“Mạc trưởng lão, ngươi có thấy Lưu sư huynh không?”
Thấy Lạc Hồng đứng dậy, Cố Vô Ngân lo lắng hỏi thăm.
"Lưu trưởng lão vẫn ổn, chỉ là xem thần sắc của hắn, hiển nhiên là đang lo lắng cho các ngươi. Nhưng không có gì bất ngờ xảy ra, các ngươi sẽ sớm gặp lại thôi."
Lạc Hồng có chút thần bí nói.
"Vậy thì tốt rồi, ta không cầu Lưu sư huynh thu được thứ hạng gì, chỉ mong hắn bình an vượt qua lần hỗn loạn này."
Loan Nghê không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời Lạc Hồng, khẽ thở dài nói.
Lạc Hồng cũng không giải thích thêm, dù sao bọn họ sẽ sớm hiểu thôi.
......
Không lâu sau, tại khu vực trung tâm, bát cường chiến sắp bắt đầu.
Khác với những trận giao đấu trước, các trận đấu từ vòng bát cường trở đi sẽ diễn ra tuần tự, từng trận một.
Bốn quả cầu cấm chế màu đỏ và bốn quả màu lam lơ lưng gần sát quảng trường.
Chỉ khi trận đấu đầu tiên bắt đầu, một quả cầu đỏ và một quả cầu lam mới bay lên, dung hợp vào nhau như trước.
"Thẩm đạo hữu, Đông Hoang rốt cuộc đang giở trò quỷ gì? Sao còn chưa thay người?"
Vị Kim Tiên dẫn đội của Băng Huyền Tông, Tây Hoang nghi hoặc truyền âm hỏi.
Từ Chân Tiên trở đi, mỗi cảnh giới đều có sự khác biệt rất lớn. Với tu vi Chân Tiên trung kỳ mà đối đầu Chân Tiên hậu kỳ, cơ hồ không có phần thắng nào.
Huống chị, Đông Hoang còn có một tu sĩ Chân Tiên sơ kỳ.
Trừ phi Đông Hoang muốn từ bỏ tranh đoạt linh địa, hoặc là định xé bỏ điều ước, nếu không đáng lẽ họ phải thay người kịp thời mới đúng.
"Thẩm mỗ cũng không rõ, cứ xem thế nào đã."
Thẩm Ngọc Long sắc mặt ngưng trọng, biết Đông Hoang chắc chắn có mưu đồ, nhưng không thể nhìn thấu.
Dù sao, các tông Đông Hoang ban đầu dùng thủ đoạn hèn hạ để thủ thắng, nhưng khi bị đánh trả lại tỏ ra không quan tâm thắng thua.
Thật sự rất mâu thuẫn!
"Cát Phương, cẩn thận ngân quang kia."
Thấy trận đầu bát cường là đệ tử thứ hai của mình, Cát Phương, đấu với một Chân Tiên của Lưu Hỏa Tông, Thẩm Ngọc Long dặn dò thêm.
"Sư tôn yên tâm, loại thủ đoạn hèn hạ đó chỉ có thể chiếm lợi thế bất ngờ thôi!"
Cát Phương tự tin trả lời.
Lời vừa đứt, hai quả cầu cấm chế hoàn toàn dung hợp.
Trận đấu bắt đầu!
Tên Chân Tiên Lưu Hỏa Tông hóa thành một vệt đỏ, lao thẳng về phía rìa quang cầu, rõ ràng là muốn nhận thua.
"Hừ! Các ngươi tưởng chúng ta là đồ ngốc chắc? Thủ đoạn đó dùng một lần rồi, còn lừa được ta sao!"
Cát Phương tức giận quát, thân hình bất động, không tin đối phương thật sự thoát ra khỏi quang cầu cấm chế.
Nhưng ngay sau đó, hắn trợn tròn mắt.
Tên Chân Tiên Lưu Hỏa Tông không hề dừng lại, thực sự bay ra khỏi quang cầu cấm chế.
Trước khi hắn kịp phản ứng, một quang cầu cấm chế hoàn toàn mới ngưng tụ quanh tên Chân Tiên Lưu Hỏa Tông.
Ngược lại, quang cầu cấm chế của hắn biến mất nhanh chóng.
"Sao có thể như vậy! Ta mới là người thắng mà!"
Cát Phương ngây người, cảnh tượng này rõ ràng chỉ xuất hiện khi đổi phương thắng, nhưng theo quy tắc, đối phương phải thua mới đúng.
Kẻ bại sao lại được hưởng đãi ngộ của người thắng?!
Cát Phương không hiểu, lửa giận bừng bừng nhưng không thể phát tiết.
"Cát Phương, trở về đi."
Thẩm Ngọc Long gọi lớn.
Như gáo nước lạnh đội vào đầu, Cát Phương ý thức được càng cuồng nộ, càng bị đám tu sĩ Đông Hoang hèn hạ chế giễu.
Hắn trừng mắt nhìn tên Chân Tiên Lưu Hỏa Tông, rồi bay về phía Thẩm Ngọc Long.
"Sư tôn, đệ tử có lỗi với lời ngài dặn!"
"Ngươi có phát hiện gì bất thường không?"
Thẩm Ngọc Long không trách mắng, nhưng cũng không có vẻ mặt tốt, trầm giọng hỏi.
“Cái này. Hình như có một luồng dao động pháp tắc, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất, đệ tử khó phân biệt.
Cát Phương cố gắng nhớ lại, nói ra điểm dị thường duy nhất.
"Dao động pháp tắc?"
Thẩm Ngọc Long nhíu mày trầm ngâm, hắn không cảm nhận được bất kỳ dao động pháp tắc nào, nhưng thần thức của hắn mạnh hơn Cát Phương rất nhiều.
Chẳng lẽ Đông Hoang giở trò ở một nơi rất xa?
Khi Thẩm Ngọc Long đang tìm cách phá giải, hai trận giao đấu sau đó cũng kết thúc với chiến thắng thuộc về tu sĩ Đông Hoang.
Hai tu sĩ Tây Hoang muốn ngăn cản, nhưng thực lực hai bên không chênh lệch đến mức áp đảo.
Tu sĩ Đông Hoang một lòng muốn trốn, nếu không chuẩn bị trước thì thật sự không thể ngăn được.
Hai trận đấu kết thúc rất nhanh.
Trong ánh mắt phẫn nộ của đám tu sĩ Tây Hoang, quang cầu cấm chế của Lưu Trường Lâm bắt đầu dung hợp.
Trận thứ tư, trận đấu cuối cùng của vòng bát cường, sắp bắt đầu.
Lưu Trường Lâm nắm chặt Thanh Long đinh trong tay, không giấu được vẻ khẩn trương.
Nhạc Độc Hành đã nói cho hắn chú quyết tự bạo Thanh Long đinh, chỉ cần thi triển thành công, có thể tạo cơ hội bỏ trốn.
Nhưng vận may của hắn không tốt, lại ngẫu nhiên phải đấu cuối cùng.
Sau ba trận đấu trước, đối thủ chắc chắn đã có chuẩn bị, lần này khó tránh khỏi thất bại!
Đúng lúc này, một đạo lưu quang huyết sắc bay vụt đến từ hướng Hàn Cấn vực, dừng bên cạnh Thẩm Ngọc Long, hóa thành một Nguyên Anh huyết sắc.
Nhìn hình dáng, chính là Ngô Cức!
Sau khi truyền âm nhanh chóng, Nguyên Anh Ngô Cức chỉ tay về phía Nhạc Độc Hành.
"Lan Dịch! Rời khỏi cấm chế!"
Thẩm Ngọc Long biến sắc, không kịp truyền âm, hét lớn.
Lan Dịch nghe vậy lập tức dừng lại thần thông đang chuẩn bị, không chút do dự nào, độn về phía ngoài quang cầu.
"Không hay rồi!"
Lưu Trường Lâm vội dừng lại chú quyết tự bạo đang âm thầm thúc đẩy, quay người độn về phía ngoài quang cầu.
Lập tức, trận sinh tử giao đấu biến thành một cuộc thi tốc độ.
Kết quả không có gì bất ngờ, dù Lưu Trường Lâm tu luyện pháp tắc vũ phong, nhưng tu vi của hắn và Lan Dịch chênh lệch quá lớn, cuối cùng vẫn chậm một bước.
Nhưng rất nhanh, điều khiến Thẩm Ngọc Long và những người khác không ngờ tới là, sau khi Lan Dịch thoát ra, không có quang cầu cấm chế nào ngưng tụ quanh hắn như trước, mà không có bất kỳ dị thường nào.
Hắn thật sự thua!
"Đáng ghét!"
Thẩm Ngọc Long sững sờ, rồi giận dữ, trừng mắt nhìn Chúc Hạo như muốn phun lửa.
"Ha ha, Thẩm huynh, cuối cùng ta cũng biết vì sao ngươi đấu không lại Tống huynh. Ngươi cho rằng mưu đồ lâu như vậy của ta dễ dàng bị ngươi phá hỏng sao? Ngươi thật quá đơn giản!"
Chúc Hạo cười khẽ, đứng lên khỏi ghế, thân thể khôi ngô tỏa ra uy thế vô biên.
"Chúc Hạo, mặc kệ ngươi giở thủ đoạn gì, kết quả này chúng ta tuyệt đối không chấp nhận!"
Vị Kim Tiên của Băng Huyền Tông đập bàn đứng dậy, quát lớn.
Từ khi tổ chức Thủy Hỏa chi tranh đến nay, chưa từng có chuyện tứ cường không có ai từ Tây Hoang!
Nếu chuyện này lan truyền ra, sẽ gây đả kích lớn đến khí thế của các tông Tây Hoang.
"Chi nhìn chằm chằm vào mấy quả dưa nhỏ, các ngươi sao có thể không bại, ngoan ngoãn xem Đông Hoang trổ tài!”
Vẻ khinh miệt thoáng qua trên mặt Chúc Hạo, rồi hắn nhìn về phía bốn quang cầu cấm chế còn sót lại trên quảng trường.
Thấy vậy, đám người Tây Hoang cũng vô thức dời mắt theo.
Chỉ thấy, trên bốn quả cầu ánh sáng màu đỏ hiện ra vô số phù văn cấm chế, xoay chuyển dần, lúc bên trái, lúc bên phải.
"Thật sự phá giải cấm chế!"
Vẻ kinh ngạc thoáng qua, sắc mặt Thẩm Ngọc Long càng thêm âm trầm.
Mười mấy hơi thở sau, bốn tòa quang trận màu đỏ ngưng tụ dưới chân Lưu Trường Lâm và ba người kia, từng đợt dao động không gian lan tỏa.
"Thẩm đạo hữu, bọn chúng định truyền tống đi đâu?"
"Chúng ta không làm gì sao?"
"Không được, dù là chúng ta, cũng không thể đánh tan những cấm chế kia trong thời gian ngắn!"
...
Thấy vậy, các vị Kim Tiên Đạo Chủ Tây Hoang có chút ngồi không yên, dù không biết Đông Hoang đang mưu đồ gì, nhưng không thể để nó thành công!
"Bọn chúng muốn tiến vào bí cảnh hạch tâm truyền thừa bảo khố đoạt bảo, theo lời trưởng lão môn hạ của Thẩm mỗ, bảo vật kia rất có thể là nhập phẩm tiên khí."
Thẩm Ngọc Long đáp.
"Thật vậy sao?! Vậy chúng ta càng phải ngăn cản bọn chúng!"
Vị Chân Tiên của Băng Huyền Tông vội nói.
"Không được, mưu đồ của bọn chúng đã thành, chúng ta không còn cách nào. Nhưng nhập phẩm tiên khí là bảo vật quá nóng tay, dù Đông Hoang có được cũng không có thực lực giữ. Sau này nếu cần, chúng ta có thể để Bắc Hàn Tiên cung nhắm đến nó. Biết đâu đây còn là cơ hội vạn năm có một!"
Nói rồi, Thẩm Ngọc Long lộ ra nụ cười nham hiểm.
Đúng lúc này, trên quang trận, một khối ngọc phù đeo bên hông tên Chân Tiên Lưu Hỏa Tông đột nhiên lóe sáng, khiến hắn đổi chỗ cho một bà lão tóc trắng!
"Không hay rồi!"
“Ngươi là ai?!”
....
Các vị Kim Tiên Đông Hoang giật mình, vội quát lớn.
Nhưng ngay sau đó, bốn tòa quang trận cùng nhau lóe lên, nuốt chửng bốn thân ảnh, biến mất không dấu vết.
"Chúc đạo hữu, đây là...."
Nhạc Độc Hành biến sắc, lo lắng truyền âm hỏi Chúc Hạo.
"Ngay cả ta cũng không cảm nhận được khí tức, hẳn là mặt nạ của Vô Thường minh."
Chúc Hạo chau mày, nhưng giọng điệu không lo lắng.
"Người của Vô Thường minh? Nàng có thể phá hỏng mưu đồ của chúng ta?"
Nhạc Độc Hành hỏi lại.
"Vô Thường minh không quan tâm đến thế cục Hoang Lan đại lục, người này chắc có mục đích khác."
Chúc Hạo trầm giọng nói, rồi quay sang Lưu Hỏa Tông tông chủ phân phó:
"Đi điều tra ả."
"Vâng!"
Lưu Hỏa Tông tông chủ lập tức lĩnh mệnh rời đi.
...
Một lát trước, trong Hàn Cấn Tháp.
Lạc Hồng nhìn Mục Yên Hồng đang dùng bí thuật thúc đẩy Xích La tinh kiếm, khiến La Sát chi lực rót vào cấm chế, khẽ nhíu mày.
Thấy sắc mặt nàng có phần dễ chịu hơn, hắn mới trầm giọng nói:
"Mục tiên tử, nếu cô không dừng lại ngay, căn cơ của kiếm sẽ bị tổn hại. Đến lúc đó, dù là Mạc mỗ cũng không thể chữa trị."
“Không sao, kiếm này luyện ra là vì giờ phút này, chỉ cần hiện tại chịu đựng được là được!"
Nói xong, Mục Yên Hồng không nhìn Lạc Hồng, định tiếp tục thi pháp.
Nhưng ngay sau đó, trên mặt nàng hiện lên vẻ ngoài ý muốn, rồi cười nói:
"Ha ha, tự cho là thông minh, đỡ rắc rối."
"Mục tiên tử, ta không hiểu cô giúp bọn họ chuyển bại thành thắng có ý nghĩa gì?"
Thấy Mục Yên Hồng thành công, Cố Võ Ngân không nhịn được hỏi.
"Để Mạc đạo hữu giải thích cho các vị, thiếp thân còn phải tiếp tục điều khiển cấm chế."
Mục Yên Hồng không trả lời, mà tiếp tục bấm niệm pháp quyết thi pháp với cường độ cao.
"Cố trưởng lão cần biết, truyền thừa bảo khố đã xây ở đây, ắt hẳn là để chuẩn bị cho cuộc đấu. Nhưng muốn nhận được ban thưởng của truyền thừa bảo khố, điều kiện chắc chắn hà khắc. Theo thủ đoạn của Mục tiên tử, điều kiện cơ bản nhất là phải lọt vào bát cường, tiếp theo là phải giải quyết đối thủ trong thời gian ngắn nhất. Chỉ có như vậy, mới có thể dẫn động truyền thừa bảo khố và trận cấm chế dung hợp."
Thấy Cố Vô Ngân tìm kiếm ánh mắt, Lạc Hồng không giấu giếm, nói ra suy đoán của mình.
"Nhưng tu sĩ hai miền Đông Tây không phải đệ tử của Minh Hàn Tiên Phủ năm xưa, không có thân phận tương ứng, trước đây dù có người đạt được những điều kiện này, truyền thừa bảo khố cũng không ban thưởng công pháp bị thuật thật sự. Nhưng."
Nói đến đây, Loan Nghê nhìn những thanh tiểu kiếm tản ra dao động pháp tắc La Sát, rồi nói tiếp:
"Dùng La Sát pháp tắc đảo lộn âm dương, lừa qua những cấm chế chết không người điều khiển này không khó."
"Thì ra là thế, Mục tiên tử, pháp tắc và bản mệnh tiên khí của cô thật sự sinh ra là vì kế hoạch này!"
Cố Vô Ngân lộ vẻ bừng tỉnh.
Trùng hợp? Ta không nghĩ vậy. Lạc Hồng thầm nghĩ.
"Ha ha, thành công rồi! Chư vị đừng kháng cự, chúng ta tiến vào truyền thừa bảo khố thôi!"
Đột nhiên, Mục Yên Hồng dừng bấm niệm pháp quyết, một quang trận màu đỏ xoay tròn từ dưới người nàng.
Ngay khi dứt lời, trận pháp sáng lên chói mắt, nuốt chửng bốn người.
Hoa mắt, Lạc Hồng cảm nhận được xung quanh có thêm nhiều khí tức cấm chế, vội dùng thần thức dò xét, thấy mình đang đứng trên một cấm chế trong suốt.
Nhìn xuống, dưới chân hắn là một Thái Cực thủy hỏa, cuốn theo vô số ngọc giản chậm rãi chuyển động.
Khí tức cấm chế hắn cảm nhận được, chính là từ những ngọc giản này truyền đến!
"A? Đây là pháp tắc Thái Cực?"
Lạc Hồng khẽ động lòng, nhận ra dao động pháp tắc xung quanh.
Dù hắn từng thấy một Thái Cực thủy hỏa tương tự ở Nhân giới, nhưng cả hai mang đến cho hắn cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Cái trước dùng thủy hỏa diễn âm dương, đi theo con đường dung hợp, ngưng tụ lực càn khôn.
Còn nơi đây, thủy hỏa đại diện cho âm dương, nhưng lại diễn hóa sự biến hóa của âm dương, đây là đạo Thái Cực!
Bằng chứng tốt nhất là, chỉ cần nhìn kỹ, có thể thấy Thái Cực thủy hỏa này thực chất không chuyển động, mà liên tục chuyển hóa thủy hỏa, khiến nó trông như đang chuyển động!
"Lưu sư huynh!"
Hai tiếng kinh hỉ vang lên, là Cố Vô Ngân và Loan Nghê nhìn thấy Lưu Trường Lâm.
“Các ngươi cũng ở đây? Không sao là tốt rồi!”
Thấy hai người bình yên vô sự, Lưu Trường Lâm mừng rỡ.
Lướt nhìn ba người, ánh mắt Lạc Hồng quét qua, nhìn về phía ba người còn lại.
Hai người là tu sĩ Đông Hoang hắn từng thấy, chỉ có bà lão tóc trắng kia, Lạc Hồng nhớ rõ, trong số những người tham gia giao đấu không có ả!