhục cậu. Nhưng điều cậu tức nhất là đám trẻ đó bằng tuổi nhưng đứa nào cũng có năng lực đặc biệt, chỉ riêng cậu là không.

- Không có gì Solomon, đừng để tâm lời bọn họ nói. Sau này con sẽ phát hiện ra năng lực của riêng mình._ Rose mỉm cười vỗ về vai con trai.

- Mẹ... mẹ nói thật sao?_ Solomon ngước mặt lên, khuôn mặt rạng rỡ tèm lem nước mắt nhìn Rose hồ hởi. - Con cũng sẽ có năng lực đặc biệt sao? Cha... thật vậy sao?

- Đúng vậy!_ Hắn khẽ cười khẳng định.

Solomon khoái trí, lau sạch nước mắt nhìn cha mẹ cười rạng rỡ. Vậy là sau này cậu cũng sẽ giống như cha mẹ, mạnh mẽ.

Will Turner xoa đầu con nhỏ, thấp giọng.

- Bất quá cha muốn nói cho con hiểu, Solomon... tên của con có ý nghĩa là "Hòa Bình". Cha mẹ đặt cho con tên này với mong muốn con sẽ sống với mọi người hòa nhã, không xung đột, tranh chấp với bất cứ ai. Bởi sau mọi chuyện xảy ra... con sẽ biết được "Hòa bình" là thứ rất đáng quý trọng.

Đây là lần đầu tiên cậu bé Solomon thấy cha mình nói nhiều đến vậy, trước giờ cha cậu luôn nói rất ít. Nhưng mà cậu cũng không ngờ tên mình lại có ý nghĩa như vậy.

Hòa bình... rất là có ý nghĩa.

Solomon híp mắt, nhìn Will Turner nhoẻn cười.

- Con đã hiểu... sẽ nghe lời cha, không đánh nhau nữa.

♣ ♣ ♣

Nhiều năm sau, cả học viện đều xôn xao về một học viên tài giỏi, còn trẻ nhưng đã trải qua những thử thách cam go của cuộc thi Trí - Dũng - Trung trực, trở thành hội trưởng học viên được cả hai giống loài tán thưởng, hết mực khen ngợi.

- Này... đó là Solomon Turner..

- Woaaaa... Solomon Turner kìa, thật quyến rũ

- Hội trưởng Solomon Turner thật tài ba, quả không hổ danh là con trai của Will Turner và công chúa Rose Dorothy Turner.

- Hôm vòng thi dũng, mọi người có thấy cái cảnh hội trưởng dùng nước giết chết con cá sấu khổng lồ không? Cảnh tượng đó rất rất ngầu.

-... Tôi đã kịp thời quay lại cảnh đó...

♣ ♣ ♣

Trên một băng ghế, một thanh niên úp tờ báo lên mặt giả vờ ngủ, những lời bán tán kia cậu đều nghe không sót một chữ nào.

Solomon vươn vai, khuôn mặt trắng nõn nhưng những đường nét nam tính trên khuôn mặt làm cậu sau khi lớn lên càng trở nên thu hút, quyến rũ.

Lọt top mĩ nam trong học viện, được nhiều cô gái ngưỡng mộ nhất.

Là hội trưởng đầu tiên viết nên cuốn sách " Hòa Bình, Bạn Và Tôi" nổi tiếng, được nhiều người giành giật để đọc và xuất bản ra hàng trăm cuốn.

Solomon mỉm cười, gấp cuốn "Hòa Bình, Bạn Và Tôi" lại, khẽ mở miệng.

- Về nhà thôi!

Nơi có hai đấng sinh thành quan trọng nhất đang chờ cậu, họ đã cho cậu mọi lời khuyên tốt đẹp. Để cậu có thể trở thành một người ưu tú như ngày hôm nay.

Hết phiên ngoại 2.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »