Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 114
ngoại chuyện về louis miller và viola..

❊ ❊ ❊

~Violet: Chap này rất dài nhé!~~~~~~~~~~~

Một ngày đông,

Như thường lệ Viola thức dậy trong vòng tay của Louis Miller. Cho dù toà lâu đài có rất nhiều người hầu, nhưng cô thường có thói quen dậy sớm trước một tiếng, để chuẩn bị bữa tối cho chồng và hai đứa con vẫn đang say ngủ. Cô yêu thích công việc này, cảm giác những người yêu thân thuộc ăn những món ăn mình làm mới thật sự hạnh phúc. Hơn nữa, Viola cho rằng... đây là công việc hiển nhiên của một người vợ, một người mẹ.

Nhẹ nhàng gỡ cánh tay của Louis Miller đang ôm chặt eo mình ra, cô ngồi dậy cầm áo mặc vào. Mái tóc đen nhánh như thác nước xoã tung trên bóng lưng trắng muốt.

Louis Miller tỉnh giấc, khẽ nhíu mày vì hành động thức dậy sớm của Viola, hắn lại vươn tay siết lấy eo vợ để cô ngã vào lòng mình, sau đó ghé miệng hôn lên môi Viola.

- Này... hmm!!

- Anh phải nói với em bao nhiêu lần nữa, rằng chúng ta có người hầu!_ Hắn lạnh giọng, pha chút cưng chiều nói. Kỳ thực hắn cũng rất hạnh phúc khi ăn đồ cô nấu, nhưng hắn vẫn muốn ôm cô ngủ thêm chút nữa.

Viola thở hổ hển, ôm lấy cổ Louis Miller khẽ mỉm cười ranh mãnh.

- Nhưng mà David sẽ không chịu ăn đồ người khác nấu.

Mặt Louis Miller bỗng chốc đen như đít nồi, hắn tức giận. - Kệ nó! Nếu đói thì cho dù có dở cũng sẽ ăn thôi. Thằng nhóc khó chịu này.

Viola bật cười khanh khách. Nghĩ đến David khiến cô càng cười tươi. Từ nhỏ David có thói quen thích chọc tức Louis Miller, chỉ riêng việc ngày ngày quấn lấy cô đã khiến cho hắn nổi điên. Mà Louis Miller lại coi con trai mình là “mầm mống nguy hiểm” trong việc thu hút sự chú ý của vợ hắn.

Hừ! Viola là vợ hắn cơ mà. Không cho phép con trai mình bám dính lấy Viola.

- Anh muốn ôm em ngủ thêm một chút._ Louis Miller nũng nịu như một đứa trẻ, khuôn mặt yêu nghiệt dụi vào cổ Viola dụi dụi, mái tóc bạc cọ vào cổ cô khiến Viola nhột nhột.

- Ngủ ngon nhé! Em sẽ làm bữa tối nhanh thôi._ Viola vuốt vuốt mái tóc bạc, cúi đầu hôn lên môi hắn một cái, sau đó đứng dậy rời giường, vào nhà vệ sinh. Mặc cho khuôn mặt của hắn cau lại.

Trong nhà vệ sinh, Viola tùy tiện lấy tay cào cào mái tóc đen có chút rối loạn của mình. Khẽ hớt tóc mái lên cao, đôi đồng tử của cô khẽ dừng lại, nhìn chăm chú vào một sợi tóc trắng khẽ ẩn mình trong suối tóc đen tuyền.

Tóc trắng?

Rose nghi hoặc, đến khi trên tay cầm sợi tóc ấy cô mới khẳng định chắc chắn. Đây là một sợi tóc bạc.

Nhưng rồi cô mỉm cười, buông sợi tóc xuống đấy, làm vệ sinh cá nhân sau đó xuống bếp bắt tay làm bữa tối cho gia đình.

Chỉ là một cọng tóc trắng thôi mà! Người bình thường khi còn trẻ, trên đầu có vài sợi tóc trắng là chuyện bình thường mà thôi. Vậy nên Viola không mảy may quan tâm đến.

Thế nhưng nhiều ngày trôi qua, Viola cảm giác bản thân mình đang có sự thay đổi. Giống như bản thân cô đang ngày một... già đi.

Ngày thứ hai - sau ngày đầu tiên phát hiện ra sợi tóc bạc, cô phát hiện ra số lượng tóc bạc xuất hiện trên đầu cô nhiều hơn. Chỉ cần một cái cào nhẹ, từng sợi tóc sẽ rơi xuống lả tả.

Nhưng cô vẫn không bận tâm nhiều. Viola thiết nghĩ.... đó là thời kỳ mà người phụ nữ nào cũng sẽ trải qua. Tóc cô có lẽ sẽ dần chuyển qua màu trắng và cô chỉ là trong giai đoạn rụng tóc mà thôi.

Thế nhưng Viola không còn là con người nữa, cái thời kỳ từ tóc đen dần dần bạc trắng không có ở loài Ma-cà-rồng.

Ma-cà-rồng là một loài kỳ diệu! Sở hữu những khả năng đặc biệt.Tuổi thọ gấp 10 lần người thường. Có thể duy trì sự trẻ trung rất lâu và màu mái tóc của họ sẽ không đổi màu từ lúc sinh ra, cho đến khi chết đi.

Ngày thứ ba... thứ tư... thứ mười...

Viola không còn thể không quan tâm chuyện này được nữa, tâm trạng cô lo sợ. Nhưng cô không muốn làm cho Louis Miller phải lo lắng. Trước mặt hắn, cô không để lộ ra bất cứ điều khác lạ nào. Mỗi khi đêm xuống, cô không để hắn vuốt ve tóc cô nữa. Cô sợ tóc mình sẽ rụng sau mỗi lần tay hắn chạm vào. Cô bắt đầu búi tóc gọn gàng, chứ không xoã ra nhữ trước nữa. Nhờ thế mà Louis Miller không phát hiện ra những sợi tóc bạc ẩn hiện trong làn tóc đen.

Cô chỉ có thể làm như vậy, chờ cho đến khi thời kỳ này qua đi.

Nhưng mọi chuyện lại trở nên tồi tệ hơn.

Run rẩy nhìn bộ dáng mình trong gương, Viola như chết lặng nhìn vào mái tóc vốn đen tuyền mượt mà của mìnn, giờ trở nên bạc trắng hơn phân nửa. Mái tóc khô xơ, rụng xuống nền lả tả.

Chỉ mới mười lăm ngày trôi qua!

Mười lăm ngày Louis Miller và hai đứa con của cô không có ở lâu đài, để đi đến London bàn công chuyện. Cô đã không đi, ở lâu đài một mình.

Đã có chuyện gì xảy ra với cô vậy? Viola tự hỏi. Bàn tay cô run rẩy khẽ chạm vào khoé mắt xinh đẹp - nơi bỗng xuất hiện vài nếp nhăn mờ mờ.

Phút chốc cả thân thể Viola ngã khuỵu xuống sàn, miệng mấp máy những từ rời rạc. Giờ thì cô đã hiểu....

Cô.... đang bắt đầu lão hoá. Đang bắt đầu già đi trông thấy.

Một nỗi sợ hãi bao trùm, Viola bật khóc nức nở. Cô ngồi co lại một góc, vòng tay ôm lấy đầu gối thật chặt, cơ thể không ngừng run lên từng hồi.

Cô sắp chết!

Sắp phải rời xa Louis Miller cùng hai đứa con của mình mãi mãi.

Ngay lúc này... Lần đầu tiên trong đời Viola rơi vào trạng thái khủng hoảng, sợ hãi đến như vậy.

Lúc này, cửa phòng tắm bất chợt bị một lực mạnh đẩy ra. - Viola_ Louis Miller khuôn mặt lo lắng xuất hiện. Hắn sững sờ khi thấy vợ mình, đang ngồi thu lu một góc... vừa rồi bị tiếng khóc của cô làm cho lo lắng.

- Viola, làm sao vậy?_ Hắn chạy lại chỗ cô, lo lắng hỏi. Đôi mắt xanh sững lại khi nhìn vào mái tóc đã bạc hơn phân nửa của cô.

- Viola... tóc của em...

- Lou... Louis..

Rose chậm rãi ngước mặt lên, khuôn mặt đã nhoè đi vì nước mắt. Cô nhìn hắn lo sợ, bàn tay nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, nước mắt lại tràn ra khỏi khoé miệng.

- Em... Em... sắp chết rồi.

Louis Miller như bị một lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim. Lồng ngực hắn đau nhói, hắn vẫn chưa thể biết chuyện này là như thế nào, cho đến khi nhìn vào mái tóc xác xơ bạc trắng cùng với nếp nhăn trên khoé mắt của Viola... thì hắn đã hiểu.

- Em sẽ... chết đúng không? Em sẽ rất nhanh già đi và chết? Có đúng không? Phải làm sao đây, Louis.... Em sẽ chết... Em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý....em.._ Rose hoảng loạn, bật khóc trong lồng ngực hắn. Chuyện này đến với cô là điều tồi tệ, kinh khủng nhất.

Louis Miller siết chặt tay, hắn ôm cô thật chặt, giọng điệu chắc nịch.

- Sẽ không! Em sẽ không sao cả.... Em sẽ không sao cả.

♣ ♣ ♣

Đêm hôm đó, sau khi Viola mệt mỏi quá mới ngủ thiếp đi, hắn lặng lẽ mở đường xuống tầng hầm bí mật của lâu đài.

Trải qua vài tiếng, hắn tìm thấy một cuốn sách vốn thuộc quyền sở hữu của ông nội hắn. Một cuốn sách dát vàng, bụi bặm, nằm sâu trong một quan tài bỏ không.

Có lẽ, những điều hắn muốn biết có thể nằm trong cuốn sách này?

“Khi con người biến đổi thành Ma-cà-rồng?

Đó là điều hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng trường hợp thành công rất hiếm.

Một điều kỳ lạ đó là, khi con người biến đổi thành công là Ma-cà-rồng thì được chia thành làm hai loại.

1. Những người thuần chủng: họ được thừa hưởng khả năng đặc biệt nào đó và sẽ sống rất lâu, quá trình già đi sẽ diễn ra sau vài trăm năm.

2. Những người bán thuần: là những người sau khi biến đổi, không được thừa hưởng khả năng đặc biệt vốn có của Ma-cà-rồng. Họ cũng sẽ sống lâu, nhưng chỉ khoảng hơn 100-150 năm sau, họ sẽ bắt đầu già đi và chết...

♣ ♣ ♣

...............”

Gấp cuốn sách lại, Louis Miller cô độc, lạnh lẽo đứng im trong căn hầm. Hắn không ngờ mọi chuyện lại xảy ra với Viola.

Hắn đã quá sơ suất, đã quá vô tâm... không lường trước được chuyện này. Chắc chắn Viola đã phải lo sợ rất nhiều.

Cô ấy sẽ chết sao?

Viola, cô ấy sẽ mãi mãi biến mất khỏi hắn sao?

Không! Tuyệt đối... tuyệt đối, hắn sẽ không để chuyện đó xảy ra. Sẽ có cách. Hắn mím môi lao ra khỏi căn hầm.

Nhìn Viola đang chập chờn say giấc, mái tóc của cô lại rụng, từng sợi... từng sợi rơi xuống dra giường. Cô khẽ nhíu mày khi ngủ, trên đôi mắt vẫn còn vương nước mắt. Louis Miller đau lòng, bàn tay dịu dàng lau đi vệt nước mắt cho cô.

- Anh không thể để em rời xa anh._ Hắn thì thào, đau lòng... đôi mắt xanh hiện lên một tầng hơi nước.

Như nghe được tiếng của hắn, Rose chập chờn, chậm rãi mở mắt ra. Cô mệt mỏi, bắt gặp hắn đang nhìn mình đầy yêu thương thì khẽ nở một nụ cười. Bàn tay trắng gầy chạm vào khuôn mặt hắn.

- Anh biết không... Em sống được đến bây giờ... đã là một ân điển mà ông trời trao tặng. Chúng ta không thể phủ nhận, rằng em... bản chất là con người. Con người có ai sống được hơn một thế kỷ mà không già và chết đi chứ.

Rose nhẹ nhàng, cô không khóc nữa. Dù trong lòng vẫn còn chút lo sợ, nhưng bản thân đã chấp nhận sự thật này. Cô chỉ muốn, thời gian còn lại ở bên cạnh hắn và hai đứa con.... như vậy đã mãn nguyện rồi.

Louis Miller nắm chặt tay Viola, hắn cúi đầu hôn lên môi cô một nụ hôn dài. Cánh tay cũng luồn dưới đùi cô, dùng một chút lực bế cô lên.

- Louis.... anh..._ Viola ôm lấy cổ hắn.

- Anh không cho phép em rời xa anh.

Hắn chỉ nói có vậy, sau đó bao bọc cô trong áo choàng rồi bay vút ra khỏi toà lâu đài.

Hắn bế cô, bay trên nền trời mịt mù, sấm chớp đùng đùng, bất chấp mưa bão, cuối cùng đứng trước một hang động âm u.

- Louis... Đây là..

- Là mộ phần của cha mẹ anh. Em không quên chứ?

Tất nhiên là cô không quên, nhưng mà... hắn đưa cô tới đây làm gì?

Louis Miller gõ gõ vài điểm trên cửa hang động, cửa hang động nặng nề, xình xịch mở ra. Không gian bên trong ẩm thấp, tối tăm như mực.

Hắn đã nghĩ mọi biện pháp, chỉ duy nhất cách này là có thể thành công.

Đó là “Nghi lễ Tiếp Nhận“.

Hắn muốn Viola nhận lại khả năng đặc biệt của cha hắn.

Theo quy luật! Khi một Ma-cà-rồng chết đi, thì một Ma-cà-rồng mới sẽ được sinh ra và thừa hưởng lại khả năng đặc biệt của người đã chết.

David và Rose là cặp song sinh thừa hưởng khả năng đặc biệt của Joy Miller I, đó là năng lực “Băng“.

Nhưng Joy Miller I là một Ma-cà-rồng đặc biệt. Ông là Ma-cà-rồng duy nhất sở hữu hai năng lực hiếm, ngoài “Băng” ra thì còn có “Thổ“.

Mà cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có một đứa bé Ma-cà-rồng nào sinh ra sở hữu năng lực “Thổ” này.

Vậy nên... hắn cần phải làm lúc này là, để cơ thể Rose tiếp nhận năng lực này của cha hắn.

Mở quan tài cha mình ra, hắn qùy rạp trước quan tài, cúi đầu mở miệng.

- Thứ cho đứa con trai này tội lỗi đầy mình. Nhưng con không còn cách nào khác... Viola cô ấy... con không thể để cô ấy ra đi như vậy. Chỉ xin cha... xin cha hãy cho cô ấy sức mạnh.

Viola đứng ở phía sau, cô vẫn chưa khỏi hết ngạc nhiên khi chứng kiến hành động khó hiểu của Louis Miller.

Chỉ thấy Louis Miller quay lại, trên tay hắn bỗng xuất hiện một ly máu nhỏ. Hắn bước lại gần Viola.

Khuôn mặt Viola biến sắc, cô nhìn chằm chằm vào ly máu trên tay hắn đầy nghi hoặc.

- Louis... Anh... anh đang làm gì?

- Máu của cha anh. Viola... Chỉ cần em uống nó, ngủ một giấc... Khi tỉnh dậy, em sẽ không sao nữa.

“Nghi thức Tiếp Nhận” đó là cho người cần tiếp nhận uống máu của người sở hữu năng lực đặc biệt. Sau đó để người tiếp nhận nằm ngủ trong quan tài, cho đến khi tỉnh dậy.

Một giấc ngủ ngắn dài tùy thuộc vào sức mạnh mà người “cho” sở hữu. Nhưng không phải là sẽ thức dậy sau vài ngày, vài tháng. Có thể là 1 năm... 10 năm... Hay 100 năm hoặc có thể sẽ không bao giờ tỉnh dậy.

- Anh... Anh nói thật?_ Viola mấp máy nhìn Louis Miller đầy hy vọng.

- Là thật!_ Hắn chắc chắn.

Tuy nhiên, hắn đã dấu cô... hắn không nói là sẽ rất lâu cô sẽ tỉnh dậy. Dựa vào tính cách của Viola mà nói, cô sẽ không đồng ý.

Vì thế hắn chỉ có thể làm như vậy.

- Em sẽ uống! Chỉ là một giấc ngủ ngắn thôi phải không? _ Rose run run nhận ly máu, ngước mắt nhìn hắn. Khoé mắt nếp nhăn đã rõ rệt hơn.

- Đúng vậy! Khi em mở mắt ra, anh sẽ ở ngay bên cạnh._ Hắn dịu dàng nói, bàn tay vuốt lấy tóc cô nhè nhẹ.

Chỉ chờ có thế, Viola an tâm, cô ngửa đầu uống sạch ly máu của Joy Miller I. Cũng liền sau đó, đôi mắt cô khép lại, ngã vào lòng hắn.

Louis Miller ôm lấy cô, hắn mím môi không đành lòng, bế ngang người cô đặt cô nằm xuống quan tài. Hắn để cô nằm song song với cha hắn, chỉ như vậy mới khiến nghi thức dễ thành công. Bởi người tiếp nhận sẽ nhận được sức mạnh của người “cho” thuận lợi hơn.

Nhìn cô lần cuối đầy lưu luyến, hắn hít một hơi dài... chầm chậm đậy nắp quan tài lại, sau đó rời khỏi hang động.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »