Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3809 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 603

❊ ❊ ❊

“Đợi chút nhé cháu gái, thím về nhà lấy cho cháu, quay lại ngay.”

Thấy cô xinh đẹp, hào phóng lại dễ nói chuyện, những người khác nhìn nhau, một người phụ nữ trẻ tuổi nhất trông như cô vợ nhỏ bước lên.

“Em gái, chị cũng muốn đặt một chiếc được không?”

“Được chứ ạ!” Nguyễn Hiện Hiện ai đến cũng không từ chối: “Muốn màu gì, đưa số đo cho em.”

Tứ hợp viện đều có phòng trực ban, mọi người rất nhanh đã quay lại, ngoài số đo và tiền, ít nhiều còn mang cho cô chút quà.

Có người đưa cân quýt, có người đưa bánh đường nhà tự làm, nhờ người ta làm việc không thể đi tay không được.

Nguyễn Hiện Hiện nhận đồ của ba người, hứa trước tết áo sẽ được gửi đến.

Còn việc cô cầm tiền bỏ trốn? Đừng nói Nguyễn Hiện Hiện, ngay cả các bà thím cũng chưa từng nghĩ tới, nhà cô ngay phía sau, chạy trời không khỏi nắng.

Nhận đồ xong, cô xem đồng hồ trên tay, bỗng kêu lên ái chà một tiếng: “Sáu rưỡi rồi, cháu phải mau đi đuổi theo ông xã nhà cháu đây.”

“Thím ơi.” Cô vội vàng hỏi bà thím đầu tiên hỏi mua áo: “Thím thấy chồng cháu đi về hướng nào ạ?”

Bà thím chỉ về phía Nam, tiệm cơm quốc doanh nằm ở hướng đó.

Trong đáy mắt Nguyễn Hiện Hiện lóe lên một tia thâm trầm, vẫy tay chào mọi người, xong việc!

Nhắc đi nhắc lại chiều cao ngoại hình của Cung Dã là để tạo ấn tượng ban đầu ăn sâu vào tâm trí người khác cũng là một dạng ám thị tâm lý.

Lại nói rõ thời gian, sáu rưỡi!

Đến khi sự việc vỡ lở, bà thím đã nói dối chỉ đường cho cô sẽ chỉ khẳng định chắc nịch rằng sáng sớm đã gặp Cung Dã đi mua đồ ăn sáng cho vợ mà thôi

“Sáu giờ rưỡi rồi, không còn sớm nữa, các thím mau về nấu bữa sáng đi, đừng để người trong nhà đi làm muộn, trưa nay rảnh rỗi mình lại tán gẫu tiếp!”

Cô bưng chiếc nồi sữa nhỏ, vội vội vàng vàng đi xa.

Một người bước tới hỏi thím nọ: “Đối tượng của con bé này thật sự tốt như lời nó nói à? Vừa cao vừa đẹp trai, lại còn làm công tác bảo mật?”

Thím kia vén lọn tóc mai ra sau tai, nghe vậy liền liếc xéo bà hàng xóm cũ tò mò tọc mạch, nhìn qua là biết không có ý tốt.

“Liên quan quái gì đến bà? Có tốt đến mấy cũng không đến lượt con nha đầu to xác nhà bà, cái nhà tự xưng là dòng dõi Mãn Thanh Tương Hoàng Kỳ ấy, liệu mà sớm chết cái tâm đó đi.”

“Cái loại người gì không biết? Hừ! Thật không biết xấu hổ.”

Nói xong, bà phủi phủi quần áo đi thẳng về nhà, bỏ lại bà cụ kia đứng chôn chân tại chỗ, nghiến răng ken két.

Thím vừa bước chân vào cửa đã gặp ngay cô cháu dâu mới lĩnh chứng, chỉ còn thiếu bữa rượu mừng: “Bà nội, sao bà đi lâu thế? Ông tìm không thấy bà đang cuống cả lên đấy ạ.”

Thím lườm yêu một cái: “Ông ấy mà tìm không thấy bà thì cuống cái gì? Rõ ràng là sáng sớm mở mắt ra đã há miệng chờ ăn rồi.

Cháu đây là... À, bà bảo này, lát nữa hẵng ra ngoài.

Cái bà già kia lại đang chạy vạy khắp thế giới tìm đàn ông cho đứa con gái ngốc nhà bà ta đấy!”

“Cháu biết rồi ạ, bà nội!” Cô cháu dâu mới cười cười, đáy mắt thoáng chút bất lực.

Bà Quan ở cùng con phố này tự xưng là dòng dõi Mãn Thanh Tương Hoàng Kỳ, năm xưa gả cho anh họ ruột, sinh được một trai một gái.

Cậu con trai ngoài việc nói năng hơi lắp bắp thì làm người hay làm việc đều khá bình thường, chỉ có cô con gái kia... hai mắt cách nhau rất xa, nhìn một cái là biết trí tuệ không được bình thường.

Thế mà bà Quan vẫn muốn gả cô con gái ngốc nghếch đó cho anh họ cô bé, nói cái gì mà huyết thống không thể bị pha trộn.

Chuyện này một năm trước không biết ai đã tâu lên trên, tổ dân phố ngày nào cũng đến nhà bà Quan làm công tác tư tưởng, rằng họ hàng gần không được kết hôn.

Cãi nhau mãi, lâu dần bà Quan cũng dập tắt cái ý định “thân càng thêm thân” ấy, quay sang nhắm vào chồng của cô - người đang làm việc ở Bộ Chính trị.

Nói cái gì mà Mãn Thanh Tương Hoàng Kỳ, chồng cô cũng đang cống hiến cho triều đình hiện giờ miễn cưỡng xứng đôi với con gái bà ta, gả thấp một chút cũng không phải là không được.

Lời này truyền đến tai bà nội cô, bà nổ tung ngay lập tức!

Chẳng màng tình nghĩa hàng xóm láng giềng bao năm, bà trực tiếp xé rách mặt, chặn cửa chửi mắng suốt nửa tháng trời, cuối cùng kinh động đến cả Ủy ban cách mạng mới chịu thôi!

Mối thù này coi như kết từ đó. Bà nội cô giờ cứ nhìn thấy người nhà họ Quan là thấy người ta không có ý tốt, đang dòm ngó chàng trai trẻ tuổi đầy tài năng!

Bà ta dòm ngó là việc của bà ta, còn phải xem những chàng trai ưu tú, có năng lực lại có gia đình rồi có để mắt đến con gái nhà bà ta hay không chứ!

......

Nguyễn Hiện Hiện thong dong dạo bước, xếp hàng ở tiệm cơm quốc doanh, vừa thưởng thức bữa sáng đúng điệu thì cùng lúc đó, Cung Dã đang nằm rạp trên nóc một tòa nhà, họng súng nhắm thẳng xuống con đường bên dưới.

Phạm Thái Thái đã mất tích nhiều ngày nay, đứng ngay sau lưng Cung Dã. Vẻ mặt bất lực thường thấy khi phải chạy theo sau Nguyễn Hiện Hiện dọn dẹp tàn cuộc đã biến mất.

Đôi mắt ẩn sau lớp kính cận sắc bén như thiết bị quét chính xác nhất.

“Vợ của mục tiêu xuất phát từ nhà lúc 7 giờ 10 phút sáng hàng ngày để đưa con đi học, có ba con đường dẫn đến trường.

Một con đường hiện đang sửa chữa, một con đường tuần này đã đi hai lần, hôm nay khả năng cao nhất chiếc xe sẽ đi qua đại lộ ngay dưới chân chúng ta.

Lúc này còn mười phút nữa mục tiêu sẽ tiếp cận!”

“Rõ, cậu lùi lại đi.” Cung Dã hô hấp đều đều, nằm rạp ở đó tựa như một con báo săn đang rình mồi, khẩu súng bắn tỉa trong tay như một phần cơ thể.

Phạm Thái Thái đẩy gọng kính, do dự giây lát vẫn nói: “Sếp, anh biết rõ mấy người đó trong năm nay, chậm nhất là năm sau sẽ bị thanh trừng. Hà tất phải chọc giận vào dây thần kinh vốn dĩ đã nhạy cảm của họ vào lúc này?”

Cung Dã tặc lưỡi, đầu lưỡi chạm vào má: “Điều tra rõ chưa? Có phải mụ già này là người đầu tiên phát hiện sức khỏe của ông cụ chuyển biến tốt rồi lần theo manh mối tìm ra Hiện Hiện, sau đó cấu kết với đảo quốc giật dây không?”

Nghe ra sự quyết tâm trong giọng nói của Cung Dã, Phạm Thái Thái đẩy gọng kính.

“Phải, sếp. Hướng 7 giờ có tay súng bắn tỉa, tài xế lái xe thuận tay trái, một khi xảy ra sự cố, hắn sẽ theo bản năng đánh lái sang phải.”

Cung Dã ừ một tiếng: “Biết rồi, cậu rút trước đi, đến điểm bắn tỉa số 3 chuẩn bị yểm trợ.”

Phạm Thái Thái siết chặt khẩu súng bắn tỉa trong tay, khom người lẩn vào điểm bắn tỉa số 3, kê súng ngắm bắn.

Chiếc xe hơi màu đen từ từ lọt vào tầm mắt. Khẩu súng bắn tỉa kiểu cũ do Mỹ sản xuất trong tay Cung Dã có tầm bắn tối đa 800 mét, tầm bắn hiệu quả 500 mét.

Họng súng nhắm vào cửa sổ xe, từ từ di chuyển về phía người phụ nữ vẫn còn giữ được nét xuân sắc đang rũ mắt cười nhẹ ở ghế sau rồi chuyển hướng nhắm vào bình xăng xe.

Cung Dã đã nhiều lần phối hợp tác chiến với quân đội, biết rằng đạn bắn vào sẽ không làm nổ xăng có điểm bốc cháy ở 427 độ C, nhiệt độ do ma sát giữa đầu đạn và bình xăng không đủ để đạt đến mức nhiệt này.

Nhưng anh dùng tinh thần lực bọc lấy viên đạn. Người khác không làm được nhưng anh thì được.

Lúc này đang là giờ cao điểm buổi sáng, anh sẽ không để tài xế có cơ hội lái xe lao vào đám đông.

Mục tiêu ngày càng gần, 800 mét, 700 mét...

Ngay khi khoảng cách đường thẳng giữa chiếc xe và Cung Dã là 670 mét, anh siết cò súng.

Viên đạn được bọc trong tinh thần lực xé gió lao đi như chẻ tre, đánh trúng bình xăng một cách chính xác. Bùm một tiếng, tiếp theo là vụ nổ tinh thần lực.

Lực va chạm cực lớn khiến chiếc xe chệch hướng. Những người dân đã trải qua thời kỳ đặc biệt lập tức tản ra tìm chỗ ẩn nấp ngay khi sự việc xảy ra.

Bình xăng nổ tung, ngọn lửa bùng lên dữ dội, cả con phố náo loạn.

Sau khi bắn, Cung Dã không nhìn kết quả, nghiêng người lăn một vòng, ẩn nấp vào điểm bắn tỉa số 2.

Ngay khoảnh khắc anh rời đi, một viên đạn găm thẳng vào chỗ Cung Dã vừa ẩn náu.

Tiếp theo là tiếng súng thứ hai vang lên, kính xe vỡ vụn, nửa đầu tên tài xế bị súng bắn tỉa bắn nát, dáng vẻ chết chóc vô cùng kinh khủng.

Phạm Thái Thái thu súng. Vị trí của cậu đã bị lộ nên chỉ dám nằm im tại chỗ, phần còn lại giao hết cho sếp!

Tiếng la hét, cầu cứu, khóc lóc, chạy trốn...

Cung Dã dựa lưng vào tường cười khẩy, anh từ từ giơ súng lên, không cần ngắm, dùng tinh thần lực khóa chặt những tên bắn tỉa đang hoảng loạn dùng họng súng tìm kiếm họ trên tòa nhà thấp đối diện...

Không thèm quay đầu lại, đoàng một phát, máu tươi bắn tung tóe!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »