Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3809 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 615: Ngoại truyện 4

❊ ❊ ❊

Bị Cung Dã ấn ở nhà, cơm bưng nước rót tận miệng, hầu hạ được một tuần, nói gì cô cũng không chịu ở trong nhà nữa.

Cô không phải người thích tự làm khổ mình hay tự tìm rắc rối, bèn mua một bộ quần áo giữ nhiệt trong cửa hàng hệ thống mặc bên trong rồi mua thêm một bộ quần áo bơm hơi chống dao đâm, chống ngã mặc bên ngoài.

Áo bơm hơi có hệ thống nhận diện, một khi cô bị tổn thương hoặc sắp ngã sẽ tự động kích hoạt bảo vệ tối đa.

Sau khi trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, cô được Cung Dã cẩn thận dắt tay bước ra khỏi nhà.

Mặt hồ đóng băng, lũ trẻ đang kéo xe trượt chơi đùa vui vẻ, Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ cũng ở trong đó.

Cung Dã lấy chiếc xe trượt mới làm buộc vào người mình, quay đầu cười nói: “Ngồi chắc nhé, anh chạy nhanh lắm đấy!”

Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy còn chậm hơn đi bộ bình thường: “???”

Cô cũng không kén chọn, có cái chơi là được!

Dưới sự canh phòng nghiêm ngặt của Cung Dã, ba tháng đầu nguy hiểm nhất trôi qua trong nháy mắt, bụng đã được bốn tháng, người cũng đầy đặn hơn trước một chút.

Phong Quảng trấn thủ vòng ngoài, chắn hết mưa gió bão bùng từ bên ngoài.

Cung Dã trấn thủ vòng trong, từ chuyện ăn mặc ở đi lại, đến chuyện ngủ ngáy có bị nghẹt thở hay không cũng phải quản.

Đến tháng ba tháng bốn, Bắc Kinh dấy lên một cuộc biểu tình chống lại “bè lũ bốn tên”.

Bên ngoài mưa gió bão bùng, huyện Bình An bị Quân đoàn 1 kiểm soát kín kẽ, băng đỏ chỉ dám co cụm trong Ủy ban cách mạng không dám ló đầu ra.

Nắm bắt khoảng thời gian này, bộ ba sắt (Nguyễn Hiện Hiện, Mộc Hạ, Trần Chiêu Đệ) chiếm được địa bàn ga tàu hỏa trong huyện, bắt đầu buôn bán chợ đen.

Một phần nguồn hàng do Tần Ngũ Gia ở Bắc Kinh cung cấp. Một phần do mối quan hệ của Hạ Hạ ở Thượng Hải. Phần lớn còn lại Nguyễn Hiện Hiện lấy danh nghĩa Cung Dã xuất từ cửa hàng hệ thống.

Trừ vốn chia đều lợi nhuận, còn liên tục cung cấp hàng cho chợ đen mấy huyện lân cận, kiếm được chẳng kém gì đi cướp.

Bước sang tháng năm, thành phố Đường Sơn phía Bắc bước vào trạng thái giới nghiêm cấp 3, bắt đầu di tản người dân sang các tỉnh lân cận.

Có Ủy ban cách mạng ngáng đường, cộng thêm quan niệm lá rụng về cội thâm căn cố đế của người dân, công tác triển khai không được thuận lợi.

Nhưng các vị lãnh đạo đứng đầu là ông cụ không bỏ cuộc, đích thân xuống cơ sở, đến tận vùng trọng điểm được quy hoạch để khuyên người dân sơ tán.

Hành động này mang lại hiệu quả rất tốt, những người dân vốn còn cố chấp không chịu đi cũng dần dần lay chuyển.

Tháng sáu, vùng trọng điểm cấp 3 nâng lên cấp 2, quân đội vào cuộc, cưỡng chế di tản người dân Đường Sơn.

Cùng tháng đó, Cung Dã bị khẩn cấp điều về Bắc Kinh thực hiện nhiệm vụ, ông bà nội vội vã về quê, thay Cung Dã chăm sóc bà bầu nhỏ là cô.

Không biết là do cô khỏe mạnh, hay là mang thai đứa bé đến báo ân, thai kỳ không hề vất vả. Phản ứng thai nghén cũng nhẹ nhàng hơn phần lớn các bà bầu khác!

Bà bầu thường không ngửi được mùi tanh của cá, cô lại cực kỳ thích ăn cá, đợt cá sông mới mở băng bán đầy chợ, cô sướng rơn, ăn đủ các món chế biến từ cá.

Em bé rất ngoan, dường như người làm mẹ phải xấu mặt ở bệnh viện không phải là bé vậy. Em bé cũng rất kén ăn, cá sông mở băng, gà mái đẻ trứng, ngủ nướng, vợ lẽ... à thiếu mỗi vợ lẽ thôi!

Mùa nào thức nấy, có gì ngon là bé đòi ăn cái nấy, ừm! Tuyệt đối không phải Nguyễn Hiện Hiện tham ăn đâu nha.

Tháng bảy đầu hè, bộ ba sắt ở xa tận tỉnh Hắc cũng cảm nhận được tình hình căng thẳng. Ngay trong ngày một vị lãnh đạo nữa qua đời, lời tiên tri về trận động đất xuất hiện từ năm 75 hoàn toàn được xác thực.

Đường Sơn nâng lên khu vực chuẩn bị chiến đấu cấp 1. Lần này không chỉ phái của ông cụ nỗ lực, mà là toàn dân cùng nỗ lực.

Trừ một số người già bệnh nặng không đi lại được, chết cũng muốn chết ở quê hương, toàn bộ Đường Sơn đã được di tản.

Thời gian trôi qua chầm chậm, hôm nay, bộ ba sắt hiếm khi ở nhà không đi đâu, ba người ngồi canh bên chiếc radio.

Khoảng bốn giờ sáng, radio rè rè, ba cô gái đang nằm giả vờ ngủ trên giường đồng loạt mở mắt vểnh tai lên, ngay cả thở cũng khẽ khàng...

Một lát sau, một giọng nữ cao vút xen lẫn tiếng rè của dòng điện vang lên trong phòng.

“Xin chen ngang một bản tin quan trọng, xin chen ngang một bản tin quan trọng!”

“Vào rạng sáng ngày 28, tại thành phố Đường Sơn đã xảy ra một trận động đất đặc biệt nghiêm trọng, cường độ 7.8 độ richter. Theo thống kê hiện giờ không có ai thương vong.”

“Xin nhắc lại bản tin...”

“Thành công rồi!” Mộc Hạ đập tay với Trần Chiêu Đệ, hưng phấn và cảm động đến đỏ cả mắt.

Mộc Hạ đưa tay xoa đầu Nguyễn Hiện Hiện đang vác cái bụng bầu to tướng, giơ hai tay lên trời mà chẳng ai đập tay cùng.

“Ngoan nào! Đợi con trai nuôi ra đời, chị đập tay với em cho đã!”

Nguyễn Hiện Hiện nghiêm túc phản bác: “Là con gái nuôi!”

“Được được được!” Mộc Hạ chiều ý cô tất, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Bọn Chử Lê, Cung Dã chắc cũng sắp về rồi nhỉ?”

Như cảm nhận được niềm vui của mẹ và các mẹ nuôi, hoặc có lẽ là đang tố cáo bà mẹ nửa đêm không chịu ngủ, em bé trong bụng đạp cho cô một cái không khách khí.

“Úi!” Nguyễn Hiện Hiện ôm bụng kêu lên, mấy tháng nay hai cô bạn đã quá quen với việc thai máy, xác định không sao, cô mới trả lời câu hỏi của Hạ Hạ.

“Không nhanh thế đâu!”

Thực tế cũng đúng là như vậy, người dân đã di tản nhưng nhà cửa đất đai ở Đường Sơn bị hư hại nghiêm trọng, thiệt hại kinh tế lên đến con số thiên văn đáng kinh ngạc.

Ngoài mặt không có thương vong nhưng thực tế vẫn có một số kẻ cứng đầu bị xúi giục thà chết không chịu di tản, cho rằng nhà nước đang hại người nên lén lút trốn lại và đã bỏ mạng trong thảm họa này.

Công tác tìm kiếm cứu nạn vẫn đang được tiến hành.

Đợi mọi chuyện lắng xuống, tin tức Trung Quốc xảy ra trận động đất đặc biệt lớn 7.8 độ richter vào đêm khuya mà không có thương vong về người đã làm chấn động cả thế giới.

Những động thái lớn của Trung Quốc trong mấy tháng gần đây đều được phương Tây quan tâm, nhất thời bàn tán xôn xao, nói gì cũng có.

Có người nói người Trung Quốc biết võ công, động đất đến ai nấy đều bay lên không trung, đi trên tường nên mới không có thương vong. Có người nói Trung Quốc đã nghiên cứu ra thiết bị đo đạc động đất mới nhất, sớm tránh được thảm họa này. Cả thế giới đều đổ dồn sự chú ý.

Thời tiết ngày càng nóng, bà bầu lại càng sợ nóng, Nguyễn Hiện Hiện hận không thể mặc quần đùi áo ba lỗ ngồi dưới điều hòa nhai đá viên, đang trò chuyện với em bé trong bụng.

“Còn chưa đầy hai tháng nữa là đến ngày dự sinh của con rồi, không biết bố có kịp về đón con chào đời không nữa.”

Cô vỗ vỗ bụng: “Tranh khí lên con nhé, chúng ta đợi bố về rồi hãy ra được không?”

Không ngờ điều đến nhanh hơn cả việc em bé chào đời lại là... lời cầu hôn của Chử Lê

Cuối tháng tám, Chử Lê và Mộc Hạ tổ chức một nghi thức náo nhiệt nhưng không quá long trọng ngay tại vùng quê.

Ngày hôm sau đám cưới, Nguyễn Hiện Hiện vác bụng bầu ngồi xổm dưới chân cửa sổ nhà người ta. Chử Lê vừa ngủ dậy tinh thần sảng khoái đi đổ ống bô bị dọa giật nảy mình, nước bẩn suýt chút nữa hắt cả vào mặt cô.

“Em làm cái gì đấy?”

Mặt Nguyễn Hiện Hiện đen sì, kéo người ta ra góc khuất bên ngoài khu thanh niên trí thức.

“Hôm qua ngày vui em không nói, nhà anh có ý gì, người không thèm đến, là coi thường Hạ Hạ nhà em à?”

Trong đám cưới người nhà họ Chử không đến, là chị em tốt của Mộc Hạ, Nguyễn Hiện Hiện đương nhiên không vui.

“Nhà họ Chử các anh mà có thái độ này, tôi thấy cuộc hôn nhân này ly hôn sớm đi là vừa, Hạ Hạ nhà tôi xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất!”

Chử Lê thật sự muốn úp cái ống bô lên đầu cô, nghiêng người nghiến răng nghiến lợi.

“Em cũng là do ông già nhà anh nhìn lớn lên, làm gì có chuyện như em nói? Ông cụ vui còn chẳng kịp ấy chứ.”

“Thế tại sao không đến? Chê đường sá xa xôi cách trở à?” Nguyễn Hiện Hiện muốn một lời giải thích.

Chử Lê chẳng làm gì được cô, chỉ xác định xung quanh không có ai, véo tai cô nhưng lại ngại cái bụng bầu nên không dám dùng sức, hừ cười.

“Sức khỏe của vị kia, không tốt lắm, em biết chứ?” Chử Lê chỉ tay lên trời rồi rất nhanh thu lại.

Nguyễn Hiện Hiện sực nhớ ra điều gì...

Bối cảnh của Chử Lê không tầm thường, gia thế địa vị nhà anh ta đặt vào thời xưa có một danh từ gọi là phe Bảo hoàng! Một khi vị kia qua đời, trong thời gian quốc tang tuy không tuân theo lễ giáo cũ nhưng vì sự tôn trọng, trong vòng một năm nhà họ Chử cũng không tiện tổ chức hỷ sự linh đình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »