"Ai, đã theo tới đây rồi, vậy cũng không cần giấu các ngươi nữa.”
Nhìn hai người ngoài dự kiến này, Mục Yên Hồng thở dài, trầm giọng nói:
"Lần này ta đến đây không chỉ phụng mệnh Nhạc Đạo Chủ, mà còn có cả các Đạo Chủ Đông Hoang, bao gồm cả Lưu Hỏa Tông thuộc Đạo Chủ!"
"Cái gì! Chẳng lẽ Mục tiên tử đang chuẩn bị cho đại chiến hai hoang lần tới?"
Cố Vô Ngân kinh hãi thốt lên, bởi chỉ có đại chiến hai hoang mới khiến tất cả Kim Tiên Đạo Chủ Đông Hoang phải mưu tính.
“Không sai, lần này ta đến chính là để mở ra truyền thừa bảo khố nằm ở trung tâm bí cảnh!”
Mục Yên Hồng trịnh trọng gật đầu.
"Truyền thừa bảo khố?"
Cố Vô Ngân nghe vậy ngơ ngác, chưa từng nghe nói bí cảnh Thủy Hỏa này có truyền thừa bảo khố nào.
"Sư tôn từng nói với ta về nơi sâu dưới lòng đất, trung tâm bí cảnh Thủy Hỏa, nhưng ngươi định vào đó bằng cách nào? Cấm chế ở nơi trung tâm đó có thể xem là vô giải!"
Loan Nghệ chau mày nói.
"Hả? Sư tôn sao không nói với ta?"
Cố Vô Ngân ngạc nhiên nhìn Loan Nghê.
"Muốn phá cấm chế có hai cách đơn giản, một là dùng sức mạnh phá hủy, hai là tốn thời gian công sức giải mã. Để bảo vệ truyền thừa bảo khố, cấm chế ở trung tâm có khả năng tự hủy toàn bộ bí cảnh, nên tuyệt đối không thể dùng cách thứ nhất. Mà muốn phá giải cấm chế, nhất định phải ở lại bí cảnh trong thời gian dài để lĩnh hội sự biến hóa của nó, điều này hiển nhiên không thể. Bởi một khi bí cảnh ẩn vào hư không, tiên linh khí bên trong sẽ trở nên cuồng bạo dị thường. Chân Tiên tu sĩ muốn sống sót một vạn năm trong hoàn cảnh đó chẳng khác nào người si nói mộng!"
Loan Nghê không để ý đến Cố Vô Ngân, tiếp tục nhìn Mục Yên Hồng trầm giọng nói.
"Chân Tiên thì không được, nhưng nếu là Kim Tiên Đạo Chủ ra tay thì có nhiều khả năng
Mục Yên Hồng chậm rãi nói.
"Kim Tiên Đạo Chủ? Vị Đạo Chủ nào?"
Loan Nghê nghi ngờ, Kim Tiên ở Hoang Lan đại lục không nhiều, người tinh thông trận pháp cấm chế lại càng hiếm. Nếu loại người này biến mất vạn năm, chắc chắn sẽ bị người chú ý.
"Cô nương không cần biết điều đó, chỉ cần biết ta có cách phá giải cấm chế, và cần sự giúp đỡ của Mạc trưởng lão mới có mười phần chắc chắn!"
Mục Yên Hồng lắc đầu, không muốn nói nhiều về chủ đề này.
"Ồ? Vậy cụ thể là biện pháp gì?"
Một giọng nói khàn khàn đột nhiên vang lên từ trên không.
"Biện pháp nằm ở Hàn Cấn... Ai!"
Mục Yên Hồng vô ý thức đáp lại, nhưng nhanh chóng nhận ra có gì đó không đúng, vung tay áo nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chi thấy gã thùng sắt đã phi độn đến vạn trượng trên cao từ lúc nào.
"Không ngờ lần này đuổi bắt Độn Không các chủ lại có thu hoạch ngoài ý muốn. Xin hỏi tiên tử, trong truyền thừa bảo khố có bảo vật gì quý giá, có thể xoay chuyển cục diện đại chiến hai hoang?"
Gã thùng sắt cười lạnh nói.
"Đáng chết, ngươi lại dẫn hắn đến đây!"
Mục Yên Hồng trừng mắt nhìn Cố Vô Ngân, sau đó nhìn quanh:
“Còn hai người nữa đâu? Sao không lộ diện cùng nhau?”
"Tiên tử không cần tìm, hai vị sư huynh của Ngô mỗ chưa đến đây."
Ngô Cức khẽ lắc đầu.
Hắn không nói dối, bởi trước khi Cố Vô Ngân đến Hàn Cấn Tháp, ba người họ đã đuổi kịp hắn. Nhưng vì không thấy Lạc Hồng bên cạnh Cố Vô Ngân, La Triêu Phong bảo Ngô Cức tiếp tục theo dõi, còn hắn dẫn đại hán ba mắt đi nơi khác tìm kiếm.
Theo kế hoạch ban đầu, nếu Lạc Hồng không đến hội ngộ Cố Vô Ngân, Ngô Cức sẽ không hành động để tránh đánh động kẻ địch. Nhưng khi biết được mưu đồ của Mục Yên Hồng, hắn lập tức ngồi không yên. So với những lợi ích La Triêu Phong hứa hẹn, một món trọng bảo có thể chi phối cục diện đại lục đương nhiên hấp dẫn hơn!
“Một mình cũng đám lộ điện, Ngô đạo hữu cho rằng các Đạo Chủ Đông Hoang sẽ giao trách nhiệm quan trọng này cho một kẻ hời hợt như ngươi sao?”
Mục Yên Hồng nhìn chằm chằm Ngô Cức, ánh mắt đầy sát khí.
"Huống chi, bên cạnh ta còn có hai vị đạo hữu tương trợ!"
"Ha ha ha, hai vị? Tiên tử nhìn lại xem!"
Ngô Cức cười lớn, hai luồng lục mang sáng lên dưới mũ trùm.
...
Một tiếng kêu thảm vang lên, Cố Vô Ngân ôm cổ, mặt lộ vẻ thống khổ ngã xuống đất.
"Ngươi chỉ trúng nửa cây lông đen châm của Ngô mỗ, nhưng độc đã ngấm vào cơ thể lâu như vậy, ngươi sớm đã là một xác chết!"
Nói xong, Ngô Cức bóp một pháp quyết dưới áo bào đen.
Lập tức, Cố Vô Ngân phát ra tiếng kêu thảm thiết hơn, lông đen mọc ra nhanh chóng quanh người, trong mắt dần hiện lên huyết quang nồng đậm!
"Sư đệt”
Loan Nghê lập tức thi pháp ngăn chặn Cố Vô Ngân, chưa kịp xem xét, Cố Vô Ngân đã biến thành một con khỉ đầu chó lông xoăn gào thét xông về phía nàng.
Kinh hãi, Loan Nghê vội kéo dài khoảng cách, tế ra một sợi dây thừng vàng trói Cố Vô Ngân đang phát cuồng lại.
"Ngươi đã làm gì hắn?!"
Chế trụ được Cố Vô Ngân, Loan Nghê ngẩng đầu quát hỏi Ngô Cức.
“Ha ha, đương nhiên là biến hắn thành độc khôi của Ngô mỗ."
Ngô Cức lạnh lùng đáp lại, không để ý đến Loan Nghê đang vô cùng phẫn nộ, mà nhìn Mục Yên Hồng nói:
"Tiên tử, giờ trợ thủ của ngươi đều không còn. Chỉ dựa vào một mình ngươi, dù có bảo vật do Kim Tiên Đạo Chủ ban tặng, cũng không phải đối thủ của Ngô mỗ. Nhưng nếu ngươi có thể đưa Ngô mỗ vào truyền thừa bảo khố, lấy được trọng bảo, thì hôm nay không những ngươi không phải vẫn lạc, mà còn có thể lập đại công cho Tây Hoang!"
Ngô Cức không phải không muốn ra tay trực tiếp, nhưng hắn tham lam, không muốn gây ra động tĩnh để La Triêu Phong và đại hán ba mắt đến, nên mới bức bách như vậy.
"Muốn ta vẫn lạc? Ngươi không có bản lĩnh đó!"
Mục Yên Hồng ánh mắt lóe lên, tế ra mười hai xích la tỉnh kiếm, hiển nhiên muốn giao chiến với Ngô Cức.
"Thượng giai tiên khí! Ngươi quả nhiên có bảo vật mang theo! Tốt! Vậy Ngô mỗ sẽ giết ngươi trước, rồi sưu hồn luyện phách!"
Cảm nhận được khí tức pháp tắc cường đại phát ra từ xích la tinh kiếm, Ngô Cức giật mình, sát ý bùng nổ nói.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau hắn.
"Ngươi muốn giết ai?"
Ngô Cức hoảng hốt, hắn không hề cảm nhận được khí tức của người ngoài! Giờ khắc này, hắn không quay đầu lại mà lập tức độn cách khỏi vị trí cũ, xuất hiện ở hơn nghìn trượng bên ngoài.
Nhưng dù vậy, một bàn tay quỷ màu đen khổng lồ vẫn đột ngột xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, chụp xuống!
"Hoàng Tuyền Địa Hỏa!"
Cảm nhận được khí tức ngọn lửa màu vàng âm lãnh trên bàn tay quỷ, Ngô Cức như thấy khắc tinh thét lên một tiếng.
Nhưng lúc này muốn trốn đã muộn, Hoàng Tuyền quỷ thủ hung hăng nắm lại, tóm gọn hắn vào lòng bàn tay!