“Chuyện gì vậy?”
"Có chuyện gì xảy ra?"
"Mau nhìn, tế đàn có biến!"
...
Một đám tu sĩ Đông Hoang kinh hãi, nhao nhao bàn tán xôn xao.
“Chúc đạo hữu!”
Nhìn xuống dưới chân là đồ án Thái Cực thủy hỏa, Kim Tiên mặt chữ điền thân như đồng thau đúc vội vàng nói.
Lúc này, bảy Kim Tiên Đông Hoang cùng nam tử băng quan kia lại bị cấm chế vây khốn, thần sắc kinh sợ bất định, chỉ có Chúc Hạo còn giữ được vài phần bình tĩnh.
"Đừng hoảng loạn, cấm chế này từ đại trận thủ hộ hạch tâm chi địa mà ra, uy năng có hạn, vây khốn chúng ta không nổi đâu."
Chúc Hạo trấn an.
Nghe vậy, thần sắc Kim Tiên mặt chữ điền thoáng dịu đi, dù sao bọn họ đều biết cấm chế hạch tâm không phải không phá được, chi là cưỡng công sẽ dẫn tới bí cảnh sụp đổ, nên mới ở lại đây.
Nhưng ngay sau đó, một tràng cười lớn từ trên trời vọng xuống.
"Ha ha ha ha, Chúc đạo hữu, đừng nói lời quá sớm. Trước kia không ai dẫn động lực lượng pháp tắc bên trong cấm chế, bây giờ các ngươi cứ thử xem còn phá cấm được không!"
Cùng với tiếng cười sang sảng, Nhạc Độc Hành với thân hình mọc ra hạc vũ đen trắng lại xuất hiện, giờ phút này đang đứng trên một đồ án Thái Cực đen trắng chỉ hơn một thước, mặt mày hớn hở nhìn xuống đám người.
"Nhạc Độc Hành, Chúc mỗ mặc kệ ngươi có mưu đồ gì, chỉ cần không cản trở đại kế Đông Hoang, Chúc mỗ có thể bỏ qua chuyện cũ."
Chúc Hạo không hề sợ hãi trước lời nói của Nhạc Độc Hành, ngược lại ánh mắt uy nghiêm, giọng điệu bình tĩnh.
"Đại kế Đông Hoang gì chứ! Chúc Hạo, ngươi đừng tưởng Nhạc mỗ không biết, chẳng qua ngươi muốn hủy diệt Tây Hoang, báo thù cho đạo lữ đã chết ở Tây Hoang mà thôi!
Nhưng thôi đi, mảnh đất tài nguyên cằn cỗi này, dù chiếm đoạt hết cũng được gì.
Tu vi của chúng ta vẫn khó mà tiến thêm!"
Nhạc Độc Hành dường như đã quá ngán ngẩm tài nguyên khô cạn của Hoang Lan đại lục, kích động nói.
“Họ Nhạc kia, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ muốn giết hết chúng ta, cướp đoạt bảo vật trên người?”
Kim Tiên mặt chữ điền tức giận chất vấn.
Như lời Chúc Hạo nói, nếu Nhạc Độc Hành chỉ nhắm vào tu sĩ Tây Hoang, vậy bọn họ không hẳn không thể cho nhau chút mặt mũi.
Nhưng giờ hắn nghe ý Nhạc Độc Hành, hiển nhiên gã không muốn ở lại Hoang Lan đại lục nữa.
"Nhạc mỗ và chư vị dù có chút khúc mắc, nhưng chưa đến mức lấy mạng các ngươi.
Nhưng với tu vi hiện tại của Nhạc mỗ, dù gia nhập Tiên cung, cũng khó được trọng dụng, nên chỉ có thể làm phiền chư vị hóa thành củi cho Nhạc mỗi”
Nói đến câu cuối, vẻ mặt Nhạc Độc Hành đột nhiên tàn khốc, đồng thời hai tay bắt pháp quyết, đồ án Thái Cực thủy hỏa dưới chân mọi người nhanh chóng chuyển động.
Lập tức, tu sĩ hai miền Đông Tây đều phát giác tiên nguyên lực của mình bắt đầu tiêu hao với tốc độ chóng mặt, ngay cả đám Kim Tiên cũng không ngoại lệ.
"Chuyện gì xảy ra, tiên nguyên lực của ta đâu rồi?"
"Mau dùng đan dược khôi phục tiên nguyên lực!"
“Các ngươi nhìn lên trời kìal”
...
Sau một trận ồn ào, mọi người nhanh chóng phát hiện biến hóa trên bầu trời.
Vốn dĩ, toàn bộ bí cảnh thủy hỏa đều được bao trùm bởi một đồ án Thái Cực thủy hỏa khổng lồ, thiên địa đồng chuyển nên mới chia thành tám vực phù hợp số lượng bát quái.
Cho nên, bầu trời phía trên quảng trường giao đấu đúng lúc là nơi thủy hỏa phân chia, có thể đồng thời nhìn thấy hai màu đỏ lam.
Nhưng bây giờ, hai đạo linh quang này đồng thời rút lui, đầu tiên là để lại một màu đen kịt, sau đó ở phía xa ngưng tụ thành hai vầng kiêu dương, một đỏ một lam.
Nhưng chỉ vài khắc sau, từng ngôi sao xuất hiện trên bầu trời đen nhánh, và chậm rãi chuyển động theo hai vầng kiêu dương.
Những ngôi sao này lúc đầu cực kỳ ảm đạm, nhưng liên tục tăng độ sáng, nhất là mười hai ngôi sao ở trung tâm, lớn hơn mấy ngàn ngôi sao còn lại vài vòng.
Thậm chí, tinh quang phát ra còn ẩn ẩn mang theo một chút kim quang.
Thấy rõ dị tượng này, lại thêm cảm ứng từ nơi sâu xa, chúng tu lập tức lộ vẻ bừng tỉnh.
“Những ngôi sao kia là tiên nguyên lực của chúng ta biến thành!”
"Không hay rồi, đây là đại trận Tinh Đấu Luyện Nguyên! Nhạc Đạo Chủ, vãn bối tu vi nông cạn, ép không ra bao nhiêu nguyên lực đâu, cầu ngươi tha cho ta!"
"Đạo Chủ tha mạng!"
...
Một số tu sĩ hiểu biết rộng nhận ra thủ đoạn Nhạc Độc Hành sử dụng, kêu la thảm thiết xin tha.
Trong đó, Hoàng Vạn Hằng và đám người kêu la lớn nhất.
"Chúc đạo hữu!"
Cảm thụ tốc độ tiên nguyên lực trong cơ thể nhanh chóng hao tổn, Kim Tiên mặt chữ điền lại vội vàng kêu lên.
"Thẩm huynh, đừng nói gì nữa, ra tay thôi."
Lúc này trên mặt Chúc Hạo cũng không còn vẻ lạnh nhạt, nghe vậy liền nói với Thẩm Ngọc Long và những người khác.
Thẩm Ngọc Long và đồng bọn dù trong lòng tức tối, nhưng biết không phải lúc tính sổ với Đông Hoang, mặt âm trâm, thi triển thủ đoạn.
Bên kia, trong kim đỉnh đại điện, Lạc Hồng nhìn dị tượng trên bầu trời, vừa thấy quen thuộc, vừa triệt để hiểu rõ mục đích của Nhạc Độc Hành.
"Gã này lại muốn dùng quán đỉnh chi pháp để nhanh chóng tăng tu vi của mình, chuyện này có được không vậy?!"
"Ồ? Ngươi cũng có chút kiến thức đấy?"
Lời Lạc Hồng chỉ là biểu lộ cảm xúc, không nói ra thành tiếng, nhưng Giao Tam nghe được, lập tức cảm thấy ngạc nhiên.
Dù sao, nàng cũng chỉ dùng một chút manh mối tra được, hỏi thăm các luân hồi chỉ tử khác mới đoán ra được muục đích của Nhạc Độc Hành.
Không ngờ, Lạc Hồng chỉ liếc mắt đã khám phá chân tướng.
"Giao Tam, ngươi đã sớm biết chuyện này có thể xảy ra? Đúng không?!"
Mục Yên Hồng lập tức khó khăn chống người dậy từ tế đàn, mặt bất thiện nhìn chằm chằm Giao Tam.
"Ta đã nhắc nhở ngươi rồi mà, là do ngươi một lòng muốn báo thù cho mẫu thân, lâm vào chấp niệm."
Giao Tam tùy ý liếc Mục Yên Hồng một cái, rồi lại nhìn về phía Lạc Hồng nói:
"Vị này... Ách, Mạc đạo hữu, vì sao ngươi cảm thấy phương pháp của hắn không ổn?"
"Không hổ là con gái của luân hồi Hàn Lập, thông minh hơn người thường, ngay cả lỗ hổng này cũng bị nàng ta bắt được."
Lạc Hồng giật mình trong lòng, thầm niệm.
Thực tế, câu nói vừa rồi của hắn, phần sau mới là mấu chốt.
Dù sao, nếu không cực kỳ thấu hiểu thủ đoạn Nhạc Độc Hành đang dùng, không thể nào đặt câu hỏi về thành bại của gã.
"Tu vi Kim Tiên cảnh giới nếu có thể dễ dàng tăng lên như vậy, thuật này đã sớm bị Thiên Đình liệt vào cấm thuật."
Lạc Hồng tùy tiện viện cớ.
Nhưng kỳ thật, hắn chỉ xuất phát từ góc độ cơ cấu tam linh, liền biết hành động này của Nhạc Độc Hành nhất định có tai họa ngầm cực lớn.
Cái gọi là cơ cấu tam linh, chính là cấu thành pháp lực tu sĩ.
Tu sĩ từ Chân Tiên cảnh trở lên dùng tiên nguyên lực, nhưng bản chất không hề thay đổi, vẫn cấu thành từ pháp Linh Tử, huyết Linh Tử và Tỉnh linh tử.
Khác nhau chỉ là, mức năng lượng của những Linh Tử này tái độ sinh ra biến đổi về chất.
Từ cơ cấu tam linh mà nói, tu vi pháp lực của tu sĩ có liên quan trực tiếp đến số lượng Tinh linh tử.
Dịch sang thuật ngữ tu tiên truyền thống, chính là trình độ hùng hậu của tinh nguyên.
Vì tinh nguyên là căn bản của tu vi pháp lực, nên thông thường, nó chỉ có thể tăng thông qua tự thân tu luyện, một khi bị hao tổn hoặc cướp đoạt từ người khác, sẽ ảnh hưởng lớn đến tiên đồ sau này.
Nhưng mọi thứ đều có ngoại lệ, dù sao trong truyền thuyết, những người được quán định sau đó, vẫn có không ít người thành danh.
Thậm chí Lạc Hồng từng được quán đỉnh một lần ở Quảng Hàn giới, giúp tu vi hắn từ Hợp Thể sơ kỳ tăng lên Hợp Thể hậu kỳ!
Nếu nói hắn tu vi quá thấp, chưa thể hiện ra nguy hại của hành động này, vậy Hàn lão ma cũng được quán đỉnh như vậy, lại có thể thuận lợi tu luyện tới Đạo Tổ ở nguyên thời không, đủ để nói rõ vấn đề.
Nhưng bí ẩn trong đó đã sớm được Lạc Hồng nghiên cứu rõ ràng.
Đó là, Tinh linh tử giáng cấp có thể tẩy đi tất cả thông tin của nguyên chủ.
Nói đơn giản, Chân Tiên cảnh trở lên mới có thể quán đỉnh cho tu sĩ dưới Chân Tiên, còn Đại Thừa Hợp Thể những cảnh giới cao hơn, chi có thể quán đỉnh cho tu sĩ dưới Hóa Thần.
Từ đó có thể rút ra một kết luận, quán đỉnh sau Chân Tiên không thể nào vô hại, trừ phi tiên linh tử cũng có thể sinh ra biến đổi về chất ở mức năng lượng!
Mà Lạc Hồng có thể nhìn ra mục đích của Nhạc Độc Hành, vì thủ đoạn quán đỉnh gã dùng gần như giống hệt thủ đoạn đã dùng ở Quảng Hàn giới, thậm chí bức tinh thần đồ kia còn được ghi lại trong huyễn thế tinh đồng của Lạc Hồng!
Nhưng nghĩ kỹ, Lạc Hồng cũng không thấy trùng hợp.
Dù sao, Quảng Hàn giới và bí cảnh thủy hỏa đều là mảnh vỡ của Minh Hàn Tiên Phủ, có một số thứ giống nhau là chuyện bình thường.
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Giao Tam nghi ngờ nhìn Lạc Hồng một cái, nhưng không truy hỏi đến cùng, mà cúi đầu nhìn Nhạc Độc Hành nói:
"Ngươi đoán không sai, gã dùng phương pháp này quán đỉnh chẳng khác nào vứt bỏ tiên đồ sau này, tinh nguyên hỗn tạp, tu vi khó tiến thêm.
Cho nên, gã nhất định sẽ ăn sạch sẽ chúng ta, không lãng phí một chút nào!"
"Cái gì! Vậy chẳng phải ngay cả chúng ta..."
Cố Vô Ngân nghe vậy giật mình, gã vốn tưởng mình và những người khác là tu sĩ Tùng Hạc lâu, có thể có chút đặc thù, nhưng giờ gã không dâm mong chờ nữa.
"Giao Tam, đừng nói lời thừa thãi, ngươi nhất định có cách giúp chúng ta thoát khốn.
Nếu không, ngươi biết rõ mưu đồ của gã, sao lại để đến bây giờ?!"
Mục Yên Hồng lập tức không tuyệt vọng, trực giác mách bảo nàng, Giao Tam thần bí này, nhất định có thể cứu bọn họ.
Ngươi tưởng ta muốn chắc!
Giao Tam cố nén muốn trừng Lạc Hồng, oán thầm trong lòng, rồi tức giận nói:
"Ta cũng là vì sơ suất, không tin ngươi nhìn kết quả liên thủ của đám Kim Tiên Đạo Chủ kìa!"
Ngay lúc bọn họ nói chuyện, Chúc Hạo và đồng bọn đã liên thủ oanh ra một kích, nhưng những cột sáng đỏ lam vây khốn họ chỉ rung động vài lần.
"Không thể nào! Cấm chế này không mạnh đến vậy mới đúng!"
Thấy cảnh này, Mục Yên Hồng lập tức kinh hãi nói.
"Sao lại thế! Rõ ràng lúc trước chỉ năm Kim Tiên đã khiến cột sáng nứt vỡ, sao giờ chắp tay hai Kim Tiên, lại không oanh ra được một vết nứt nào?!”
Thanh niên mắt hồ cũng lộ vẻ kinh ngạc, không tin vào mắt mình.
"Không có gì đáng ngạc nhiên, lúc trước pháp tắc kỳ lạ trong cấm chế chưa được dẫn động hoàn toàn, nên hiệu quả ma diệt tiên nguyên lực của chúng ta rất yếu, nhưng giờ nhìn tốc độ chuyển động của thứ này, các ngươi nên biết nó đã tăng lên mấy lần rồi.
Tên họ Nhạc chỉ cần chia một phần tiên nguyên lực cướp được từ chúng ta, để gia cố cấm chế vây khốn mười hai Kim Tiên, là có thể đảm bảo vạn vô nhất thất."
Giao Tam thản nhiên nói.
"Không ngờ pháp tắc Thái Cực có thể ma diệt tiên nguyên lực, chuyển hóa nó thành lực lượng tỉnh khiết để quán đỉnh, Mạc mỗ quả nhiên mở mang tầm mắt.
Mục tiên tử, ngươi còn dư lực đoạt lại quyền khống chế trận trụ cột không?"
Sau một tiếng cảm thán, Lạc Hồng nghiêm túc nhìn Mục Yên Hồng trên tế đàn.
Dù hắn có hậu thủ, có thể phá cấm mà ra, nhưng trận trụ cột đang bị Nhạc Độc Hành nắm giữ, hắn dù thoát khỏi cấm chế, cũng không thể rời khỏi bí cảnh này.
Dù hắn có thể trốn vào U Minh động thiên, để tránh né xung kích khi bí cảnh sụp đổ, nhưng sau đó chắc chắn sẽ bị ném vào hư không.
Vận khí tốt, còn có thể rơi vào một hạ giới nào đó.
Nhưng nếu vận khí không tốt, không biết phải phiêu lưu bao nhiêu năm trong hư không nữa!
Lạc Hồng cảm thấy chắc chắn không có thiên đạo giới diện nào hoan nghênh hắn, nên giờ phút này, lòng tự cứu của hắn vô cùng bức thiết.
"Pháp tắc Thái Cực? Gã này lại hiểu loại pháp tắc cực kỳ hiếm thấy này, chẳng lẽ điện chủ muốn bảo vệ gã vì vậy?"
Giao Tam nghe vậy thầm suy đoán.
Nàng có năng lực cứu Lạc Hồng đi, nhưng không vội vàng.
Dù sao, đối phương không hề tổn thương nguyên khí, hoàn toàn có thể chờ xem hắn có thủ đoạn gì.
"Ta dù còn có thể toàn lực vận dụng La Sát pháp tắc một lần, nhưng chưa đủ để lay chuyển Nhạc Độc Hành nắm giữ trận trụ cột.
Xin lỗi Mạc đạo hữu, ta không nên kéo ngươi vào chuyện này, chẳng những hại ngươi, mà còn hại Giao Bát đạo hữu.
Ta thực sự là... Thực sự là không thể quên cái chết của mẫu thân và các sư huynh đệ, nếu không..."
Thấy Giao Tam cũng không có cách nào, Mục Yên Hồng lập tức tuyệt vọng, đưới áp lực của cái chết, những tình cảm nàng che giấu bấy lâu giờ vỡ òal
"Tiên tử xin tỉnh táo lại, chưa đến lúc tuyệt vọng đâu."
Lạc Hồng thấy vậy vội quát, nếu không để nàng khóc lên, coi như khó thu xếp.
"Chẳng lẽ Giao Bát đạo hữu có cách?!"
Sững sờ một chút, Mục Yên Hồng không chút nghĩ ngợi nói.
Lạc Hồng lập tức cạn lời, ta Mạc Bất Phàm chăng lẽ không xứng sao?
"Mạc trưởng lão, ngươi có cách nào?"
Loan Nghê trong lòng bỗng sinh ra một tia hy vọng, mắt sáng lên hỏi.
Tốt rồi, Mạc Bất Phàm ở đây dường như phiền toái hơn một chút.
"Khụ khụ, chư vị xem cái này trước đã."
Thu liễm tâm thần, Lạc Hồng lật tay lấy ra một khối mâm tròn màu vàng.
Mọi người nhìn về phía nó, chỉ thấy bên ngoài mâm tròn có khắc một bức tinh không cực kỳ giống với dị tượng lúc này, đồng thời xung quanh lơ lửng những phù văn ngũ sắc lít nha lít nhít, trông cực kỳ huyền ảo.
"Đây! Mạc đạo hữu, sao ngươi lại có trận bàn Tinh Đấu Luyện Nguyên?!"
Chỉ thoáng phân biệt một chút, Mục Yên Hồng đã kinh hỉ vạn phần hỏi.
"Đây là Mạc mỗ đoạt được từ một bí cảnh trong quá khứ, vốn không biết là vật gì, vẫn cất trong túi trữ vật, không để ý đến.
Hôm nay thấy dị tượng tỉnh không này, mới đột nhiên nhớ tới nó.”
Không hề nghi ngờ, khối mâm tròn màu vàng này chính là năm đó Lạc Hồng đoạt được từ Quảng Hàn giới, không thể khám phá huyền bí của nó, không ngờ hôm nay lại có thể dùng đến!