Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2373 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 129
cuộc chiến bùng nổ (13)..

❊ ❊ ❊

- Hừ... đừng hối hận nhé, đồ ngu ngốc.

Rosalie hừ miệng, nhìn Rose đầy căm tức. Ả không ngờ Will Turner lại xuất hiện bất chợt khiến ả không kịp trở tay, để rồi lại bị con nhãi ranh này sỉ nhục.

Bàn tay với bộ móng dài vuốt vuốt cần cổ, ả loạng choạng lùi lại phía sau vài mét, nhếch mép giễu cợt.

- Sức mạnh của ngươi là băng tuyết, còn ta là lửa. Băng tuyết mà gặp lửa thì tan chảy sớm. Hahahaha._ Dứt lời, trong phạm vi hơn mười mét xung quanh ả, lửa bốc lên ngùn ngụt, tạo thành hình thù một con rơi to khổng lồ đang gầm thét.

“Tách... tách” một nửa phía bên Rose, băng tuyết cũng bao phủ. Băng nhọn chỉa ra bốn phương, tám hướng, chỉ cần ai đến gần cô sẽ lập tức hóa thành băng.

Những người đang chiến đấu, bởi vì cảm nhận rõ rệt hai luồng nóng và lạnh nên lập tức dừng lại. Hàng trăm con mắt đổ dồn về hai luồng thế cực đó.

Cái họ thấy là một bên hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, con rơi lửa phía sau ả Rosalie ngạo nghễ gầm thét vang cả trời. Mà ả Rosalie khuôn mặt tự tin, liếc mắt vô cùng khinh thường nhìn về đối thủ.

Bên còn lại tỏa ra không khí mùa đông. Băng bao phủ lạnh đến âm độ. Vô số mũi băng sắc hơn dao chỉa ra, chỉ cần ai mà sơ ý là sẽ như món thịt nướng xiên qua que. Nhưng đáng chú ý hơn cả là khuôn mặt Rose....

Khuôn mặt Rose điềm tĩnh đến đáng sợ. Từ phía xa chỉ thấy mái tóc bạch kim gió thổi che lấp đi khuôn mặt, mơ hồ thấy được môi hồng nhỏ nhắn dương lên.

Cô đang cười....

- Hôm nay, thay mặt mẹ ta. Ta sẽ cho bà chết thật khó coi._ Rose ngước mặt lên, ánh mắt tím sắc như dao bắn về phía ả Rosalie.

Rosalie chấn động!

Ả sững người nhìn không chớp mắt vào đôi mắt Rose. Đôi mắt trong vắt ánh lên tia sáng thạch anh tím, pha thêm sự lạnh lẽo giống như thứ đang bao bọc xung quanh cô.

Đôi mắt lạnh giá giống như băng tuyết!

Nhận ra mình hơi thất thố trước mặt kẻ địch, Rosalie thầm sỉ vả bản thân mình ngàn lần, nhất là đứng trước mặt đứa con của kẻ mà ả gét nhất - Viola.

“Xoẹt..ttt” tay rút từ bên hông ra một lưỡi dao cong như móc câu, sắc bén lóe lên thứ ánh sáng đầy chết chóc. Ả quyết tâm, phải giành một chỗ dưới địa ngục cho con nhãi này.

- Chúng ta bắt đầu đi! _ Rose cũng chĩa kiếm băng về phía ả lên giọng đầy thách thức.

Chỉ chờ có thế ả Rosalie vận mọi tốc lực lao về phía Rose, phía sau là con rơi lửa khổng lồ cũng đang lao vun vút.

- ROSE!

David lo lắng hét lên, anh xoay người, dang cánh lấy đà bay về phía em gái mình.

Một bàn tay vươn ra chắn đường anh.

- Will Turne... cậu tránh ra._ Anh hét lên.

- Đừng can thiệp!_ Hắn ngắn gọn ra lệnh.

- Cá... cái gì?_ David tức giận.

Một bóng dáng như điện xẹt xuất hiện, bàn tay mạnh mẽ ghì chặt vai David lại.

- Will nói đúng! David, chúng ta đừng can thiệp... đây là trận chiến của em gái con._ Louis Miller nhàn nhạt mở miệng, mắt xanh chăm chú dõi theo nhất cử, nhất động của Rose.

Con gái của hắn đã lớn! Đã trưởng thành. Đứa con gái bé bỏng ngày xưa luôn bám theo hắn như sam giờ đã lớn, mạnh mẽ như thế. Bóng dáng xinh đẹp ngang tàng kia thật giống với Viola hồi trẻ.

Con gái hắn đã trưởng thành và xinh đẹp nhường này!

- Nhưng mà..._ David vẫn không khỏi lo lắng nhìn về phía Rose. Nếu như cô có bị làm sao, anh sẽ rất đau lòng.

- Yên tâm... hiện tại con nên tập trung xử lý anh chàng “người rừng” kia đi thì hơn. Có vẻ như anh ta đang rất tức tối đấy, con trai._ Louis Miller bình thản, buông tay ra khỏi vai David, nhìn về phía người được gọi là “người rừng” kia.

-... Còn Will... cậu nên đi tìm Lucius Martin._ Nói đoạn Louis Miller quay ra nhìn Will Turner.

Bắt gặp thân hình hắn đứng im không nhúc nhích, đôi mắt không chớp, một mực nhìn theo bóng dáng của Rose giữa làn khói lửa. Chỉ cần Rose gặp một chút nguy hiểm, hắn sẽ cứu cô.

Louis Miller thở dài, nhìn về phía con gái mình một lần nữa, mới cất giọng. - Con bé sẽ không thua! Ta sẽ để ý đến... con bé là con ta mà. Cho nên, Will.. hãy đi tìm Lucius Martin. Chúng ta cần kết thúc cuộc chiến này càng sớm càng tốt.

Hắn quay lại nhìn Louis Miller, khẽ gật đầu... sau đó xoay người muốn rời đi.

“Graooo....oo” Davy Jonathan không biết từ lúc nào đã tỉnh dậy, biến thành Sói nhảy bổ vào người Will Turner.... làm hắn ngã đập vào một thân cây gần đó.

- Có vẻ như... cậu cần xử lý cho xong ông ta đấy, con trai._ Louis Miller mỉm cười nhìn Will Turner.

- Có lẽ cựu bệ hạ có chút thời gian “tán gẫu” với tôi chăng?

Peter Evans lịch lãm, như một quý tộc xuất hiện phía sau Louis Miller. Giữa làn khói lửa, nhơ nhớp... trông ông ta sạch sẽ, đỏm dáng, khí chất như một giai cấp thống trị.

Với chiều cao 185cm, giúp ông ta có thể đứng ngang bằng với Louis Miller và nhìn hắn đầy khiêu khích.

- Peter Evans?_ Louis Miller không quay lại, chỉ nhàn nhạt mở miệng.

- Thật vinh hạnh cho tôi làm sao. Lần đầu gặp mặt, xin gửi tới người lời chào trân trọng nhất._ Peter Evans khép mình, hơi cúi chào... nhưng ánh mắt lại lóe lên tia giảo hoạt.

Louis Miller cười nhạt, khẽ liếc nhìn người đàn ông giả tạo trước mặt đầy khinh thường. Đường đường là một viện trưởng mà lại phản bội lại giống loài, đi theo kẻ ác. Coi bộ mặt làm như mình vô tội của ông ta, quả thực rất chướng mắt.

- Không cần vòng vo. Muốn giết ta? Đến đây!_ Louis Miller khinh thường không thèm nhìn Peter Evans, hắn ngoảnh mặt làm ngơ trước lời chào của ông ta. Môi mỏng gợi cảm phát ra giọng điệu có chút lười biếng.

Ánh mắt Peter Evans lóe lên màu đỏ quỷ dị, nhưng chợt nhớ ra... mình là người đàn ông lịch lãm, không thể vì một lời khiêu khích nhỏ nhoi mà kích động được. Vì thế ông ta mỉm cười, lại tiếp tục mỉm cười, bàn tay len lén thò ra phía sau thắt lưng, lôi ra một khẩu súng bạc.

- Giết? Thôi nào... tôi chỉ muốn “tán gẫu” chút mà thôi. Bệ hạ nói vậy khiến tôi thật hổ thẹn._ Vừa nói vừa âm thầm mở cò súng.

Lúc này ông ta chỉ muốn lao đến giết chết người trước mặt. Dám lơ đi lời ông ta nói, hơn nữa không thèm liếc mắt nhìn ông ta một cái.

Cả đời ông ta chưa bao giờ bị khinh thường đến như thế.

Bởi vì Louis Miller bây giờ đang chú mục vào Rose, cô đang áp chế Rosalie dưới đất. Tốt lắm! Cố lên con gái! Louis Miller mỉm cười, trong lòng cổ vũ cho Rose.

Cho đến khi một tiếng kêu xé gió vang lên, trong tích tắc viên đạn cách thái dương của hắn chưa đầy 1cm, hắn nhẹ nhàng nghiêng người tránh đi.

Peter Evans chưa kịp bắn thêm viên đạn thứ hai, đã bị một bàn tay chế trụ... 2s sau, cả người ông ta bị nâng lên...

- Ta nghĩ lại rồi... vẫn là ta nên ra tay giết ngươi trước!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »