Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2339 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 125
cuộc chiến bùng nổ (9)..

❊ ❊ ❊

- Im lặng!

Will Turner nhíu mày, giọng nói trầm thấp phát ra. Mặc cho khuôn mặt của Bellatrix Taylor đang ngỡ ngàng, hắn vẫn nằm im không nhúc nhích.

Cảm nhận nhiệt độ của cơ thể hắn tỏa ra, cộng với giọng nói bình tĩnh như không có chuyện gì của Will Turner khiến cho Bellatrix Taylor phải hoài nghi, liệu vết thương trên đầu với trên lưng hắn là thật hay giả? Bởi vì hắn không có nhiều biểu hiện gì cho thấy bản thân đang có vết thương, không nhúc nhích được.

Will Turner ổn định nhịp thở, vết thương trên đầu đã khép miệng nhưng hắn đã mất máu khá nhiều. Hơn nữa trên lưng hắn lại bị mảng tường đè lên... trước mắt cảm thấy choáng váng nên mới nằm im không nhúc nhích nghỉ lấy sức, cho đến khi bị Bellatrix Taylor không ngừng lay gọi hắn mới miễn cưỡng mở miệng.

Kỳ thực sự việc vừa diễn ra, hắn cũng không thể ngờ việc Lucius lại lại tàn độc như vậy. Anh ta lại có thể thủ đoạn đặt bom trong khu VW... nếu như Bellatrix Taylor không phát hiện kịp thời thì e rằng hắn đã chết.

- Đừng lên tiếng! _ Hắn đè nén cảm giác choáng váng nhắc nhở.

Bellatrix Taylor trợn tròn mắt, gật đầu lia lịa, nước mắt lại không tự chủ trào ra, cả khuôn mặt lem luốc như trẻ con. Giờ phút này cô ta hoàn toàn vui sướng, thật may rằng Will Turner không bị làm sao.... nếu không cô ta cũng không biết phải đối diện với mọi người như thế nào.

Thật may vì hắn vẫn sống!

Nhưng còn những con tin khác... chỉ e rằng con số chạy thoát chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghĩ đến đây Bellatrix Taylor cảm thấy xót xa. Họ là những người vô tội, bị cuốn vào cuộc tranh đấu quyền lực và phải mất mạng một cách vô lý.

Will Turner khẽ nhúc nhích cơ thể, cơ bắp gồng lên hiện rõ những gân xanh. Hắn có thể nghe thấy, có thể cảm nhận mùi máu của David, có thể nói rằng phe của họ đang bị thất thế. Hắn cần phải thoát khỏi mớ hỗn độn và đến trợ giúp cho David.

- Anh Will.. anh.. máu._ Bellatrix Taylor hốt hoảng, trên khuôn mặt lấm lem máu từ trên vai hắn chảy xuống. Cô ta có thể thấy hàng lông mày của Will Turner đang nhíu chặt lại.

Những gì mà Will Turner đang cảm nhận được lúc này là hai từ “tê tái“. Tấm lưng trần của hắn chịu lực nóng từ vụ nổ đã trở nên bỏng rát, lại bị cả mảng tường đè lên khiến cho vết thương nứt toác ra, chạm vào xương cốt đau đến tận tủy.

Hắn hừ lên một tiếng, mồ hôi trộn lẫn với máu và nước mưa rơi xuống ngấm vào trong đất tanh nồng. Nhưng hắn phải thoát ra, hắn cần phải đến trợ giúp cho David và bảo vệ Rose. Chắc chắn cô đang lo lắng cho hắn rất nhiều.

Nghĩ đến đây đôi mắt hổ phách lóe lên, hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau gồng mình hất mảng tường trên lưng mình ra.

“Rầm..m.m”

Tiếng kêu to bất chợt vang lên, mọi con mắt giật mình nhìn về phía phát ra tiếng động... gần khu đổ nát VW.

Đám lính canh của Lucius ngay lập tức đồng loạt hướng súng về phía phát ra tiếng động.

Lucius cau mày, bàn chân bước lên vài bước.

- Đó là gì? Mau lại kiểm tra._ Lucius quát Eric Thomad. Giờ phút này Lucius bỗng cảm giác nóng như lửa đốt, đôi mắt híp lại tránh đi những giọt nước mưa đang cố len lỏi vào tròng mắt. Trong lồng ngực bỗng dấy lên cảm xúc bất an.

Eric Thomas xoay người, nhưng chưa kịp nhấc chân thì đôi mắt xanh như cứng lại nhìn về phía xa.

- Đó là...

Mà David cũng sửng sốt nhìn về phía khu VW.

Trong làn mưa tầm tã tối mịt mù, phía sau đống đổ nát bỗng xuất hiện hai thân hình một lớn, một nhỏ có chút chật vật tiến lại.

Will Turner được Bellatrix Taylor quàng tay qua vai dìu đi từng bước. Khuôn mặt hắn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng thâm trầm. Khắp người hắn và Bellatrix Taylor đều dính be bét máu, tóc tai rối bù trông hết sức chật vật.

Will Turner?

Lucius toàn thân chấn động! Cả người đứng đơ ra như khúc gỗ, khó có thể nói rõ cảm xúc của anh ta lúc này. Ngạc nhiên có, bất an có và tức giận cũng có.

Mưa làm ướt nhẹp mái tóc dài lãng tử, chúng bết lại che đi nửa khuôn mặt, Lucius bật cười đầy chế giễu. - Will Turner... không ngờ cậu vẫn còn sống!

Mà không chỉ riêng gì Lucius, toàn bộ những người có mặt ở đây đều tỏ ra vẻ ngạc nhiên, sững sờ. Họ cũng không thể nào tin nào được rằng lại có người sống sót sau vụ nổ.

David cũng vậy! Anh bần thần cả người, mắt xanh không chớp nhìn thân ảnh Will Turner đang từ từ tiến lại gần mình. Đáy lòng trào lên cảm giác vui sướng, mọi phiền não đã được buông xuống. Anh nhìn Will Turner, nhìn bộ dạng chật vật máu me của hắn bật cười thành tiếng.

- Trông cậu thật tàn tạ, Will.

- Chúng ta như nhau!_ Will Turner liếc mắt nhìn David một cái, sau đó nhanh chóng lại gần chỗ Rose.

- Cô ấy bị làm sao vậy?_ Hắn quay qua hỏi Kate, ngón tay vuốt nhẹ lên má Rose một cái nhíu mày.

Kate đang ôm chặt Bellatrix Taylor xúc động khóc, ngước khuôn mặt sưng húp lên. - Là do Rose nghĩ rằng anh đã chết... Lucius vì muốn bắt Rose nên làm cô ấy ngất đi.

Will Turner dang tay bế Rose lên, chạm vào vết thương khiẹn hắn nặng nề hít một hơi dàu. Trông thấy vậy David vội vàng mở miệng lo lắng.

- Đừng cử động nhiều, vết thương của cậu đang toác ra._ Anh nhìn vào vết thương đằng sau lưng của hắn mà không khỏi giật mình. Vết thương sưng phồng rộp, chảy máu đỏ rất kinh người, cả tấm lưng lại bị bầm tím. Chỉ cần cử động thôi là sẽ đau đến nghiến lợi.

David cắt lòng bàn tay mình, cho máu nhỏ giọt xuống lưng hắn. Giờ phút này máu của anh sẽ có tác dụng với vết thương của hắn. Ít ra là miệng vết thương sẽ khép lại và không còn chảy máu nữa.

Cảm nhận toàn bộ lưng bỗng mát lạnh, không còn cảm giác đau đớn như trước nữa, Will Turner xoay người tránh đi máu của David.

- Tôi ổn! Cậu nên lo cho bản thân mình đi._ Nói rồi hắn liếc mắt nhìn về phía vết thương do đạn đã được băng bó trên hông của David. Máu của David không nên lãng phí như vậy, hắn có thể chịu được và còn chiến đấu được. Hơn nữa David lại đang bị thương... đối với Ma - cà - rồng mà nói thì việc mất máu sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều so với người Sói.

David chậc lưỡi, liếm đi vết máu trên mu bàn tay mình sau đó thu cánh lại, nhìn Will Turner phấn chấn mở miệng.

- Vậy thì cậu nghĩ xem chúng ta phải làm thế nào trong tình hình này?

Tình hình hiện tại của bọn họ? Là bị người của Lucius và khẩu súng trên tay chĩa vào người. Chỉ cần Lucius ra lệnh, những viên đạn bạc kia sẽ bay ra khỏi nòng.

- Tất nhiên là... việc đó đã có ông ấy trợ giúp._ Hắn khẽ nhìn về phía trong rừng.

- Ông ấy?

David khó hiểu, nhưng khi đám người của Lucius bắt đầu cảm thấy hoang mang. Đám lính canh đồng loạt chĩa súng vào trong rừng, những tiếng hô vang lên.

- CÓ KẺ XÂM NHẬP!

- CÓ KẺ XÂM NHẬP!

Là kẻ nào nữa? Lucius tức giận cầm súng bắn liên tiếp vào rừng, chỉ thấy vô số bóng đen chớp nhoáng trong màn đêm đen kịt tránh đi đạn của anh ta.

- GIẾT TẤT CẢ CHO TA.

Lucius vừa ra lệnh, David cũng nhanh chóng tạo nên một bức tường băng bảo vệ mọi người. Mà những người khác lại bắt đầu gia nhập vào cuộc chiến sống còn.

- < Điều thêm người đến cho ta>_ Lucius nghiến răng nói vào tai nghe, cầm súng bắn chết vô số Ma -cà -rồng.

Cùng lúc này một trận gió to nổi lên, những bóng đen trong rừng đồng loạt chạy ra, hướng về phía đám người Lucius mà đánh giết.

- Đó là người của ai vậy?_ Fred ngạc nhiên hỏi

David cũng cảm thấy khó hiểu, muốn mở muệng hỏi Will Turner thì ánh mắt bỗng nhìn lên bầu trời đen kịt.

Trên nền trời đen mịt mùng, sấm chớp đùng đùng, mưa như trút nước, một bóng hình đang vươn cánh đen tuyền đứng trên ngọn cây. Mái tóc bạch kim của người đó sáng lấp lánh thu hút mọi ánh nhìn. Tấm áo choàng bay phấp phới trong gió, lộ ra khuôn mặt tuấn tú yêu nghiệt.

Đó là....

- Cha!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »