Do bị Thái Sơ Bất Diệt Linh Quang hung hăng đẩy một đợt, Lạc Hồng không định đột phá bình cảnh Chân Tiên hậu kỳ trong thời gian gần đây, để tránh gây cản trở cho việc tu hành sau này.
Hơn nữa, dù hắn có thể đột phá lên Chân Tiên hậu kỳ, thực lực tăng lên cũng không đáng kể.
Trước mắt, phương pháp duy nhất để nhanh chóng tăng thực lực chỉ có hai cách. Một là khổ tu một môn pháp tắc thần thông, dồn nó lên đến cấp độ Kim Tiên, sau đó dùng Thái Sơ tiên lực thúc đẩy, uy năng chắc chắn kinh thiên động địa.
Hai là dựa vào ngoại vật. Mà muốn vượt cấp đối kháng Kim Tiên, nhất định phải sử dụng bảo vật nhập phẩm.
"Bây giờ trên người ta chỉ có một kiện nhập phẩm chi vật, chính là cửu phẩm tiên khí tên là 'Địa Tạng Pháp Luân' này."
Trở lại tĩnh thất, Lạc Hồng vừa ngồi xếp bằng xuống, liền lật tay lấy ra một quang cầu màu vàng đất, nhìn Chuyển Luân khuyết thiếu ở giữa, tiếp tục nói:
"Với tu vi hiện tại của ta, phối hợp Thái Sơ tiên lực, miễn cưỡng có thể thúc đẩy bảo vật này. Chỉ là, muốn chữa trị nó không phải chuyện dễ."
Chữa trị vật phẩm không nhất thiết phải dùng Thái Sơ chi khí luyện hóa từ linh tài pháp tắc, mà có thể dùng linh vật thông thường luyện hóa ra Thái Sơ chi khí.
Nhưng để có đủ Thái Sơ chi khí chữa trị cửu phẩm tiên khí, e rằng dốc cạn cả trăm đầu khoáng mạch cũng không đủ.
Đương nhiên, việc tìm đủ khoáng mạch ở tiên giới không khó. Mấu chốt là, khí tức Thái Sơ phát ra trong quá trình luyện hóa rất dễ bị Thiên Diễn Quan phát giác.
Cho nên, với Lạc Hồng mà nói, cách duy nhất để chữa trị Địa Tạng Pháp Luân vẫn là thu được lượng lớn pháp tài chân thổ.
"Tuy pháp tài ngũ hành tương đối phổ biến, nhưng với số lượng lớn như vậy, e rằng phải như Chúc Long đạo, một thế lực hùng cứ cả đại lục mới có thể gom đủ!
Cướp đoạt thì không được. May là sắp có cơ hội hợp tác với bọn họ.
Mà tiền đề của sự hợp tác này là ta có được quyền lên tiếng nhất định ở Hắc Phong Hải Vực, và thể hiện được thực lực áp chế Kim Tiên!"
"Vậy nên, việc khẩn yếu nhất trước mắt vẫn là khổ tu một môn pháp tắc thần thông!"
Kim Tiên thần thông, cửu phẩm tiên khí, chi cần có hai thứ này, Lạc Hồng có lòng tin vượt cấp diệt sát tu sĩ Kim Tiên.
Nói xong, hắn vỗ vào vạn bảo nang bên hông, lấy ra chừng mười mảnh vỡ Ngũ Sắc Tiên Thạch.
"Lạc tiểu tử, ngươi thực sự tin lời lão già kia, muốn hạ giới đi săn giết đám Kim Tiên của Thiên Diễn Quan?
Ngươi không phải luôn đề phòng hắn sao?"
Ngay khi Lạc Hồng định ra tay chữa trị Ngũ Sắc Tiên Thạch, Ngân tiên tử nhảy ra hỏi.
“Tiên tử không cần lo lắng. Lạc mỗ hiện tại vẫn chưa hoàn toàn tin lời lão ta.
Bất quá, lần này gây ra động tĩnh quá lớn, Lạc mỗ sớm đã ngờ rằng Thiên Diễn Quan sẽ phát giác.
Trước kia, chỉ vì nhu cầu cấp bách củng cố tu vi, Lạc mỗ mới gác việc này lại.
Dù sao, nếu tu vi bất ổn, trốn chạy cũng khó.
Không ngờ lão già kia lại không vững vàng, chủ động nhắc đến chuyện này với Lạc mỗ!
Vậy thì, lời hắn nói đáng tin hơn vài phần.”
Từ đầu đến cuối, Lạc Hồng chưa từng quên, Văn Nhân Cực là một chấp niệm của quán chủ Thiên Diễn Quan đời trước, đã diệt sát không biết bao nhiêu người như hắn.
Việc hai bên có thể bình an vô sự hiện tại hoàn toàn là do mục đích của họ giống nhau.
Cho nên, lúc nào cũng phải đề phòng!
Ví dụ như lần này, sau khi chuẩn bị sẵn sàng để hạ giới, Lạc Hồng sẽ không lập tức động thủ, mà sẽ điều tra tọa độ không gian trước, xác định nó chỉ có thể bị Tiệt Thiên Lệnh phá hủy hay không.
Sau đó, hắn sẽ tiếp cận đám tu sĩ Thiên Diễn Quan, xác định tu vi và mục đích của họ giống với lời Văn Nhân Cực nói, rồi mới ra tay tàn độc!
"Có thể tin, nhưng không thể hoàn toàn tin... Bổn tiên tử thấy phức tạp quá!"
Ngân tiên tử ôm đầu lắc lư.
"Ha ha, chuyện đời thường là vậy, đen có trắng, trắng có đen, hiếm khi có chuyện hoàn toàn rõ ràng."
Lạc Hồng cười nói.
"Cũng đúng. Nếu mọi chuyện đều rạch ròi, tu tiên giới đã không có những chuyện lộn xộn kia.
Nhưng nếu ngươi tiếp tục ở lại Hắc Phong Hải Vực, vậy phi thăng đài bên kia chẳng phải chậm trễ sao?"
Như chợt hiểu ra, Ngân tiên tử nhắc nhở.
"Cũng không còn cách nào. Lạc mỗ hiện tại còn khó giữ mình, tự nhiên không thể như kế hoạch trước, ra phi thăng đài nghênh đón Hàn sư đệ."
Lạc Hồng thở dài.
Thì ra, trước khi phi thăng, hắn đã bàn với Hàn lão ma, bảo đối phương đợi khi đanh tiếng phi thăng của hắn lắng xuống rồi hãy bí mật phi thăng, để tránh Hạ Linh tộc mất hai trụ cột mà sinh ra rung chuyển.
Tính thời gian, Hàn lão ma cũng sắp phi thăng lên tiên giới.
Nếu không có gì bất ngờ, hắn cũng sẽ đến Bắc Hàn Tiên Vực.
Cho nên, Lạc Hồng dự định sau khi trở về từ cuộc tranh đoạt thủy hỏa sẽ ra phi thăng đài chờ.
Nhưng giờ, chuyện này rõ ràng là không thể.
“Trong nguyên thời không, Hàn lão ma vì hiện ra quá nhiều dị tượng trên phi thăng đài, gây hiếu kỳ cho Cao Thăng, khiến hắn dùng bói toán thần thông, thấy được một tia thiên cơ.
Vì tia thiên cơ này bất phàm, Cao Thăng đã mang Hàn lão ma đến Thạch Cơ điện.
Sau đó, Hàn lão ma bại lộ Tinh Hạt Thời Gian trong quá trình tu luyện, bị người truy đuổi, cuối cùng Nguyên Anh bị phong ấn, lưu lạc hạ giới."
Trong đầu, Lạc Hồng nhớ lại những chuyện Hàn lão ma gặp phải sau khi phi thăng, rồi thầm nghĩ:
"Hiện tại, do ta mà hắn phi thăng muộn hơn một chút. Nhưng vì trước kia ta không biết tình hình phi thăng, không thể nhắc nhở hắn. Hơn nữa, Cao Thăng vẫn chưa rời khỏi phi thăng đài. Cho nên, sau khi chờ không được ta, Hàn lão ma có lẽ vẫn sẽ đến Thạch Cơ điện.
Việc Tỉnh Hạt Thời Gian bại lộ có lẽ không phải do Hàn lão ma bất cẩn, mà là do hắn mới đến tiên giới, chưa rõ những thủ đoạn dò xét mạnh mẽ ở đây, nên không thể phòng bị.
Vậy nên, dù trước khi phi thăng ta có bảo hắn cẩn thận hơn sau khi phi thăng, hắn vẫn sẽ bại lộ.
E rằng kết quả cuối cùng vẫn không thay đổi.
Khốn kiếp, đừng để ta gặp hắn ở hạ giới!"
"Hàn sư đệ, xem ra kiếp số này cuối cùng cũng không tránh được."
Lắc đầu bất đắc dĩ, Lạc Hồng dùng hết Thái Sơ chỉ khí luyện hóa từ mấy khoáng mạch ở bí cảnh thủy hỏa, chữa trị hơn hai mươi khối Ngũ Sắc Tiên Thạch.
Điều kiện tiên quyết để tu luyện pháp tắc thần thông là lĩnh ngộ pháp tắc tương ứng. Mà với phương pháp lĩnh hội khoa học của Lạc Hồng, muốn lĩnh ngộ loại pháp tắc nào thì trước hết phải có đối tượng để nghiên cứu.
Trong tiên khí, đại đạo kim văn trên Địa Tạng Pháp Luân nhiều nhất, Lạc Hồng cũng có pháp môn thần thông chân thổ thích hợp, nhưng cần phải thúc đẩy nó thì đại đạo kim văn mới hiện ra.
Lạc Hồng phân tích sẽ tốn rất nhiều thời gian, nên nó không thích hợp để hắn lĩnh hội pháp tắc chân thổ hiện tại.
Mà cái gọi là Kim Tiên thần thông phải có ít nhất ba mươi sáu đạo văn pháp tắc trở lên. Phá Thiên Thương dù đã là tiên khí thượng giai, nhưng vẫn kém xa.
U Minh Động Thiên lại càng kém.
Dù Lạc Hồng có thể coi mỗi đạo kim văn của động thiên như bốn khi thi triển U Minh Chỉ, nhưng việc tăng cấp động thiên vốn đã khó khăn, dù có đủ tài nguyên cũng cần rất lâu, có thể nói là nước xa không cứu được lửa gần.
"Vậy nên, biện pháp duy nhất hiện tại là tiếp tục dùng Ngũ Sắc Tiên Thạch tăng cường ngũ sắc huyết mạch trong cơ thể, từ đó thu được đủ đại đạo kim văn, rồi phân tích ra ngũ sắc pháp tắc cấp Kim Tiên!"
Nghĩ vậy, Lạc Hồng không do dự nữa, lấy hai mươi mốt khối Ngũ Sắc Tiên Thạch, bố thành một cái Tiên Thạch trận ba đấu.
Rất nhanh, thần quang ngũ sắc cuồn cuộn bắt đầu tràn vào nhục thân Lạc Hồng, khiến hắn dần chìm vào tu luyện, mất đi cảm giác về thời gian.
Chớp mắt, hơn hai mươi năm lặng lẽ trôi qua.
Hôm đó, Loan Nghê và Cố Vô Ngân đến đỉnh Tỏa Hồn Phong, ngóng nhìn hai động phủ đã đóng cửa, Cố Vô Ngân lên tiếng:
"Không biết Mục tiên tử và Mạc huynh khi nào xuất quan? Tiên linh khí ở Tỏa Hồn đảo này không thích hợp cho chúng ta tu luyện."
"Mục đạo hữu muốn khôi phục tu vi Kim Tiên, đương nhiên sẽ không nhanh được. Còn tu vi của Mạc huynh tăng vọt từ Chân Tiên sơ kỳ lên Chân Tiên trung kỳ đỉnh phong, muốn củng cố nó tuyệt không đơn giản như chúng ta."
Loan Nghê lắc đầu.
"Xem ra còn phải đợi ở đây không ít năm tháng. Vậy ta sẽ thay Mạc huynh chỉ điểm đám tiểu gia hỏa này.”
Cố Vô Ngân là người không chịu ngồi yên. Tiên linh khí ở Tỏa Hồn đảo không đủ để hắn tiếp tục tu luyện, Tiên Nguyên thạch trên tay lại không còn mấy khối. Vì tìm việc làm, hắn để mắt đến Lê Phong và những người khác.
"Mạc huynh rất quan tâm đến đám hộ pháp ngũ hành này, ngươi tốt nhất đừng quấy rầy."
Thấy Cố Vô Ngân xoa tay hăm hở, Loan Nghê khuyên nhủ.
"Sao ta có thể quấy rầy? Hơn nữa, đám hộ pháp ngũ hành này chắc chỉ là Mạc huynh tiện tay mà làm thôi. Dù sao, bất kể là tu vi hay nhân số, bọn họ đều còn thiếu rất nhiều!"
Cố Vô Ngân biết chút ít về đạo binh, biết một binh trận ít nhất phải có ngàn người, tu vi đều phải từ Hợp Thể trở lên, nếu không sẽ không chịu nổi khai khiếu.
"Ồ? Không ngờ Cố đạo hữu cũng hiểu đạo binh?"
Một giọng nam đột nhiên vang lên sau lưng hai người, khiến họ giật mình.
Nhưng rất nhanh, họ nhận ra giọng Lạc Hồng, ngạc nhiên quay lại:
"Mạc huynh, ngươi xuất quan rồi?!"
“Ừm. Mục tiên tử thế nào?"
Lạc Hồng mỉm cười gật đầu đáp lại, rồi hỏi.
"Động phủ của Mục tiên tử vẫn không có động tĩnh, hẳn là còn lâu mới xuất quan.
Mạc huynh, ngươi tu luyện bí thuật gì mà che giấu khí tức tốt vậy?!"
Trả lời xong, Cố Vô Ngân tò mò hỏi.
"Những năm này, Mạc mỗ tranh thủ củng cố tu vi, đồng thời lĩnh hội ngũ hành pháp tắc và Đại Ngũ Hành Trấn Nguyên Thủ. Bây giờ có thể thu liễm khí tức đến mức này là nhờ một bí thuật ngũ hành mới lĩnh ngộ. Các ngươi xem.”
Lạc Hồng không hề giấu giếm, quanh người hắn tràn ra một vòng thần quang ngũ sắc, rồi như gỡ bỏ phong ấn, tỏa ra khí tức Chân Tiên trung kỳ đỉnh phong.
"Thì ra là thế. Cố mỗ những năm này cũng có tiến bộ trong pháp tắc thần thông, rảnh rỗi chúng ta có thể luận bàn."
Cố Vô Ngân hứng thú nói.
"Ha ha, được thôi."
Nói xong, Lạc Hồng lại thu hồi khí tức.
"Lạc tiểu tử, ngươi dùng khí tức nhục thân lừa họ làm gì, nói thẳng là bí thuật liễm khí chẳng phải được sao?"
Ngân tiên tử thấy khó hiểu.
"Lạc mỗ chỉ muốn tiện tay kiểm tra. Bây giờ có thể khẳng định, khí tức ngũ hành trong cơ thể ta quả thật có thể ngụy trang thành khí tức tiên nguyên lực."
Lạc Hồng đương nhiên biết, Loan Nghê và Cố Vô Ngân không cảm nhận được khí tức của hắn là vì hắn đã tu luyện tất cả tiên khiếu thành Thái Sơ tiên khiếu.
Loại liễm khí chỉ pháp này mượn sức mạnh của thiên đạo, có thể nói là cực kỳ đỉnh cấp.
Nhưng vấn đề là, Lạc Hồng không thể thu phóng tự nhiên. Đôi khi, việc người khác hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của ngươi lại gây ra phiền toái.
Cho nên, hắn mới nghĩ đến việc dùng khí tức nhục thân che giấu khi cần thiết.
Như vậy, dù người khác nhìn thấu hắn, cũng chỉ cảm thấy hắn là một Huyền Tu cố ý ẩn giấu.
"Mạc huynh, giờ ngươi đã xuất quan, vậy chúng ta tiếp tục ở lại Tỏa Hồn đảo này, hay là đi du ngoạn ở Hắc Phong Hải Vực?"
Loan Nghê ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng không muốn ở lại Tỏa Hồn đảo cằn cỗi này, lập tức mong chờ nhìn Lạc Hồng.
"Xin lỗi, vì một số chuyện, Mạc mỗ gần đây muốn đi đánh Thanh Vũ đảo. Hai vị cứ tiếp tục ở lại trên đảo, đừng cuốn vào."
Lạc Hồng bình tĩnh nói, như thể việc đánh Thanh Vũ đảo chỉ cần hắn đi một chuyến là xong.
"Cái gì! Sao đột nhiên muốn công đảo? Thanh Vũ đảo không phải có đảo chủ Chân Tiên hậu kỳ trấn giữ, còn có không ít tu sĩ trung kỳ cùng cấp với chúng ta sao?"
Loan Nghê giật mình nói.
Nàng biết Lạc Hồng từng bất bại khi đối đầu với huyết yêu Chân Tiên hậu kỳ, thực lực không kém. Nhưng điều này chỉ giúp hắn có thể đối đầu với đảo chủ Thanh Vũ đảo, trong khi đối phương có nhiều trợ thủ, còn có trận pháp hỗ trợ.
Nếu cưỡng ép tiến vào, e rằng tự tìm đường chết!
"Đúng vậy Mạc huynh, nếu ngươi nhất định phải đi, hay là đợi Mục tiên tử khôi phục Kim Tiên rồi đi!"
Cố Vô Ngân vội khuyên nhủ.
Đợi Mục Diễm Hồng khôi phục?
Dù có thời gian đó, cũng không thể để nàng ra tay. Lần này ta nhất định phải gây dựng uy danh ở Hắc Phong Hải Vực!
Nghĩ xong, Lạc Hồng nói với hai người:
"Ta đã quyết, hai vị đạo hữu không cần khuyên nữa.
Hai vị cứ tin Mạc mỗ, Mạc mỗ tuyệt không đi chịu chết."
Không đi chịu chết?
Loan Nghề và Cố Vô Ngân động lòng. Họ nhớ đến Giao Bát đã diệt sát La Triêu Phong và ba người kia.
Ngay cả chúng ta còn có cơ duyên, không lý gì Giao Bát không có tu vi tiến nhanh. Vậy thì, hắn đích thực có phần thắng lớn!
"Đã vậy, thiếp thân và Cố sư đệ quyết không để Mạc huynh một mình tiến vào!"
Loan Nghê tỏ thái độ trước.
"Không sai, ý của sư tỷ là ý của ta!"
Cố Vô Ngân phụ họa.
"Ừm, hai vị nguyện ý đi cùng cũng tốt. Có hai vị giúp đỡ, một số việc sẽ thuận tiện hơn nhiều."
Nghĩ ngợi, Lạc Hồng không từ chối.
Lập tức, hắn thả vũ bào lão giả từ U Minh Động Thiên ra trước mặt hai người.
"Mạc đạo hữu, cấm chế này ngươi đã hạ, rốt cuộc làm sao mới thả lão phu ra?"
Vừa ra, vũ bào lão giả đã khổ sở nói.
"Đơn giản thôi, dẫn ta đi Thanh Vũ đảo một chuyến là được."
Lạc Hồng không muốn lãng phí thời gian chờ triều cường hội gì đó. Hơn nữa, có lão già này dẫn đường, mọi việc sẽ thuận lợi hơn.