Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3809 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 612: Ngoại truyện 1

❊ ❊ ❊

Lại một mùa Tết nữa đến!

Khi nhà nhà người người đoàn viên thì bên trong Cục 749 gió lạnh rít từng cơn!

Nguyễn Hiện Hiện hùng hổ chặn ngay cửa lớn, phàm là ai ra vào đều bị cô phỉ nhổ cho một cái!

Tay vuốt ve một con chó, miệng lải nhải không ngừng.

“Cái gì? Mày nói tên này thích bạn gái của anh em, còn lén lút tỏ tình, bị đằng gái tát cho một cái á?”

Chó Becgie đen lớn: [Gâu!]

“Thế còn tên này?”

“Kẻ cuồng nghiên cứu khoa học? Tiền không đủ nên trộm sổ hưu của bố mẹ ra? Còn cả của bố mẹ vợ nữa á?”

Chó Becgie đen lớn: [Gâu!]

“Tên này lợi hại này, mười hai tuổi mới cai sữa, đến nay 23 tuổi vẫn ngủ chung giường với mẹ già, cái gì? Còn cả vợ hắn nữa á? Ba mẹ con nằm ghép giường?”

Chó Becgie đen lớn đứng dậy: [Gâu gâu gâu!]

Lại thêm một người đánh không lại, ôm con mắt bầm tím cà nhắc chạy mất, Triệu Lập không biết trốn ở tầng hầm thứ mấy cuối cùng cũng chịu lộ diện.

Không chút do dự tát bay con chó đen kia, giọng nói tức tối:

“Mùng một Tết không ở nhà ăn Tết, chạy đến cơ quan vạch trần chuyện xấu của người ta, cô bị trúng gió méo mồm lệch não rồi hả?”

Nguyễn Hiện Hiện đứng dậy từ bậc thềm, phủi phủi bụi trên mông, nghiêm túc nhìn đối phương.

“Thầy à, con người thầy cũng coi như chính trực nhưng tháng nào cũng lấy lương tiếp tế cho đám con cháu bắn đại bác không tới, ngày ngày ăn chực uống chực ở cơ quan là không được đâu nhé!”

Đám đông chưa đi xa, vừa bị vạch trần chuyện xấu cũng muốn xem chuyện xấu của đồng nghiệp màu gì: “???”

Con chó ngày nào cũng chạy loạn trong cục, đặc biệt thông minh lại còn hiểu tiếng người kia nên đem hầm đi, thật đấy!

Gương mặt đang tức tối của Triệu Lập bỗng trở nên căng thẳng rồi lại chuyển sang vẻ hiền từ: “Tôi biết tại sao cháu đến đây, vào trong với tôi!”

Ông trưng dụng văn phòng của một nghiên cứu viên đã về quê ăn Tết, một lát sau, bên trong truyền ra tiếng loảng xoảng và tiếng kêu gào thảm thiết của phụ nữ!

Đám đông nghe lén: [Cuối cùng cũng hả dạ rồi!]

Nguyễn Hiện Hiện bị thầy dùng biện pháp vật lý bắt im miệng, ôm cái trán sưng u một cục, tủi thân co ro trên ghế đẩu, nhe răng nhếch miệng trông như đứa trẻ thiểu năng hai mươi tuổi...

Triệu Lập thần thanh khí sảng, nước trong phích nguội rồi cũng chẳng bận tâm, rót một cốc uống ngon lành, cụp mắt xuống thấy cái đứa này vẫn còn đang gào mồm lên ăn vạ!

Sấm to mà chẳng có mưa, ông lườm lạnh một cái, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh!

“Nói đi, Tết nhất lại còn mới cưới, không ở nhà ngoan ngoãn, chạy đến đây tìm ai gây sự?”

Đối diện với đôi mắt to tròn long lanh chân thành của cô đồ đệ, Triệu Lập nghẹn lời, hiểu rồi, là đến tìm ông gây sự đây mà!

Ông thở dài đặt chén trà xuống: “Đừng tưởng giở chút mánh khóe tâm lý là tôi không biết cháu với thằng nhãi ranh Cung Dã kia đã làm cái gì. Dùng súng bắn người nhà lãnh đạo? Hừ! Còn để các người ở lại nữa thì cái Bắc Kinh này chẳng để các người quậy banh nóc à?”

“Là Thái Thái, không phải cháu!” Đứa này cuối cùng cũng ngậm cái miệng đang gào khóc lại, cúi đầu nghịch ngón tay, bán đứng đồng đội mà không hề chột dạ chút nào.

Triệu Lập bị cô chọc cho tức cười: “Hai đứa phóng hỏa, một đứa canh chừng, thật coi tôi già rồi không nhìn ra mấy cái trò mèo của các người chắc?”

“Thầy anh minh!” Nguyễn Hiện Hiện nịnh nọt sán lại gần, bóp vai đấm chân, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi.

“Cháu tự nhận không chọc vào bất kỳ ai bên Chính bộ, là bọn họ không tuân thủ quy tắc ra tay với cháu trước.”

Triệu Lập liếc xéo, thầm nghĩ: [Không chọc? Cháu cứu vị kia, biết mình đã động chạm đến lợi ích của bao nhiêu người không hả?]

Thấy cô nghển cổ, đáy mắt thoáng chút tủi thân thật sự, sắc mặt Triệu Lập dịu đi, giọng điệu cũng mềm mỏng hơn.

“Vậy cháu có nghĩ đến cái giá phải trả sau khi sự việc bại lộ không?”

“Sức mạnh của người trong Huyền Môn vốn đã vượt xa người thường. Các cháu đã tạo tiền lệ dùng súng bắn người nhà lãnh đạo, dù lỗi không ở cháu, sau này Chính bộ cũng sẽ tránh cháu như tránh tà. Thời loạn, họ tôn sùng Huyền Môn là cứu thế chủ. Thời bình, chúng ta chính là mối đe dọa an ninh lớn nhất của quốc gia. Lòng người là thế. Nhóc con, tôi nói vậy, cháu có hiểu không?”

Ông đứng dậy, chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ thoáng vẻ bi ai và cô độc.

“Còn tiếp tục ở lại Bắc Kinh, tôi có thể đoán được hậu quả, tên khốn họ Uông kia sẽ liên tục hành động, cho đến khi chọc giận các cháu hoàn toàn rồi chết vì tai nạn. Cáo chết thì thỏ cũng thương, ba người đứng sau hắn cùng với Ủy ban cách mạng sẽ điên cuồng hoàn toàn, cắn trả trước khi chết. Các cháu giết được một người, giết được bốn người nhưng có giết được hàng ngàn hàng vạn kẻ đeo băng đỏ không? Người trẻ có bản lĩnh tránh được sự trả thù nhưng người thân lớn tuổi trong nhà thì sao? Đám người kia điên lên thì đến cái chết cũng không sợ, cháu cũng không sợ người thân bị liên lụy trả thù, ngàn ngày phòng trộm sao?”

Ông hít một hơi, quay đầu lại.

“Về đi, về nông thôn, nơi đó đủ rộng lớn cũng đủ cho cháu mặc sức tung hoành!”

“Cho chúng ta một năm, dọn sạch hoàn toàn thế lực vốn không nên tồn tại này.”

Nguyễn Hiện Hiện vẻ mặt căng thẳng, hai tay nắm chặt chiếc áo bông đỏ: “Nghiêm... nghiêm trọng đến thế sao ạ? Bọn họ thật sự sẽ trả thù người nhà cháu?”

“Cháu nói xem?” Triệu Lập cười như không cười.

Nguyễn Hiện Hiện như đã hạ quyết tâm: “Vậy cháu càng không thể đi được, cháu phủi mông bỏ đi, người nhà chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao?”

Cái đứa trẻ này, sao nói tiếng người mà không hiểu thế nhỉ?

Trong cục làm sao có thể để mặc người nhà cô gặp nguy hiểm chứ? Cô mới là nguồn cơn nguy hiểm thật sự, người đi rồi thì còn lại cái gì cũng dễ nói!

“Trừ phi!” Nguyễn Hiện Hiện đổi giọng: “Điều bác cả cháu về lại Bắc Kinh.”

“Bác cả cháu?” Triệu Lập nhớ lại thân nhân của cô: “Cái người làm Phó trung đoàn trưởng ở tỉnh Điền* ấy hả?”

(Tỉnh Điền: Tên gọi khác của tỉnh Vân Nam.)

Nguyễn Hiện Hiện bật lại ngay: “Bác cả thầy ấy!”

Triệu Lập: “...”

Không nhịn được nữa, dùng biện pháp vật lý cho cô biết rốt cuộc ai mới là bác cả ai!

Một cục nhỏ xíu co ro tủi thân trong góc tường.

Đúng là càng nhìn càng đau răng!

Lại tức tối nghĩ sao người đến không phải là Cung Dã?

Đổi lại là thằng nhãi ranh da dày thịt béo kia, ông nhất định sẽ cho anh biết tại sao hoa lại có màu hồng!

Day day mi tâm, quyết định coi như không nghe thấy.

“Cháu chắc chứ?”

Đứa này gật đầu lia lịa: “Cục 749 có thể bảo vệ ông bà nội nhưng người già mà, cần sự quan tâm chăm sóc, con về nông thôn cũng yên tâm hơn chút.”

Triệu Lập cảm thấy nói thêm với cô một câu là tổn thọ một ngày, xua tay:

“Cút! Cút nhanh, mang theo cả con hổ trắng và cái túi ni lông của cháu đi!”

Đứa này chẳng có ưu điểm gì, được cái mắt sáng lòng trong, nghe ra thầy đã đồng ý theo cách khác rồi, không chậm trễ một giây, nhanh chóng “lăn” đi!

Rời khỏi địa phận Cục 749, cô đạp xe đạp, trên mặt lộ ra vẻ xảo trá.

Thành công rồi!

Không cần ai đuổi, năm 76, cái mùa thu đầy biến động được hậu thế khắc ghi này, Nguyễn Hiện Hiện vốn cũng định về quê lánh nạn.

Huống hồ còn xảy ra chuyện Cung Dã bắn người nhà lãnh đạo, không thể để đám người đeo băng đỏ kia trước khi chết cắn trả lại nhắm mục tiêu vào họ được.

Rời khỏi Bắc Kinh là điều tất yếu!

Nhưng đi cũng không thể đi quá dứt khoát, trước khi đi kiếm cho bác cả một tiền đồ ở Bắc Kinh là vừa đẹp!

Cô vừa đạp xe, vừa vỗ vào đầu con chó lớn đuổi theo, ra sức vò đầu nó.

“Công tác tình báo làm tốt lắm.” Cô lấy con gà nướng trong không gian ra nhét vào mồm chó: “Tao đi đây, công tác tình báo cứ tiếp tục, sớm muộn gì cũng có ngày Hồ Hán Tam* tao sẽ quay trở lại!”

(Hồ Hán Tam: Nhân vật phản diện trong phim “Ngôi sao đỏ lấp lánh”, câu nói nổi tiếng “Ta Hồ Hán Tam lại trở về rồi” thường dùng để chỉ sự quay lại báo thù hoặc trở lại đầy khí thế.)

Con chó thè lưỡi thở hổn hển gâu gâu!

Đuổi theo vài bước, nhìn cô biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt!

Nguyễn Hiện Hiện ung dung thong thả về nhà, công bố tin vui này.

Người đi được nửa ngày, Triệu Lập cuối cùng cũng ngẫm ra!

Ông... hình như bị lừa rồi?

Tại nhà ga!

Nhìn ông bà nội đến tiễn, Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười vẫy tay.

“Về quê rồi nhé bà! Hai tháng nữa anh chị họ sẽ theo bác cả bác gái về Bắc Kinh.”

Cô còn hung dữ đe dọa: “Lần tới cháu về mà thấy bà thương anh chị ấy hơn cháu, cháu sẽ đốt trụi tóc dài của chị họ đấy!”

Đoàn tàu đúng lúc này lăn bánh, khiến Nghiêm Phượng Hoa đang định nhảy lên cốc đầu đứa cháu “mất nết” này một cái vồ hụt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »