Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3809 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 617: Ngoại truyện 6

❊ ❊ ❊

“Cứu cô ấy!”

Đừng nhìn Hiện Hiện nhà anh bình thường đốp chát với cả thế giới, thật ra gan bé lắm, không dám tưởng tượng cảnh cô nằm trong phòng phẫu thuật lạnh lẽo phải một mình đối mặt với việc sinh mổ.

Tống Nam Ly đã được hai y tá giúp xịt cồn, mặc quần áo vô trùng, ánh mắt dưới lớp khẩu trang không còn mệt mỏi, kiên định gật đầu với Cung Dã.

Chưa nói đến mối quan hệ với Cung Dã, chỉ riêng tình bạn giữa anh ta và Hiện Hiện, anh ta cũng sẽ bảo vệ mẹ con cô bình an!

An ủi bà nội xong, Cung Dã định đi theo sau Tống Nam Ly vào phòng sinh thì bị y tá túm áo lại.

Nữ y tá trung niên nhìn từ trên xuống dưới dáng vẻ lấm lem bùn đất, mặt và mu bàn tay còn có vết trầy xước và vết máu khô của anh.

“Đi đâu đấy? Người nhà không được phép vào phòng sinh!”

Cung Dã không nghe lọt tai, trước mắt tối sầm, bên tai dường như vang lên tiếng hét thảm thiết, vợ anh đang đau đớn giãy giụa trên bàn sinh!

Cung Dã muốn xông vào, mấy y tá hoàn toàn không kéo lại được.

Tống Nam Ly sắp đẩy cửa phòng sinh quay đầu lại, lẳng lặng nhìn anh một giây: “Cho cậu ấy vào, thay quần áo vô trùng!”

Cánh cửa mở ra rồi đóng lại trước mặt.

Cung Dã vừa từ tiền tuyến trở về trông như con khỉ đất, bác sĩ không biết bắt đầu từ đâu, đành phải quấn ni lông lên người anh.

“Được rồi, vào nhìn một cái, phải ra ngay lập tức.”

Cung Dã hoàn hồn, ảo giác trước mắt biến mất, bước chân lảo đảo lao vào phòng sinh.

“Hiện Hiện!”

Không có cảnh tượng thảm khốc như anh tưởng tượng, trong phòng sinh đơn giản, Hiện Hiện nằm trên bàn sinh, bác sĩ đang pha thuốc bên cạnh.

Không có máu, không có đau đớn, cô thậm chí còn tò mò ngó nghiêng ra phía cửa.

Nghe thấy tiếng động cô nhìn sang, nheo mắt nhận diện hồi lâu rồi bật cười đưa tay về phía anh: “Anh về rồi à?”

Một câu “Anh về rồi à” khiến Cung Dã sinh ra chưa từng biết đau đớn là gì rơi nước mắt. Anh lao vài bước đến trước giường, muốn tầm mắt ngang bằng với cô.

Quỳ một chân không vững, anh đổi thành quỳ cả hai gối xuống đất.

Bàn tay to lớn quấn đầy ni lông vuốt ve từng tấc trên khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi của vợ: “Có đau không?”

Nguyễn Hiện Hiện cười tít mắt: “Không đau!”

Cô nói không đau là thật, sau cơn hoảng loạn ban đầu, hệ thống đã cho cô một viên thuốc giảm đau, đảm bảo dù sinh thường hay sinh mổ cô cũng sẽ không cảm thấy đau đớn.

“Gầy rồi cũng đen đi nữa!”

Cô sờ lên đôi mắt không chớp, có chút đỏ ngầu của người đàn ông, thấy cảm xúc của anh có vẻ không ổn, cô ghé vào tai Cung Dã thì thầm.

“Thật sự không đau, ừm, chỉ nói cho mình anh biết thôi nhé, còn hơi... muốn đi nặng!”

Đôi mắt đỏ ngầu của Cung Dã đờ đẫn, đột ngột nhìn về phía đôi chân được che vải của cô. Lúc mẹ anh còn sống hay trêu anh rằng anh là do bà đi nặng rồi rặn ra!

Chẳng lẽ con của họ cũng...

Nguyễn Hiện Hiện nằm trên giường cười ngặt nghẽo, nhìn ánh mắt là biết tên này đang nghĩ gì: “Trái tim thất khiếu linh lung của anh đâu rồi? Bỏ nhà đi bụi rồi à?”

“Đi đi đi.” Cô xua tay đuổi người: “Ra ngoài đi, làm gì có sản phụ nào còn phải chăm sóc cảm xúc của chồng chứ? Anh mau ra ngoài cho em, đừng ở đây thêm phiền.”

Cung Dã không đi, rất cố chấp.

Nguyễn Hiện Hiện trừng mắt với anh: “Có đi không? Không đi em không đẻ nữa!”

Cung Dã cuống lên, đột ngột quay đầu lại: “Bác sĩ, cô ấy nói cô ấy không đẻ nữa!”

Mấy bác sĩ nhìn nhau, đáy mắt đều là vẻ cạn lời, cô bé sắc sảo thế kia, sao lại lấy phải một ông chồng ngốc nghếch thế này?

Tống Nam Ly vừa tìm hiểu xong tình hình thai phụ với bác sĩ chủ trị quay lại, liền thấy anh em tốt của mình trông vừa mất trí vừa kém thông minh.

Nói thật, làm đồng nghiệp hơn mười năm, chưa bao giờ thấy Cung Dã vừa sắc bén đến cực điểm, lại vừa đáng thương lo lắng đến cực điểm như thế này!

Nếu không phải thời điểm không thích hợp, anh ta nhất định sẽ lấy máy ảnh chụp lại dáng vẻ ngốc nghếch hiện giờ của Cung Dã, treo trong cục cho mọi người chiêm ngưỡng.

“Anh ra ngoài đi, tôi thử xoay thai cho cô ấy, sinh thường được là tốt nhất, anh ở đây chỉ ảnh hưởng đến tiến độ của bác sĩ và bệnh nhân thôi.”

May mà lúc quan trọng lý trí của Cung Dã cũng quay lại đôi chút.

Nghe thấy mình cứ nán lại sẽ ảnh hưởng đến việc sinh nở của Hiện Hiện, anh từ từ bò dậy từ dưới đất, nếu không phải do chân mềm nhũn mà ngã quỵ xuống ba lần thì...

Anh vừa đi vừa ngoái đầu lại, trước khi mở cửa, anh nhìn sâu vào mắt Tống Nam Ly một cái.

Người sau hiểu ý gật đầu.

Cung Dã đưa anh ta từ tiền tuyến về, chính là để phòng khi xảy ra tình huống bất ngờ vào thời khắc quan trọng, bỏ con giữ mẹ nhưng những điều này không cần thiết phải nói với Hiện Hiện nữa.

Cửa phòng sinh đóng lại lần nữa.

Cung Dã tì trán vào cửa, mỗi lần bên trong truyền ra tiếng kêu, dây thần kinh trong đầu anh lại căng thêm một phần.

Nguyễn Hiện Hiện nói không đau là thật sự không đau nhưng bác sĩ và bà đỡ dặn dò xoay ngôi thai rất đau, cô sợ không kêu tiếng nào lại dọa bác sĩ sợ nên phối hợp kêu vài tiếng.

Không biết có dọa bác sĩ hay không nhưng lại dọa Cung Dã ở ngoài cửa sợ mất mật.

Theo tiếng rên đau đớn cuối cùng, sợi dây đang căng chặt của Cung Dã đứt phựt, bịch một tiếng hai đầu gối quỳ xuống đất, cơ thể mềm nhũn ngồi phịch xuống sàn.

Trong đầu ong ong một mảng.

Vài hơi thở sau, trong phòng sinh truyền đến tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh.

“Sinh rồi, sinh rồi!” Bác sĩ trẻ hai tay còn dính máu mở cửa báo tin vui: “Là một bé gái, ba cân mốt.”

“Ai là người nhà, ký tên vào đây.”

Nhìn đứa con trai út đang ngồi bệt dưới đất như đống bùn nhão, hai mắt đờ đẫn, đỡ cũng không dậy nổi, Phong Quảng ghét bỏ đến mức không buồn nhìn.

“Tôi ký!”

Bác sĩ cong mắt cười, bà từng gặp cảnh thông gia đánh nhau túi bụi ngoài phòng sinh, mẹ chồng khóc lóc lấy cái chết ra đe dọa không cho sinh mổ...

Thậm chí có người chồng vừa nghe là con gái liền quay đầu bỏ đi mặc kệ, bà đều đã gặp qua.

Chỉ là chưa từng thấy ông bố nào quỳ ngoài phòng sinh, khóc còn to hơn cả đứa bé mới chào đời.

Cung Dã cuối cùng cũng hoàn hồn, tỉnh lại từ hàng loạt kết cục kinh khủng nhất, chống tay đứng dậy, chẳng thèm nhìn ai, ánh mắt kiên định hơn cả lúc tuyên thệ nhập đảng lao vào phòng sinh.

Nguyễn Hiện Hiện đang được y tá vệ sinh phần dưới, nhìn thấy Cung Dã lao vào, cô cười gượng gạo với anh.

Cố sức nghiêng đầu nhìn sang bọc nhỏ bên gối: “Nhìn này, nhìn con gái chúng ta đi.”

Một mệnh lệnh một động tác, ánh mắt Cung Dã chuyển từ khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu của cô sang đứa bé.

Một sinh linh nhỏ bé chẳng to hơn bàn tay anh là bao. Nói thật, em bé mới sinh đỏ hỏn chẳng đẹp đẽ gì nhưng lờ mờ có thể thấy con bé có đôi mắt to giống mẹ.

Dù nhắm mắt, đường mí mắt của bé cũng rất rõ ràng.

Mũi thừa hưởng sự cao thẳng của bố, môi không biết giống ai, khóe miệng cong lên tự nhiên.

Lúc Cung Dã nhìn sang, chân nhỏ của bé đạp đạp, cái miệng nhỏ nhắn ngáp một cái.

Biểu cảm của Cung Dã bỗng chốc trở nên rất đỗi dịu dàng, anh sải bước dài đến nắm lấy tay vợ.

“Vợ ơi, vất vả rồi, em đã sinh cho anh bảo bối quý giá nhất trên đời.”

Anh cúi người, hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của vợ, định hôn con thì cái miệng lớn bị Tống Nam Ly bịt lại.

“Biết trên người người lớn mang bao nhiêu vi khuẩn, sức đề kháng của trẻ sơ sinh kém thế nào không?”

Cung Dã rất biết nghe lời, khắc sâu từng đường nét của đứa trẻ vào linh hồn, bao gồm cả vết chàm hình hoa mai nhỏ xíu ở cổ tay.

Đảm bảo mình thật sự nhớ kỹ, sẽ không có bất kỳ rủi ro bế nhầm nào, mới cho phép Tống Nam Ly bế đứa trẻ đi kiểm tra.

Ở một kiếp nào đó, Hiện Hiện là thiên kim tiểu thư giả mạo của nhà hào môn, cô từng nửa đùa nửa thật nói với anh rằng sau này có con, anh phải chịu trách nhiệm ghi nhớ đặc điểm, tuyệt đối không được để bi kịch tái diễn.

Mỗi lời Nguyễn Hiện Hiện nói đều được Cung Dã coi như thánh chỉ.

Sau khi sinh, thuốc giảm đau hết tác dụng, Nguyễn Hiện Hiện có chút không mở nổi mắt, thấy Cung Dã hận không thể một mắt nhìn chằm chằm cô, một mắt theo dõi quá trình kiểm tra sức khỏe cho con.

Trong lòng yên tâm hẳn!

May quá may quá, không phải là ông bố thần kinh như trong phim truyền hình, bố mẹ là chân ái, con cái là kẻ thứ ba, sinh ra là muốn vứt đi luôn!

“Có đau không, có mệt không, có đói không?”

Xác định đứa trẻ sẽ không rời khỏi tầm kiểm soát của mình, Cung Dã dồn toàn bộ sự chú ý vào vợ, nhìn khuôn mặt tiều tụy sau khi sinh của cô.

Thật sự còn dày vò hơn cả bản thân phải lên núi đao xuống biển dầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »