Sau tiếng thử âm, một giọng nữ cao vút truyền qua loa, tuyên bố kỳ thi đại học sẽ được khôi phục vào tháng 11 năm nay.
Tin tức như nước sôi đổ vào chảo dầu, như tiếng sét nổ giữa trời quang.
Có người làm rơi liềm keng xuống đất, có người thậm chí chẳng màng đến con, co giò chạy về nhà.
Khôi phục rồi!
Thi đại học cuối cùng cũng khôi phục rồi!
Họ có hy vọng rồi, hy vọng thoát khỏi cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cuộc đời tăm tối không nhìn thấy điểm dừng, để trở về hoặc bước chân vào thành phố.
Trái ngược với sự cuồng nhiệt của giới trẻ, một số người già đứng trên bờ ruộng nhìn nhau, nhìn biểu cảm là biết chẳng vui vẻ gì.
Khôi phục thi đại học có nghĩa là gì?
Có nghĩa là những đứa con dâu/con rể từng bị nắm trong lòng bàn tay sắp bay đi mất rồi!
Đang lúc trong lòng không biết nên vui hay buồn, thím họ Cao trong thôn bỗng rú lên một tiếng á.
“Con khốn kia, con cũng vứt bỏ, mày muốn lên trời à? Thi đại học? Không có cửa đâu, tao nói cho mày biết, nằm mơ đi nhé!”
Bà thím đuổi theo con dâu, vung tay tát một cái, người phụ nữ kia ôm mặt cười điên dại.
“Bà già, nói cho bà biết, tôi chịu đủ rồi, chịu đủ bà mẹ chồng ăn vài hạt gạo cũng phải kiểm soát này rồi.
Chịu đủ thằng con trai nửa năm không tắm, hôi hám từ trên xuống dưới của bà rồi.
Chịu đủ sự thiên vị của bà, chèn ép con thứ nâng cao con trưởng.
Chịu đủ sự đòi hỏi không có điểm dừng của bà.
Tôi muốn thi đại học, tôi muốn về nhà!”
Nguyễn Hiện Hiện bế con đứng cách đó không xa, tiểu Vân Hi trong lòng mẹ tò mò nhìn ngó.
Cô không ngăn cản, một là con còn nhỏ không nhớ được, thậm chí xem cũng không hiểu.
Hai là để Vân Hi nhìn nhiều hơn những cảnh đời, đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường.
Cô không có thói quen hơi tí là bịt mắt con không cho nhìn, phải có sự tò mò và hứng thú với vạn vật thì mới mở ra được những chương sách tuyệt vời.
Luôn có phụ huynh thích nói “đừng tò mò thế”, trẻ con không tò mò thì tốt cái gì? Tốt cho các người à?
Cứ nhất định phải dạy con thành đứa trẻ ngoài sách vở ra thì chẳng hứng thú với cái gì, cuối cùng sống tê liệt vô cảm như phụ huynh, giống như con rối mất đi linh hồn thì mới vui sao?
Suy cho cùng, trẻ con tò mò quá sẽ làm tăng khối lượng công việc cho phụ huynh.
Lúc mang thai Vân Hi, Nguyễn Hiện Hiện đã nghĩ rất kỹ, không sinh thì thôi, sinh ra là phải có trách nhiệm với con, không thể chỉ biết mình nhàn thân.
Tất nhiên, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý tương lai sẽ bị đứa con gái tuổi nổi loạn làm cho tức chết.
Tức giận đánh con là chắc chắn nhưng cô không định giết chết thiên tính của con, bắt con phải làm theo ý mình hoàn toàn!
Sinh con mà, đương nhiên chuẩn bị kiểu gì cũng phải làm cho tốt.
Cặp mẹ chồng nàng dâu đang lăn lộn dưới đất kia Nguyễn Hiện Hiện có biết, là lứa thanh niên trí thức xuống nông thôn sớm nhất, xuống chưa được nửa năm đã bị gài bẫy gả cho người ta, tiếp xúc không nhiều.
Cuối cùng, bà mẹ chồng giành thắng lợi áp đảo, cưỡi lên người con dâu nhổ nước bọt.
“Hừ! Đồ đĩ th**, lăng loàn, còn muốn thi đại học làm sinh viên hả? Đi đẻ con đi mày.”
Chồng của người phụ nữ chỉ ngồi xổm bên cạnh, hai tay vò đầu bứt tóc đau khổ lắc lư, trong đáy mắt ánh lên sự cầu xin sâu sắc.
“Ni à, mình đừng thi đại học, đừng về thành phố, cứ sống thế này không tốt sao? Em nhìn con đi.”
Bị đè dưới đất, người phụ nữ nhổ toẹt ngụm nước bọt lẫn máu vào mặt gã đàn ông.
“Được thôi! Tôi không thi đại học, giết mẹ anh, giết chết cái bà già khọm già không muốn cho mẹ con tôi sống yên ổn một ngày nào này đi. Thì tôi sẽ đồng ý với anh ở lại, thế nào?”
Nhìn vẻ điên cuồng trên mặt người phụ nữ, biểu cảm người đàn ông trở nên đờ đẫn.
Dường như anh ta không hiểu nổi, cô vợ trước nay vốn cam chịu, ở nhà không dám hé răng nửa lời oán thán, sao bỗng nhiên lại biến thành thế này?
Bà mẹ chồng đảo mắt một vòng, há to miệng gào khóc.
Ánh mắt người đàn ông lạnh đi từng chút một.
“Mẹ, đưa con bé về đi. Chắc do vụ mùa bận rộn quá nên nó bị mất trí đấy, nuôi hai ngày, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi thôi!”
Một tháng, chẳng phải muốn thi đại học sao? Vậy thì anh ta sẽ nhốt cô ta lại cho đến khi kỳ thi kết thúc!
Người phụ nữ vừa chửi bới vừa bị cả nhà chồng áp giải về...
Cảnh tượng này khiến đám thanh niên đang kích động muốn làm chút chuyện gì đó bình tĩnh lại không ít.
Đặc biệt là những người phụ nữ, những cô vợ trẻ, nhìn vết xe đổ trước mắt liền hiểu rằng muốn thi đại học thì không thể hành động thiếu suy nghĩ cần phải tính toán kỹ càng.
Hôm nay, Cung Dã bị bố anh gọi đi tỉnh thành dẹp loạn. Nghe nói hai thôn làng ở dưới quê vì chuyện thi đại học mà xảy ra ẩu đả, thương vong hơn hai mươi người.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc con gái Đại đội trưởng thôn Giáp gả sang thôn Ất, cô muốn thi đại học, nếu đỗ sẽ mang theo chồng con lên thành phố sinh sống nhưng nhà chồng không đồng ý.
Khi nhà mẹ đẻ dẫn người sang đòi lại công bằng, hai thôn từ xung đột lời qua tiếng lại leo thang thành xô xát chân tay, đánh đến đỏ cả mắt, cuối cùng biến thành ẩu đả có vũ khí.
Phong Quảng yêu cầu các thôn nộp lại vũ khí tự chế để ngăn chặn xung đột leo thang nên gọi Cung Dã đi rà soát lại một lượt.
Bé Vân Hi vui vẻ theo bố đi thăm ông nội.
Nguyễn Hiện Hiện hiếm khi được rảnh rỗi, cô đẩy sách vở sang một bên, chuẩn bị làm một bữa ngon tự thưởng cho bản thân. Nhân lúc Cung Dã vắng nhà, cô định nhâm nhi vài ly rượu nhỏ để thư giãn.
Đồ ăn vừa bày lên bàn, mấy thím trong thôn như đã hẹn trước, lần lượt kéo đến nhà.
“Ui chà! Cháu gái, giờ này đã ăn rồi sao?”
Nguyễn Hiện Hiện cười cười: “Hiếm khi con bé với bố nó không ở nhà, cháu cũng phải tranh thủ xả hơi tí chứ ạ.”
“Cháu yên tâm để con bé tí thế đi theo ba nó à?” Có thím tỏ vẻ không đồng tình.
“Đàn ông đàn ang thì chăm con thế nào được? Cháu không đi theo à? Đúng là con mẹ lười.”
“Cháu có gì mà không yên tâm?” Nguyễn Hiện Hiện lấy làm lạ: “Cung Dã là bố ruột con bé, có liều mạng anh ấy cũng không để con gái mình sứt mẻ một cái móng tay. Đến anh ấy mà cháu còn không yên tâm thì cháu yên tâm được ai? Chuyện gì cũng ôm vào người tự mình lo lắng, chẳng lẽ đợi mới tí tuổi đầu đã sầu khổ như các thím sao?”
Thím kia ngượng ngùng, mấy người còn lại cũng cười gượng.
Đừng nói nữa, cuộc sống vốn đã đủ khổ rồi nhưng cái thời đại này là thế, không khổ cũng phải tự tìm cái khổ mà chịu đựng.
Cô nhấp một ngụm rượu nhỏ: “Có chuyện gì các thím cứ nói đi ạ, ăn xong cháu còn định tranh thủ trời đẹp ngủ trưa một giấc nữa.”
Bị hỏi thẳng, các thím cũng chẳng giấu giếm nữa, nhao nhao lên tiếng than thở.
Không phải chuyện con dâu muốn thi đại học thì là chuyện con gái không chịu lấy chồng, không chịu đi làm công điểm, cứ nằng nặc đòi đi học.
“Nói tới nói lui không phải con dâu thì là con gái, các thím đông người thế này, chẳng lẽ trong nhà không có thằng đàn ông nào cầu tiến à?”
Đừng nói là không có, có đấy nhưng không nhiều!
Nguyễn Hiện Hiện hiểu rõ, đàn ông thời nay là lực lượng lao động chính trong gia đình. Bốn năm tuổi đã đi cắt cỏ heo, tám chín tuổi đã bắt đầu xuống ruộng, chuyện này nhan nhản khắp nơi.
Tiểu học còn chưa học xong, nói gì đến chuyện thi đại học?
Có lòng cũng chẳng có nền tảng kiến thức.
“Đừng nói mấy chuyện đâu đâu nữa, hôm nay các thím tìm cháu là muốn nhờ cái đầu thông minh của cháu hiến kế, làm sao để dập tắt cái ý định của đám đàn bà con gái đó? Không phải thím lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử đâu nhưng lỡ con dâu mà đậu đại học thật, liệu nó có chịu quay về cái thôn này hầu hạ chồng con nữa không?”
“Sẽ không!” Nguyễn Hiện Hiện khẳng định chắc nịch.
“Đúng không!” Thím kia chưa kịp lộ vẻ vui mừng thì đã nghe Nguyễn Hiện Hiện nói tiếp.
“Đàn ông lúc cơ hàn khốn khó cưới người phụ nữ mình không yêu, sau này làm quan phát tài rồi bỏ người vợ tào khang thì được coi là lẽ đương nhiên. Vậy phụ nữ lúc sa cơ lỡ vận gả cho người mình không yêu, đến khi đông sơn tái khởi, bỏ chồng bỏ con thì có gì sai?”
Các thím thốt lên: “Phụ nữ sao có thể so bì với đàn ông?”
Nguyễn Hiện Hiện gắp một đũa thức ăn, lại nhấp thêm ngụm rượu, nụ cười trên mặt vẫn tươi rói: “Tại sao lại không thể so sánh? Lãnh tụ đã nói phụ nữ nắm giữ một nửa bầu trời, các thím vẫn còn sống trong chế độ cũ à?”
Cô thở dài một tiếng, nhìn sắc mặt lúc xanh lúc trắng của các thím.