Lạc Hồng không cầm hộp gỗ đựng Vạn Bảo Nang mà thần niệm khẽ động, đưa nó vào Ứ Minh Động Thiên.
Thực ra, hắn không muốn gian lận, chỉ là nếu không giấu bớt một chút Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn, Lạc Hồng sợ thu hoạch của mình sẽ khiến Lưu Trường Lâm kinh hãi!
Khi hắn định thu hồi đám hắc vụ trong lòng bàn tay, một đạo thần niệm liên hệ sâu trong nguyên thần chợt động đậy.
"A? A Tử, ngươi tỉnh rồi!"
Lạc Hồng giật mình, lập tức mừng rỡ truyền âm.
Tiếc rằng không nhận được hồi âm, Lạc Hồng không khỏi thất vọng.
Trong những cơ duyên hắn có được ở Linh Giới, thứ lớn nhất, chỉ sau Tiểu Hắc Cầu, chính là tòa sơ sinh giới diện mà A Tử dùng để dưỡng thai!
Vì thế, Lạc Hồng ôm kỳ vọng rất lớn vào A Tử sau khi thoát thai.
Nhưng hơn vạn năm trôi qua, Tiên Thai vẫn vậy, chẳng có dấu hiệu ấp trứng nào.
"Haizz..."
Lạc Hồng thở dài, bình tâm tĩnh khí, cẩn thận cảm ứng Tiên Thai trong U Minh Động Thiên.
Hắn phát hiện thần niệm ba động vừa rồi không phải ảo giác. Bên trong Tiên Thai đích thực có một ý thức, rất yếu ớt, và rất... đói!
Suy nghĩ một hồi, Lạc Hồng nhìn đám huyết vụ đỏ sẫm sắp bị lồng ánh sáng ngũ sắc làm hao mòn, ngạc nhiên lẩm bẩm:
"Chẳng lẽ muốn ăn cái này?"
Càng nghĩ Lạc Hồng càng thấy khả thi.
A Tử thức tỉnh không phải vô cớ, biến đổi rõ ràng nhất chính là đám ảm huyết độc này!
Nghĩ thông suốt, Lạc Hồng không do dự, đánh ra một đạo ngũ sắc thần quang, cuốn lấy một đoàn ảm huyết độc.
Thần niệm vừa động, hắn đưa quang cầu ngũ sắc đến gần Tiên Thai và mở một lỗ hổng.
Từng sợi ảm huyết sương độc từ đó tràn ra, chậm rãi lướt về phía Tiên Thai.
Chưa kịp chạm vào, một cỗ hấp lực từ Tiên Thai truyền ra, chủ động hút lấy sợi sương độc.
Khi sợi độc cắm vào Tiên Thai, lực hút đột nhiên tăng lên gấp bội, khiến ảm huyết sương độc trong quang cầu ngũ sắc chen chúc chui ra từ lỗ hổng nhỏ, rồi biến mất trong Tiên Thai.
Cảnh tượng như một đứa trẻ đột nhiên được nếm món ngon, đoạt lấy thức ăn của người lớn mà nhấm nháp!
"Haha, thích ăn vậy sao? Xem ra ta phải vất vả một trận, hy vọng Trì Tây bên kia chậm chút động thủ."
Nói xong, Lạc Hồng có thêm một mục đích nữa.
May mắn thay, Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn và ảm huyết yêu xà có quan hệ mật thiết, biến hóa này không những không cản trở Lạc Hồng, mà còn có thể tăng hiệu suất.
Lạc Hồng biến mất tại chỗ, không tiếc mạo hiểm bại lộ, thúc động không gian pháp tắc để cho A Tử ăn no.
Cùng lúc đó, Trì Tây bay một hồi lâu, mới thấy một gốc Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn trong phạm vi linh mục.
Hắn giơ tay, một ngọn đèn lưu ly màu vàng nhạt hiện ra trên lòng bàn tay, được nâng đỡ bởi một đoàn linh diễm màu trắng.
Ngọn đèn nhỏ cỡ bàn tay, miệng đèn hình hoa sen, thân đèn hơi mờ chớp động mười sáu đạo đại đạo kim văn, rõ ràng là một kiện trung giai tiên khí.
Trì Tây rung cổ tay, tế ngọn đèn lên trên đỉnh đầu ba tấc.
Hắn thúc giục tiên nguyên lực, ngọn đèn lập tức xoay tròn, ngưng tự một tầng lồng ánh sáng màu vàng nhạt hình hoa sen.
Có lồng ánh sáng bảo vệ, Trì Tây không nói hai lời, bay về phía gốc Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn.
Mặt đất xung quanh nổ tung mấy chục cái hố, vô số rắn đỏ từ đó bay ra.
"Phanh phanh phanh..." Sau một trận nổ vang, đám ảm huyết sương độc bao phủ Trì Tây.
Nhưng ngay sau đó, hắn đội lồng ánh sáng hoàng liên bay ra khỏi làn khói độc.
Đám ảm huyết sương độc có thể xâm nhiễm vạn vật giờ không làm gì được lồng ánh sáng hoàng liên!
Có bảo vật này trong tay, thảo nào Lưu Hỏa Tông luôn chiếm lợi lớn khi hái hoa.
Rất nhanh, Trì Tây dễ dàng hái được một đóa Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn.
Với hắn, hái hoa không khó, khó là tìm ra Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn.
"Xem ra là không đi cùng."
Mục đích chính của Trì Tây không phải hái Vạn Niên Huyết Mẫu Đơn, mà là thăm dò xem Lạc Hồng có theo dõi hắn không.
Từng có Chân Tiên tông khác làm vậy, muốn mượn hắn dẫn dụ ảm huyết yêu xà, rồi vượt lên trước hái hoa.
May mắn thay, tu sĩ lần đầu thấy thần thông vạn pháp bất xâm của đèn lưu ly đều sẽ tâm thần chấn động.
Trì Tây chỉ cần giả vờ hái hoa, âm thầm dùng thần thức dò xét, là có thể phát hiện người theo dõi.
Xác nhận không ai theo dõi, Trì Tây không chần chừ nữa, dựng độn quang, bay thẳng về nơi sâu nhất của Huyết Hà Cốc.
Nữa canh giờ sau, hắn đến một vùng trời trên huyết trì trăm đặm.
Đây là hang ổ của huyết mục điêu. Nước trong huyết trì được yêu thú này tế luyện đặc biệt, có thể nhanh chóng hồi phục vết thương.
Thực tế, với năng lực của huyết trì, huyết mục điêu sẽ không để lại sẹo.
Nhưng nó cố ý giữ lại sẹo sau mỗi lần đấu pháp với tu sĩ Đông Hoang, rõ ràng là để tiện trả thù!
Nếu đấu pháp quanh huyết trì, huyết mục điêu sẽ chiếm hết địa lợi. Nhưng yêu thú này trời sinh hung lệ, hận thấu xương tu sĩ Đông Hoang.
Nên không cần Lưu Trường Lâm dụ dỗ, chỉ cần cảm nhận được khí tức của họ, nó sẽ chủ động rời huyết trì, tấn công họ.
"Súc sinh vẫn là súc sinh, có ưu thế mà không biết tận dụng."
Chế giễu huyết mục điêu trong lòng, Trì Tây đột nhiên ánh mắt ngưng lại, hai tay liên tục kết pháp quyết, rồi phun ra một ngụm linh hỏa màu trắng, cắm vào lồng ánh sáng hoàng liên.
Lồng ánh sáng lập tức ngưng thực như lưu ly thật sự, lóe lên linh quang có thể trấn áp thần hồn.
Đèn lưu ly không phải tiên khí của Trì Tây, mà là bảo vật của phó Đạo Chủ Lưu Hỏa Tông, người ra lệnh cho họ thu hồi huyết đan hoa vương.
Nhưng mỗi khi Lưu Hỏa Tông thực hiện nhiệm vụ ở Huyết Hà Cốc, Trì Tây đều được giao cho việc thúc đẩy ngọn đèn, vì hắn lĩnh hội Tịnh Hỏa pháp tắc, có thể phát huy uy năng của đèn lưu ly nhất.
Giờ, Trì Tây đang thúc đẩy uy năng của bảo vật này đến cực hạn.
Hắn làm vậy để có thể chui xuống đáy huyết trì!
Lưu Hỏa Tông không sợ tông khác lấy đi huyết đan hoa vương, vì yêu hoa này nằm dưới đáy huyết trì.
Nơi này tích tụ nhiều ảm huyết yêu xà nhất, và lợi hại nhất!
Không có tiên khí hộ thân như đèn lưu ly, dù là Chân Tiên đỉnh phong cưỡng ép xâm nhập, cũng lành ít đữ nhiều!