Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 108
new zealand và nhật bản..

❊ ❊ ❊

~Violet~

Xin lỗi đã để m.n chờ lâu, những chap sau mình sẽ cố cho ra sớm.

♣ ♣ ♣

Nhắc tới New Zealand, chúng ta sẽ liên tưởng ngay tới những dãy núi cao phủ tuyết trắng xoá, những bãi biển trải dài, những đàn cừu non trắng trên những đồi cỏ xanh rì trải dài.

Rose phấn khởi, đứng trên ngọn đồi nhìn về một ngôi làng xinh đẹp bên rìa bìa rừng. Một ngôi làng gần với dãy núi cao hùng vĩ. Giống như một bức tranh thần tiên trong truyện cổ tích.

- Vậy ra những bạn của anh sống tại nơi đẹp đẽ này sao?_ Rose háo hức nở một nụ cười tươi tắn nhìn Will Turner, bàn tay nắm chặt vành mũ trắng cản gió.

- Đây là quê nhà của họ.

- Nhưng mà..._ Rose chần chừ, ánh mắt tím khẽ nhìn về ngôi làng yên bình kia, ánh mắt cô có chút thất vọng.

- Anh có nghĩ rằng họ sẽ giúp chúng ta?

Điều cô cảm thấy hụt hẫng là thế, khi nhìn vào “bức tranh” yên bình kia... Cô có cảm giác rằng, những con người nơi đây họ muốn sống một cuộc sống bình dị, hạnh phúc... chứ không phải là tham gia vào cuộc chiến đổ máu kia.

Hiểu rõ trong lòng Rose đang nghĩ gì, Will Turner khẽ mỉm cười. Cầm tay cô dắt đi về phía ngôi làng kia, tâm trạng hắn bình thản như mặt hồ không sóng. Dù sao, nếu muốn biết họ có giúp đỡ hay không thì cũng phải hử một lần.

Nhưng hắn lại có một niềm tin đầy hy vọng.

Nhìn từ xa ngôi làng thật thơ mộng, nhưng kể từ lúc bước chân vào... ngôi làng có chút lạ lùng!

Những cánh cửa đóng im ỉm, Rose có cảm giác được rằng có những ánh mắt sắc lạnh đang theo dõi từng nhất cử, nhất động của họ. Khuôn mặt Rose không khỏi cảm thấy lo lắng.

Nhưng trái lại tâm trạng lo lắng của Rose, Will Turner vẫn bình thản. Hắn biết vì sao mà ngôi làng lại trở nên yên ắng đến như vậy. Kể từ lúc đặt chân vào lãnh thổ của ngôi làng, người dân trong đây chắc chắn đã ngửi thấy mùi của hắn và Rose. Chỉ cần có người lạ xuất hiện, họ sẽ nhanh chóng phát hiện ra.

Vốn bản chất của người Sói giống như sói thường. Khi một con Sói không có bầy đàn, vô tình đi vào lãnh thổ của một bầy Sói khác... thì sẽ không có chuyện rời khỏi dễ dàng như thế. Hơn nữa, đi cùng hắn là Rose - một Ma-cà-rồng. Vì thế họ chỉ là đang ẩn nhẫn chờ lúc ra tay mà thôi.

- Will, em nghĩ người dân chắc sẽ có hành động nào đó._ Rose nhìn chằm chằm vào những cánh cửa đóng im ỉm khẳng định.

Đúng vậy! Will Turner thừa nhận trong lòng. Hắn không nói ra bằng miệng vì sợ cô lo lắng, dù sao ban đầu khi đưa cô đi cùng... hắn phải có trách nhiệm bảo vệ cô.

Vì thế...

Bàn tay hắn tháo chiếc vòng cổ bằng bạc trên cổ xuống. Rose nhìn kỹ thì phát hiện ra mặt dây truyền là một chiếc nanh Sói.

- Đây là...

- Là răng nanh lần đầu thay răng bị rụng của một người bạn anh._ Will Turner mỉm cười.

- Vậy người bạn đó đang ở trong ngôi làng này? Nếu vậy thì hay quá.

Will Turner giơ chiếc răng nanh lên cao, ánh sáng chiều ta mỏng manh hắt lên chiếc răng nanh trắng ngà một tầng hồng nhẹ. Hắn rướn cổ họng tru lên những tiếng dài liên tiếp, bàn tay cầm chiếc răng nanh phi về một căn nhà phía xa.

Cửa căn nhà vì tiếng tru của Will Turner mà cửa nhanh chóng mở ra. Một thân ảnh to cao vạm vỡ xuất hiện, bàn tay nhanh chóng chụp được “ám khí” mà Will Turner phóng tới.

- WILL TURNER!

Người trong nhà lao vụt ra, hét lên tên hắn một cách mừng rỡ. Rose chỉ kịp thấy một bóng dáng to lớn phóng ra đứng trước mặt Will Turner, chưa đầy 1s sau đã ôm chầm lấy hắn.

Và cũng chưa đầy 2s sau, Rose lại nghe thấy tiếng của người đó.

- Will Turner, ôi trời... tôi không tin là cậu xuất hiện ở đây, đã bao nhiêu năm rồi?

- Hank!_ Hắn gọi tên người đó

Đây là Hank Watson, dáng người đô con lực sĩ. Đầu chọc, cánh tay đầy lông lá, trên môi lúc nào cũng nở một nụ cười thân thiện. Đây từng là học trò của Jame Carney, và cũng là một trong những người về phe Jame Carey chống lại cha con August Martin năm xưa.

- Will, tôi thật không ngờ là cậu còn giữ cái răng này đấy.

Hank cầm cái răng nanh của mình nhìn Will Turner có chút cảm động. Cậu ta vẫn nhớ, lúc chia tay hắn trong cuộc chiến chống August Martin, lúc đó ngìn vào ánh mắt sắc lạnh đầy cam chịu của hắn khi bị bắt về... lúc đó cậu ta đã không ngại nguy hiểm dúi vào tay hắn chiếc răng nanh này.

- Sau này khi thoát ra rồi, nếu muốn có thêm trợ giúp.... hãy mang chiếc răng nanh này đến gặp tôi.

Đây là chiếc răng nanh đầu tiên rụng của cậu ta. Nó được đưa cho hắn với một lời nói giống như lời hứa.

Và hắn đã đến đây, mang theo chiếc răng nanh... một lời nhờ vả.

- Hôm nay tôi đến đây, vì lý do gì.... chắc cậu cũng đã hiểu.

- Tôi biết là cậu sẽ đến.... Vậy nên.... _ Hank nhìn hắn nở một nụ cười đầy ý vị.

“Toách” cậu ta búng hai ngón tay vào nhau tạo nên một âm thanh to vừa phải.

Những cánh cửa chậm rãi mở ra, những thanh niên cường tráng lạnh lùng xuất hiện. Phút chốc dày đặc một cánh quân xuất hiện phía sau Hank.

Rose không khỏi ngỡ ngàng, cô vẫn còn nhất thời chưa kịp thích ứng mọi chuyện. Will Turner cũng ngạc nhiên nhìn về phía đám người phía sau Hank.

Hank nở một nụ cười khi nhìn vào khuôn mặt hơi ngạc nhiên của Will Turner, trong lòng có chút thoả mãn.

- Vì biết cậu sẽ đến... cho nên tôi và những người ở đây đã sẵn sàng đế đi cùng cậu.

-------------

Cùng lúc đó tại Nhật Bản.

David đứng trước một ngôi nhà cổ, đặc trưng của Nhật. Ngôi nhà nhìn khang trang, gần gũi nhưng cũng ẩn chứa điều gì đó khiến cho ai đi ngang qua đều có một ý nghĩ “ Tốt nhất là đừng dây vào gia đình này“.

Nhưng David là ai cơ chứ? Anh là vua của loài Ma-cà-rồng. Tự bản thân đến đây thì chủ nhà khéo còn phải cảm thấy vinh dự.

Dù sao cũng chỉ là trong suy nghĩ của David mà thôi. Thực tế thì lại khác xa.

Cụ thể là, từ lúc bước chân vào cổng, trên cổ David lập tức xuất hiện một lưỡi dao sắc bén. Và bên tai trầm thấp vang lên một giọng nói lạnh âm độ.

- Ngươi là ai?

Hết

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »