Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 123
cuộc chiến bùng nổ (7)..

❊ ❊ ❊

- Tìm Will Turner cho ta! Cho dù chỉ còn là một mảnh xương ta cũng muốn.

Lucius liếc mắt nhìn vào đống đổ nát, lạnh giọng ra lệnh. Chỉ khi nào nhìn thấy xác của Will Turner thì anh ta mới tin là hắn đã chết.

Eric Thomas gật đầu, bước qua Kate - đang bị đám dây dợ cuốn chặt treo lơ lửng trên không trung, miệng của Kate cũng bị mớ dây bịp chặt miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng “ưm.. ưm” đầy phẫn nộ, ánh mắt cô nàng hận không thể là những mũi dao đâm vào lưng Eric Thomas.

Cũng giống như Lucius, Eric Thomas vẫn chưa thể tin là Will Turner mất mạng. Cho dù quả bom vừa rồi cũng đã làm sụp đổ cả một khu VW và bất cứ một ai nếu bị mắc kẹt chắc chắn sẽ mất mạng.

Bởi vì Will Turner đâu phải là người thường!

- Yên tâm! Hơn ai hết, tôi cũng muốn tìm ra xác hắn._ Eric Thomas nhìn vào khuôn mặt đầy nước mắt của Rose nghiến răng nói.

- Tốt! Ta chờ tin cậu._ Lucius nhếch miệng, sau đó bế Rose xoay người rời đi. Đến lúc đi đến chỗ Kate đang bị treo lơ lửng thì Lucius lại nhàn nhạt.- Lôi cô ta giam vào phòng, giữa chúng ta cần có chút thời gian “TÂM SỰ” đấy.

Kate trợn mắt, toàn thân cô nàng vì lời nói của Lucius mà phút chốc da gà, da vịt nổi lên. Vội vàng quay lại nhìn Eric Thomas... nếu như rơi vào tay Lucius thì kết cục sẽ nhận lại là một cái chết thảm thương mà thôi. Bởi vì Lucius sẽ không bao giờ bỏ qua cho ai từng lừa anh ta, hơn nữa lại là một cô gái.

Eric Thomas giật mình, nhìn vào đôi mắt lo sợ của Kate khiến anh ta khựng lại. Nhưng ánh mắt rét lạnh của Lucius bắn tới như đe dọa... sau cùng mới dứt khoát quay mặt đi, tránh không nhìn vào mắt Kate... cắn răng. - Được!

Đừng trách tôi Kate! Tôi đã nói rằng, nếu để tôi gặp lại... chắc chắn tôi sẽ bắt cô giao cho Lucius. Tôi đã nhắc nhở cô trước, tôi đã tha cho cô một lần. Nhưng lần này thì không thể...

Mặc dù trong thâm tâm Eric Thomas vang vọng những điều như vậy, thế nhưng vẫn không thể nào ngừng nắm chặt hai tay lại, anh ta mím môi đến trắng bệch.

Kate tuyệt vọng! Nhìn bóng lưng lạnh lùng của Eric Thomas thì trong lòng nguội lạnh. Phải rồi! Cô nàng còn có gì để mà hy vọng rằng anh ta sẽ cứu mình kia chứ. Từ trước đến giờ, sự tồn tại của cô nàng hoàn toàn không là gì trong mắt anh ta.

Từ đầu đến cuối là chỉ bản thân mình tự mình đa tình mà thôi.

Kate không giãy dụa nữa, buông lỏng cơ thể chịu khuất phục. Dù sao có vùng vẫy thì cũng chả tác dụng gì, ngược lại càng khiến bản thân khó chịu. Cho dù bị giam vào phòng thì cũng tốt hơn là tình trạng bị bó treo lơ lửng như thế này. Chỉ là hiện tại cô nàng lo lắng cho Kate nhiều hơn.

Will Turner... anh không thể chết! Nếu không... cuộc sống của người con gái ấy sẽ ngập chìm trong đau khổ!

Lucius hài lòng, chân chuẩn bị bước thì một luồng khí lạnh sắc nhọn từ phía sau bắn tới. “Vụt..t” Lucius xoay người, cả cơ thể nghiêng về phía sau tránh đi... tất cả diễn ra thật nhanh chóng.

Chỉ trong vài giây, kể từ lúc loạt khí bắn tới, Lucius chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh màu đen kia xuất hiện tập kích.... và... Rose hiện tại đang được cái thân ảnh kia ôm vào lòng.

Rất nhanh gọn!

Lucius nhìn bóng lưng đang tỏa ra khí lạnh của David mà trong lòng thầm tán thưởng.

Mà David “đoạt” được Rose, anh bế Rose cẩn thận, trong lòng cũng âm thầm đánh giá Lucius. Con người đó lại có thể tránh được đòn tấn công của anh một cách dễ dàng như vậy... quả thực không thể khinh thường. Động tác né đòn rất thành thục.

- Tiếc thật! Ta đang muốn mời công chúa ở lại đây chơi ít ngày._ Lucius tỏ vẻ tiếc nuối.

- Vậy sao? Vậy thì ta ở lại với ngươi._ David khiêu khích.

Kate đã được giải thoát khỏi đám dây dợ của Eric Thomas, được thuộc hạ của Fred đỡ lên. Cô nàng nhìn David vui mừng, hốc mắt ươn ướt... tiến lại gần David.

- Em không sao chứ?_ David lo lắng hỏi han, mày nhíu lại khi nhìn toàn thân Kate bị xây xát.

Kate lắc đầu, nhìn anh mỉm cười. Chỉ cần anh vừa xuất hiện là trong lòng bỗng ấm áp, cảm thấy thật an toàn.

Biểu hiện của Kate rơi vào tầm mắt của Eric Thomas, không biết vì sao nhưng khi nhìn Kate và David thì anh ta cực kỳ tức giận, lòng bàn tay nắm chặt lại đến mức rỉ máu. Nhưng khi nhìn bản thân Kate bị xây xát thì nội tâm dần trấn định lại... Dù không thực sự chấp nhận nhưng mà trong lòng anh ta lại thầm thở phào.

Ít ra có David ở đây thì Lucius sẽ không thể làm gì Kate.

- Đã có chuyện gì xảy ra? Will đâu?_ David khẩn trương hỏi, đôi mắt nhìn về khu VW đầy hoảng hốt. Lúc nghe thấy tiếng nổ vang trời... trong lòng anh rất bất an. Vội vàng cùng với Fred xông vào học viện... vì cho dù có gọi Will Turner thế nào thì tai nghe cũng không có tín hiệu.

Kate im lặng, đôi mắt cụp xuống, cắn răng nói từng chữ. - Lucius đặt bom... Will Turner.. anh... ta..

David bàng hoàng, thân hình loạng choạng lùi về phía sau vài bước. Vẻ mặt anh cực kỳ chấn động..

- Không... không thể nào...

- Có gì mà không thể? Will Turner đã không thể thoát ra._ Lucius bật cười ha hả. - Ngay từ đầu các ngươi không nên đối đầu với ta.

Cả thân hình David run lên, khí lạnh từ cơ thể anh tỏa ra khiến mặt đất đóng thành băng.... những hạt mưa rơi xuống cũng bị đóng thành băng ngay sau đó.

Cả một bầu không khí u ám đáng sợ bao quanh, David ngước mặt lên... hai mắt anh phút chốc đỏ lên một màu máu quỷ dị, anh hé miệng, hai chiếc răng nanh lộ ra, nhìn Lucius đầy hận thù.

- Ta sẽ giết ngươi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »