Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 133
cuộc chiến bùng nổ (17)..

❊ ❊ ❊

Khi bóng dáng Viola xuất hiện.... cô như ánh sáng soi rọi bóng đêm tối mịt mù. Mái tóc dài trắng xóa bồng bềnh bay toán loạn, chiếc váy trắng dài mỏng manh phồng phềnh theo con gió dán chặt vào vóc dáng xinh đẹp. Khuôn mặt với những đường nét thanh thoát và đôi mắt tím trong trẻo lạnh lùng.

Viola bình lặng đứng trên ngọn đồi, khuôn mặt không chút cảm xúc nhìn xuống cuộc chiến đẫm máu phía dưới. Nhưng một thoáng qua... đôi lông mày nhíu chặt, trong ánh mắt ẩn chứa sự phẫn nộ.

Cũng chính lúc đó....

- Khô... khô.n..n gg... cứu tôi với... Eric Thomas cứu tôi..

- Eric Thomas... cứu tôi.

Phía dưới chân Lily Beck đang đứng, mặt đất bỗng chốc sụt xuống, đồng thời nứt toác ra. Lily Beck rơi xuống. Nhưng trong khoảnh khắc... cô ta đã túm được đám rễ dưới lòng đất của Eric Thomas, miệng không ngừng hướng Eric Thomas cầu cứu.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, Eric Thomas khó khăn nhờ đám dây leo mới có thể đứng vững. Lại nghe tiếng cầu cứu của Lily Beck mà khuôn mặt nhăn nhó quay lại.

- Câm miệng và đợi mộ... KATE!!!

Anh ta hét lên khi bóng dáng nhỏ nhắn của Kate đập vào mắt. Kate đang đứng giữa bờ vực, trước mặt Lily Beck. Mái tóc đỏ rực của Kate che phủ khuôn mặt, nhưng có thể nhận thấy sát khí tỏa ra từ khẩu súng mà cô nàng cầm.

Đã quá rõ để biết rằng... Kate đang muốn giết Lily Beck để trả thù cho mẹ.

- Kate! Quay lại... rất nguy hiểm.

Eric Thomas vung tay qua, đám dây leo muốn kéo Kate lại. Nhưng mặt đất lại rung chuyển ngày một dữ dội khiến anh ta ngã rụi xuống đất. Lúc ngước mặt lên đã thấy Kate cầm súng bắn liên tiếp vào người Lily Beck.

- Chết đi! Chết đi.... chết đi.. đi xuống địa ngục đi.

Kate hét lên. Cứ mỗi câu "chết đi" là một phát súng bắn vào người Lily Beck. Cho đến khi hết đạn, trên người Lily Beck đã gim hơn mười phát đạn, cả cơ thể be bét máu. Cô ta chết không nhắm mắt, cả cơ thể rơi xuống vực.

Kate vất súng xuống vực, ánh mắt liếc nhìn đám dây leo của Eric Thomas dưới chân mình mà lạnh tanh. Bước từng bước lại gần Eric Thomas, nhưng từ phía sau... David vội vã bay tới, không nói không rằng ôm lấy Kate bay vút lên trời cao.

♣ ♣ ♣

Nhìn đám người Lucius dần dần bị vùi xuống đất, lông mày Viola không còn nhíu lại với nhau nữa. Cô cũng đã thấy David và Rose không có vấn đề gì. Trong nội tâm cảm thấy bản thân mình thật chậm trễ. Nếu như cô thức dậy sớm hơn thì đã không có nhiều người phải chết như thế...

- Viola!

Một giọng nói kìm nén cảm xúc vang lên. Một vòng tay thân thuộc ôm chặt cô vào lòng. Louis Miller tràn đầy xúc động ôm chặt thân hình mà hắn nhớ đến muốn phát điên.

Bàn tay luồn vào mái tóc dài trắng của vợ mình khẽ vuốt ve. Trước đây mái tóc Viola đen bồng bềnh rất xinh đẹp, nhưng với mái tóc trắng.... cô càng thêm xinh đẹp động lòng người.

- Vợ... anh rất nhớ em... rất rất.. nhớ em. Tốt quá rồi... em tỉnh dậy thật tốt quá rồi. Anh đã sợ hãi... sợ rằng em cứ thế ngủ mãi mãi.. Viola, em không biết rằng anh yêu em nhiều như thế nào đâu. Viola... Nếu như em không tỉnh dậy, có lẽ anh cũng không thể sốn....

Louis Miller nhíu mày, lời đang nói đành giữ trong cổ họng. Hắn đau nhói, cảm nhận Viola đang dùng sức cắn cổ mình. Vòng tay lại siết lấy Viola thật chặt, để mặc cho cô hút máu mình, áp mặt vào đỉnh đầu Viola khẽ nỉ non.

- Xin lỗi em Viola... Vì đã không thể bên em khi em tỉnh dậy. Thật xin lỗi... chắc em đã rất sợ hãi.

Hắn luôn day dứt điều này. Luôn luôn cảm thấy có lỗi với cô. Nhưng nếu điều đó lại xảy ra, hắn sẽ làm như vậy lần nữa. Chỉ có thể xin lỗi cô, bảo vệ cô và yêu cô nhiều hơn nữa.

Viola thu răng nanh lại, đôi mắt tím ngước lên nhìn chằm chằm vào Louis Miller khẽ mỉm cười.

- Em không trách anh. Anh biết David và Rose quan trọng với em nhường nào. Anh làm như vậy rất đúng.

Lúc này phía dưới học viện.

Will Turner và Rose đã cố gắng di chuyển những người trong phe mình tụ tập đứng tập trung một chỗ. David cũng hạ cánh, đặt Kate xuống đất. Anh ngoái đầu nhìn lên phía trên ngọn đồi, khoé miệng cong lên khẽ gọi: - Mẹ.

Có vẻ như bố mẹ yêu quý của anh đã dấu anh một chuyện động trời.

Việc mẹ anh bỗng nhiên xuất hiện và trận động đất này ngẫu nhiên không phải là sự trùng hợp. Chỉ có thể tin rằng... mẹ anh là người gây ra trận động đất.

Chắc chắn là như thế.

Cũng giống như David. Những người đã an toàn đều đang đổ dồn mắt về phía ngọn đồi. Ai nấy cũng đều sửng sốt và ngạc nhiên khi nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp đó.

- Bà.. bà ấy là ai? Đó là kẻ địch hay ta?

- Người phụ nữ đó... lẽ nào chính là nguyên nhân gây ra trận động đất?

Vô số những lời bàn tán, không ai còn để tâm đến chuyện xung quanh nữa. Bởi quân của Lucius đã gần như bị trôn vùi dưới lớp đất đá.... mặt đất sụt lở, nứt ra làm đôi.

Will Turner thở phào. Nhưng hắn vẫn chưa thể tìm ra Lucius. Một khi Lucius chưa chết, thì cuộc chiến này vẫn chưa dừng lại.

Chắc chắn một điều rằng, Lucius phải ở một nơi mà có thể theo dõi cuộc chiến này.

Đó hẳn phải là một nơi cao...

Và hiện tại... nơi cao nhất ở học viện chỉ có một...

Đó chính là tháp chuông!

Ngay lập tức, Will Turner lách mình biến thành Sói hướng đến tháp chuông lao vụt đi. Hắn cần phải kết thúc chuyện này.

Khi Will Turner vừa vụt đi, Rose cũng mím môi kiên cường vụt chạy theo hắn. Cô muốn cùng hắn kết thúc chuyện này...

Lucius sẽ phải trả giá!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »