Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3809 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 625: Ngoại truyện 14

❊ ❊ ❊

Nói xong không thấy Mộc Hạ động đậy, cô ấy thúc giục: “Nhanh lên, thần lôi đâu?”

Mộc Hạ: “...”

“Đừng có làm trò nữa!”

Nguyễn Hiện Hiện xách túi lên.

“Lúc nào rảnh bảo Cung Dã đưa người đến xử lý một chút. Bà nội chuẩn bị nhiều món mọi người thích lắm, bảo các cô tối nay về nhà ăn cơm đấy!”

Hẹn nhau 11 giờ tập trung ở cổng trường số 2.

Nhóm Cung Dã còn chưa tới, bên ngoài cổng trường đã vang lên tiếng ồn ào.

Chỉ thấy một người phụ nữ lớn tuổi đầu tóc rũ rượi, dùng sức kéo tay một thanh niên, định quỳ xuống...

“Học Lương, mẹ xin con đấy, mẹ sẽ không can thiệp vào hôn nhân của con nữa, trừ mụ đàn bà già khú đó ra, ai cũng được, mẹ xin con được không?”

Hai người Hiện Hiện nhìn sang Chiêu Đệ, ồ hô, người quen cũ kìa!

Ngô Học Lương vội vàng kéo mẹ anh ta dậy, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, hạ giọng gào lên.

“Hôm nay con nhập học, mẹ đừng làm loạn nữa được không?”

Mẹ Ngô liều mạng lắc đầu: “Không, trừ khi con hứa với mẹ chia tay với mụ già đó, nếu không mẹ sẽ quỳ mãi ở cổng trường con không đứng dậy!”

“Mẹ...” Mọi người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, những ánh mắt đổ dồn về phía họ khiến giọng Ngô Học Lương mang theo sự tuyệt vọng: “Con hứa với mẹ, mẹ đứng lên trước đi!”

“Thật không?” Mẹ Ngô mừng rỡ, chưa kịp nói thêm gì thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói chói tai: “Chia tay, anh nằm mơ đi!”

Chỉ thấy một người phụ nữ trạc hơn bốn mươi tuổi, tóc dài như cỏ khô, mặt đầy thịt mỡ hừng hực khí thế bước tới.

Giọng nói cứ như bật loa phóng thanh.

“Được lắm cái tên Ngô Học Lương nhà anh, hứa sẽ chăm sóc mẹ con tôi, giờ đỗ đại học xịn là định đá chúng tôi đi à? Nói cho anh biết, đừng có mơ! Tin không tôi treo cổ con gái tôi ở nhà anh rồi bản thân tôi đến cổng trường anh treo cổ, để anh hết đường đi học, sống hay chết cũng đừng hòng thoát khỏi tôi?”

Mẹ Ngô sợ hãi trốn sau lưng Ngô Học Lương, run rẩy chỉ tay: “Điên rồi, tôi thấy cô điên thật rồi.”

Sau đó bà ta nắm tay đấm thùm thụp vào người con trai, đánh đến mức Ngô Học Lương lảo đảo.

“Nhìn đi, nhìn xem đây là đối tượng con mang về nhà đấy, tuổi tác không chỉ sắp bằng mẹ, người thì vừa già vừa xấu, chồng chết lại còn đèo bòng thêm đứa con gái chẳng kém con mấy tuổi. Con bị ma ám rồi hả, rốt cuộc con nhìn trúng mụ ta ở điểm nào?”

Người phụ nữ kia như chẳng biết xấu hổ là gì, nghe vậy thì hừ một tiếng, khiêu khích nhìn mẹ Ngô.

“Già? Niềm vui mà gái già mang lại bà không tưởng tượng nổi đâu, không tin thì đi hỏi bố bà, chồng bà xem!”

Mẹ Ngô suýt ngất xỉu, bà ta ngồi bệt xuống đất, tầm mắt mờ đi, qua khóe mắt, bà ta lờ mờ nhìn thấy bạn gái mối tình đầu của con trai.

Cô gái mặc chiếc áo lông vũ màu vàng nghệ đứng đó, dung mạo không phải sắc nước hương trời nhưng lại thuộc kiểu càng nhìn càng thấy đẹp.

Nhớ lại những chuyện hoang đường suốt gần hai năm qua sau khi con trai chia tay cô gái này, bà ta hối hận đến đứt từng khúc ruột!

Biết sớm thế này, biết sớm sau khi nhà họ Cảnh sụp đổ, Ngô Học Lương sẽ cặp kè với một mụ già trạc tuổi bà ta thì năm xưa thà đồng ý cho Đệ gì đó vào làm dâu còn hơn.

Bà ta hối hận quá!

Bà ta mắt mờ đi, bỗng bật dậy chỉ thẳng vào mặt Ngô Học Lương: “Mẹ và cô ta, hôm nay con bắt buộc phải chọn một!”

Người phụ nữ kia ôm chặt lấy một cánh tay của Ngô Học Lương.

Chiêu Đệ mặc kệ sự ngăn cản của hai người chị em, bước thẳng tới.

“Dì à!” Vừa mở miệng đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

“Năm xưa dì cũng dùng cách này ép tôi và anh ấy chia tay, bây giờ lại một lần nữa ép anh ấy. Dì à, dì không nhìn thấy sự đau khổ trên mặt đồng chí Ngô sao?”

Nguyễn Hiện Hiện nghi hoặc nhìn sang Mộc Hạ: “Làm cái gì thế? Bệnh thánh mẫu tái phát à?”

Thấy đúng là cô ấy, không phải ảo giác, mẹ Ngô run lên, hai tay nắm chặt lấy tay cô ấy.

“Là cháu, thật sự là cháu! Dì biết sai rồi, năm xưa là dì bị ma xui quỷ khiến. Dì không ngăn cản nữa, mẹ cho phép con đi đăng ký kết hôn với con bé, mẹ nói được làm được.” Câu cuối cùng là nói với Ngô Học Lương đang đứng ngây ra như phỗng.

Người phụ nữ kia mặt đầy địch ý nhìn chằm chằm Trần Chiêu Đệ, nước bọt suýt bắn cả vào mặt cô ấy: “Mày là ai?”

Chiêu Đệ mỉm cười: “Chỉ là một người giúp bà thôi.”

Dứt lời định quay người bỏ đi, Ngô Học Lương cuối cùng cũng tỉnh táo lại, đẩy mạnh người đàn bà già nua đang quấn chặt lấy mình như dây leo ra.

Anh ta đuổi theo, muốn kéo tay Chiêu Đệ: “Em nghe thấy chưa, mẹ anh đồng ý rồi, đồng ý chuyện hôn nhân của hai đứa mình rồi.”

Tay còn chưa chạm được vào người, đã bị một bàn chân to từ bên cạnh đá bay ra xa.

Phạm Thái Thái kiểm tra Chiêu Đệ từ trên xuống dưới, giọng điệu lo lắng: “Không sao chứ?”

Chiêu Đệ lắc đầu, nắm lại tay Thái Thái, giới thiệu với Ngô Học Lương đang lồm cồm bò dậy với vẻ mặt không thể tin nổi.

“Vị kia là bạn gái anh phải không? Đây là đối tượng của tôi, chúng tôi dự định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn.”

Nói xong cô ấy gật đầu với mẹ Ngô: “Dì à, đừng ép anh ấy nữa, đồng chí Ngô trông có vẻ rất thích bạn gái của anh ấy.”

Ngô Học Lương đã chẳng còn nghe lọt tai bất cứ thứ gì nữa, trong đầu chỉ còn lại câu nói: [Cô ấy sắp kết hôn rồi!]

Sao cô ấy có thể kết hôn? Sao có thể bỏ mặc anh ta không lo? Anh ta rõ ràng đã vì cô ấy mà làm nhiều chuyện như vậy!

Chiêu Đệ ghen, đúng rồi, Chiêu Đệ chắc chắn là hiểu lầm quan hệ giữa anh ta và người phụ nữ bên cạnh, giận dỗi ghen tuông nên cố ý tìm một bạn học để diễn kịch với anh ta.

Anh ta loạng choạng lao tới: “Không phải đâu, em nghe anh nói...”

“Bà ta không phải đối tượng của anh, chỉ là công cụ anh tìm đến để ép mẹ anh đồng ý cho chúng ta ở bên nhau thôi. Anh ghê tởm còn không kịp, sao có thể dính dáng đến một mụ đàn bà già khú chứ?”

Anh ta cũng chẳng quan tâm đám sinh viên tụ tập xung quanh ngày càng đông, chỉ mải miết giải thích.

Người phụ nữ kia sững sờ trong giây lát rồi bật cười!

Bà ta không cần biết tại sao Ngô Học Lương tìm đến mình nhưng đã trêu chọc bà ta thì đừng hòng rút lui êm đẹp.

Mẹ Ngô cũng ngẩn người, sau đó cười lớn, cười đến chảy cả nước mắt.

Được lắm! Được lắm!

Hóa ra hai năm trước đứa con trai ưu tú của bà ta cứ nhất quyết dây dưa không dứt với một mụ già thì ra là để ép bà ta phải chấp nhận rằng: Đã thấy cái tệ nhất rồi thì trừ mụ ta ra, ai cũng được!

Thủ đoạn hay, gan dạ lắm, đúng là con trai ruột của bà ta, hay lắm!

Thái Thái che chắn cho Chiêu Đệ lùi lại phía sau, không để bàn tay bẩn thỉu kia chạm vào người yêu mình, đẩy gọng kính, nụ cười mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Đồng chí Ngô, hình như tôi quên giới thiệu, tại hạ họ Phạm, là đối tượng kết hôn của Chiêu Đệ.”

Trên mặt cậu vẫn giữ nụ cười nhưng lại khiến người ta có cảm giác bị miệt thị từ trên cao xuống.

“Bất kể mục đích ban đầu của anh là gì thì thủ đoạn lợi dụng phụ nữ thay vì tự mình nỗ lực để đạt được mục đích, đều vô cùng đáng khinh bỉ! Lời đã nói hết, chúng tôi còn có việc, xin cáo từ trước.”

Bị người yêu kéo đi, Trần Chiêu Đệ quay đầu lại, giọng điệu chân thành: “Dì à, thật sự đừng ép anh ấy nữa!”

Ngô Học Lương như phát điên muốn lao lên, khóe miệng Phạm Thái Thái nhếch lên một độ cong lạnh lùng, kính trễ xuống sống mũi, sau tròng kính lộ ra đôi mắt lạnh lùng tàn khốc đến cực điểm.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Ngô Học Lương rơi vào nỗi sợ hãi vô tận.

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, Thái Thái lại đẩy kính lên: “Đi thôi, đừng để bạn em đợi lâu, bà bầu không được để bụng đói!”

Trần Chiêu Đệ ngơ ngác: [Bà bầu? Ai cơ?]

Cho đến khi sáu người lần lượt rời khỏi cổng trường số 2, xung quanh lập tức náo nhiệt trở lại.

“Chuyện gì thế?”

“Từ từ đã, để tôi xem lại nào. Đôi nam nữ kia trước đây là người yêu, bị bà mẹ chia rẽ. Nhà trai để níu kéo nhà gái, cố tình tìm một mụ già về để ép bà mẹ phải đồng ý. Là như thế phải không?”

Mọi người gật đầu, sinh viên thi đỗ Thanh Hoa, tư duy logic điểm mười.

Từ một trận xâu xé hỗn loạn, dễ dàng lọc ra trọng điểm và khôi phục chân tướng.

Người kia nói xong, khinh bỉ xì một tiếng: “Loại người gì thế không biết, bẩn thỉu hạ cấp, làm bạn học với loại người này đúng là xui xẻo.”

“Chứ còn gì nữa?”

“Phản ánh, nhất định phải phản ánh với giáo viên!”

“Không phải đâu!” Mẹ Ngô cuống lên: “Đều tại tôi, là do người làm mẹ như tôi quá ép uổng, con trai tôi còn nhỏ, nó chỉ là không hiểu chuyện thôi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »