Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3792 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 601

❊ ❊ ❊

“Thời gian qua dị năng của tôi có tiến bộ, trong bình này là linh dịch chiết xuất từ một loài thực vật cổ xưa gần núi Côn Luân. Chỉ có duy nhất một phần này, mong ông cụ sử dụng tốt để sớm ngày hoàn toàn bình phục sức khỏe.”

Cảnh vệ nắm chặt chiếc bình sứ nhỏ, trên mặt không lộ vẻ gì nhưng đáy mắt thoáng qua sự bất ngờ, bị Nguyễn Hiện Hiện bắt gặp.

Tính theo thời gian, trước khi đi làm nhiệm vụ cô vừa cung cấp cho Cục 749 không ít linh dịch, lẽ ra đã vắt kiệt toàn bộ dị năng, lúc này không thể lấy ra thêm được nữa.

Điều này chứng tỏ những việc ông cụ làm, không phải muốn đổi lấy lợi ích gì từ cô, mà là thật sự dụng tâm!

Cầm chiếc bình sứ nhỏ, cảnh vệ tay chân luống cuống. Trước khi đến anh ta không chuẩn bị cho tình huống này. Nếu biết sớm, có điều động cả một đội quân đến hộ tống vật này cũng không quá đáng.

Liên quan đến việc sức khỏe ông cụ có thể hoàn toàn bình phục hay không, sự lo lắng và cẩn trọng của cảnh vệ Nguyễn Hiện Hiện rất hiểu. Cô suy nghĩ một chút:

“Nếu anh không ngại thì cho tôi và Cung Dã đi nhờ một đoạn, khoảng cách không xa lắm, tôi hơi nôn nóng muốn đi xem nhà mới.”

EQ thấp: Anh sợ xảy ra chuyện, tôi mang theo vũ khí hạng nặng đưa anh về, bảo đảm an toàn trên đường đi.

EQ cao: Nôn nóng muốn xem nhà mới, cho chúng tôi đi nhờ một đoạn nhé!

Cảnh vệ rõ ràng đã hiểu ý, ánh mắt lộ vẻ xúc động. Chẳng trách ông cụ nhà anh ta lại quý cô ấy đến vậy, đồng chí Nguyễn không chỉ có năng lực, làm việc chu đáo, mà còn quan tâm đến cả cảm xúc của anh ta.

Một cô gái nhỏ như vậy, chỉ khiến người ta muốn đem hết những gì tốt đẹp nhất cho cô!

Nét mặt anh ta dịu lại: “Vậy làm phiền hai người rồi.”

Nguyễn Hiện Hiện nhe răng cười: “Tôi làm phiền anh mới đúng!”

Mọi chuyện đã quyết định xong, vừa định rời khỏi phòng, sực nhớ ra điều gì, cảnh vệ móc từ túi quần ra một mảnh giấy.

“Suýt thì quên, trên giấy là địa chỉ nhà của người thợ kia, sau này muốn đóng đồ đạc có thể tìm ông ấy, ông cụ đã dặn dò rồi!”

Nguyễn Hiện Hiện bật cười, đây đúng là một cuộc “chạy về phía nhau” đầy lãng mạn.

Đẩy cửa bước vào, thấy Cung Dã cao mét chín đang bị bố anh ấn ngồi trên ghế đẩu cắt giấy dán cửa sổ.

Việc hỷ sắp đến, người trong nhà bận tối mắt tối mũi như con quay, ngược lại đôi tân lang tân nương là rảnh rỗi nhất. Phong Quảng càng nhìn càng thấy ngứa mắt, bèn sắp xếp cho con trai công việc cắt giấy dán cửa sổ.

Cái sân rộng như thế, nhiều cửa sổ như thế, anh không cắt thì ai cắt?

Bố anh cắt chắc?

Bố anh chỉ biết cắt đầu người thôi!

Nghe nói phải ra ngoài xem nhà mới, Cung Dã đặt công việc bận rộn trong tay xuống, khẽ thở phào nhẹ nhõm một cái mà người khác khó nhận ra, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế đẩu, phủi vụn giấy đỏ trên người.

“Đi thôi!”

Theo kế hoạch ban đầu, hai người sẽ làm đám cưới ở căn nhà hai gian mà Phong Quảng mua nhưng giờ ông cụ đã tặng nhà, kế hoạch phải thay đổi.

Với tinh thần lực của Cung Dã, đương nhiên anh biết trong phòng vừa xảy ra chuyện gì. Ba người chào bà nội một tiếng rồi xuống lầu lái xe.

Tứ hợp viện nằm ở khu Sùng Văn cũ, cách quảng trường Thiên An Môn chưa đầy năm sáu trăm mét.

Cửa chính mở ở hướng Đông Nam, là loại tứ hợp viện bốn gian chỉ quan tam phẩm trở lên mới được ở.

Cánh cửa lớn sơn son cao ngất như một người quản gia im lặng, lẳng lặng đứng đó chứng kiến sự thay đổi của thời đại.

Xe dừng trước cửa, cảnh vệ trưởng vốn căng thẳng toát mồ hôi tay suốt dọc đường cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nơi này đã rất gần với chỗ ông cụ làm việc và dưỡng bệnh.

Đừng nói là kẻ gian mang ý đồ cướp bóc bảo vật, ngay cả một con muỗi mang ác ý bay vào đây cũng bị bắn thành cái sàng!

Hai người xuống xe nắm tay nhau đứng trước cửa, người cảnh vệ thò đầu ra khỏi cửa sổ xe: “Đồng chí Nguyễn, đồng chí Cung, đến nơi rồi, tôi cũng xin phép về phục mệnh!”

Cung Dã bước lên một bước: “Vất vả cho đồng chí rồi, tôi tiễn cậu đi.”

Nghe câu này, người cảnh vệ càng yên tâm hơn. Theo số liệu chiến đấu mới nhất của Cung Dã mà Cục 749 gửi về, nếu có bất trắc xảy ra trong phạm vi vài trăm mét, anh có thể đến ứng cứu trong chớp mắt.

Nguyễn Hiện Hiện cười thầm: “Cứ đàng hoàng mà đi, đừng có làm ra vẻ lén lút thế chứ!”

Người cảnh vệ bỗng thấy cô chẳng đáng yêu chút nào, thử hỏi ôm trong tay loại thần dược có thể cải tử hoàn sinh như thế này ai mà không căng thẳng?

Đừng nói là anh ta, Từ Phúc dưới trướng Tần Thủy Hoàng có đến đây tay cũng phải run lẩy bẩy ấy chứ!

Cung Dã nhìn theo chiếc xe rời đi, Nguyễn Hiện Hiện mở chiếc rương mang theo lấy ra chìa khóa tứ hợp viện.

Để giữ nguyên nét cổ kính của tứ hợp viện, khóa cửa chính được làm bằng đồng. Mở hai cánh cửa lớn, bước qua bậc cửa cao đến bắp chân, vào cửa là thấy ngay bức bình phong điêu khắc hoa khai phú quý.

Cung Dã vừa vào cửa đã thấy cô dán người lên bức bình phong như con thạch sùng, không nhịn được cười hỏi: “Làm gì đấy?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Xem trên này khắc cái gì.”

Gian phòng lớn rộng rãi phía Đông cửa chính là Thục, nơi dạy học cho con cháu trong nhà thời xưa. Phía bên trái cửa chính là phòng trực ban.

Phía sau là sảnh tiếp khách, bốn gian phòng nối liền thành một dãy, một nửa dùng để tiếp những khách không quan trọng lắm ở ngoại viện.

Sau đó là phòng ở của quản gia, tiếp về phía Tây là nơi ở cho người hầu thời xưa, gian cuối cùng ở góc Tây Nam dùng làm nhà vệ sinh.

Dãy nhà này tạo thành dãy nhà đảo tọa của gian viện thứ nhất (nhất tiến viện), vì xây dựng quay lưng về hướng Nam, hướng mặt về phía Bắc nhìn ra đường nên gọi là nhà đảo tọa.

Cửa thứ hai (nhị môn) nằm ở vị trí chính giữa, cột hiên trên không chạm đất, treo lơ lửng trên xà ngang, một chiếc cổng hoa rủ (thùy hoa môn) trang nhã, bề thế sừng sững trước mặt hai người.

Cổng hoa rủ nằm trên trục trung tâm của toàn bộ dinh thự, là lối đi duy nhất giữa nội viện và ngoại viện. Thời xưa người hầu ngoại viện không được tùy tiện bước qua cánh cổng này.

Tiểu thư, nha hoàn trong nội viện cũng không được tùy tiện ra khỏi cổng này, đó chính là cái gọi là “cửa lớn không ra, cửa trong không bước”.

Cùng Cung Dã nắm tay bước vào gian viện thứ hai (nhị tiến viện). Nhị tiến viện gồm ba gian sảnh ở giữa, hai bên là sáu gian chái nhà (nhĩ phòng), trước chái nhà là đông tây sương phòng, đông tây sương nhĩ phòng.

Lấy cổng hoa rủ làm điểm bắt đầu, hành lang tay vịn hai bên cùng toàn bộ sân vườn tạo thành không gian của nhị tiến viện.

Trên trục trung tâm có ba gian sảnh, ở giữa là sảnh quá độ, thông ra gian viện thứ ba (tam tiến viện) phía sau.

Đi qua sảnh giữa để vào tam tiến viện. Tam tiến viện gồm chính phòng ở phía Bắc, hai bên là chái nhà, đông tây sương phòng, đông tây sương nhĩ phòng.

Bố cục không khác nhiều so với nhị tiến viện, điểm khác biệt lớn nhất là chính phòng ở tam tiến viện là ngôi nhà có quy mô lớn nhất trong dinh thự, cao hai tầng.

Đây là nơi ở của gia chủ thời xưa. Tầng một gian giữa nối liền với hai gian phụ trái phải. Gian phụ phía Đông là phòng tắm, gian phụ phía Tây là phòng sưởi.

Hai gian phòng bên cạnh gian phụ gọi là sao gian. Sao gian phía Đông là phòng ngủ, sao gian phía Tây là thư phòng.

Đông tây sương phòng là nơi ở của vợ lẽ và thiếp thất.

Men theo đường xuyên đường, hai người cuối cùng bước vào gian viện thứ tư (tứ tiến viện), hay còn gọi là hậu tráo phòng, là nơi ở của nữ quyến trong nhà thời xưa, tổng cộng gồm chín gian.

Tham quan sơ qua cả khu nhà, Nguyễn Hiện Hiện không khỏi cảm thán với Cung Dã: “Cuối cùng cũng hiểu thế nào là đình viện thâm sâu.”

“May mà chúng ta đi theo trục giữa, chứ nếu đi hành lang, em chắc chắn sẽ lạc đường trong chính nhà mình mất.”

Miệng nói lạc đường nhưng trên mặt cô lại tràn đầy vẻ rạng rỡ. Sân vườn được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, cô ngẩng đầu:

“Cung Dã, cưới xong đón ông bà nội với chú Phong về ở cùng được không? Nhà rộng quá. Sửa lại bố cục một chút, gian viện thứ nhất và thứ tư sát cửa trước và cửa sau, giao cho ông bà nội và chú Phong tự phân chia.

Chúng ta còn trẻ không ngại đi bộ thêm vài bước, ở gian thứ hai và thứ ba, sau này con cái ra đời, người già ở hai đầu cũng tiện chăm sóc.”

Nói để người già chăm sóc con cái, cô chẳng hề chột dạ chút nào.

Người già về hưu không chơi với cháu thì chơi cái gì? Chơi cô à?

Thời này chưa có mấy hoạt động như nhảy quảng trường, đại học cho người cao tuổi hay tụ tập hội nhóm như đời sau. Quan niệm của người già thời này cũng khác với người đời sau, chưa được cởi mở như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »