Mấy ngày sau, bên trong cung điện màu vàng óng nằm cạnh Thông Thiên tháp ở Quan Nguyệt thành.
Nhìn đại điện gần như đã kín chỗ, Cố Vô Ngân không khỏi lắc đầu:
"Thế này mà cũng gọi là hội giao dịch ngầm á? Giờ mà có một đấu giá sư đứng lên trên kia thì khác gì đấu giá hội đâu!"
"Pháp bất trách chúng mà. Hoặc là không ai đến, hoặc là đến cả lũ, có gì lạ đâu."
Lưu Trường Lâm ngồi ngay xuống cạnh Cố Vô Ngân bên chiếc bàn kim ngọc, chẳng hề coi đây là nơi khác lạ.
“Ngay cả Liên sư huynh cũng đến, chắc chắn nhạc Đạo Chủ với mấy người kia còn nhận được tin sớm hơn ấy chứ. Các tông Đạo Chủ đều không có lệnh cấm gì, ta cứ yên tâm không sợ bị lôi ra tính sổ.”
Loan Nghê ban đầu thấy Lưu Trường Lâm vội vã tới thì hơi lo, nhưng nghĩ lại thì hiểu ngay các tông Kim Tiên Đạo Chủ đã ngầm cho phép việc này. Nếu không thì đám Lưu sư huynh, vốn không ở Quan Nguyệt thành, làm sao tự tiện rời khỏi nơi đóng quân được.
"Loan sư tỷ, sao tỷ không thèm nhìn bọn muội nói chuyện thế?"
Cố Vô Ngân gật gù, rồi nhìn Loan Nghê với vẻ kỳ lạ. Hóa ra, từ lúc ngồi xuống, mắt Loan Nghê không rời Mục Yên Hồng, người đang ngồi một mình ở chiếc bàn kim ngọc kia.
"Ha ha, Loan sư muội, chuyện nam nữ có phải cứ muốn là được đâu, muội nhìn người ta thế kia có khi lại dọa người ta chạy mất. Với lại, Mạc trưởng lão đâu phải tay mơ, nếu vị Mục tiên tử kia đúng như các muội nói, ta tin Mạc trưởng lão sẽ không... khụ khụ!"
Lưu Trường Lâm hiểu Loan Nghê đang lo lắng điều gì, chưa kịp khuyên xong thì đã thấy một người dáng đấp y hệt Lạc Hồng, mặt nạ sắt che kín mặt, đi đến ngồi cạnh Mục Yên Hồng.
"Sư huynh, huynh định nói gì cơ?!"
Nhìn chằm chằm một hồi, Loan Nghê đột nhiên nắm chặt tay, giận dữ hỏi Lưu Trường Lâm.
"Ờ... Mạc trưởng lão xem ra vẫn chưa nếm đủ mùi đau khổ, cho hắn thêm thời gian đi, ha ha."
Lưu Trường Lâm thấy vậy thì mồ hôi lạnh toát ra, chỉ biết cười gượng.
“Hừt Cái gã này mặt dày quá thể, trước kia ta đúng là nhìn lầm!”
Loan Nghê tức tối nói.
Cùng lúc đó, Lạc Hồng và Mục Yên Hồng đang cười nói vui vẻ.
"Mạc đạo hữu, bày ra trận địa lớn thế này, ngươi không sợ mình không ra khỏi Quan Nguyệt thành được à?"
Mục Yên Hồng tò mò, không biết dựa vào đâu mà Lạc Hồng, người vốn cẩn thận, lại trở nên bạo dạn như vậy.
“Mục tiên tử chắc hiểu nỗi khổ tâm của Mạc mỗ chứ gì, nếu không thì Mạc mỗ làm sao kiếm đủ không gian pháp tài để luyện khí được. Còn về vấn đề an toàn, chủ cần đám Trọng Thủy Môn kia không dám ra tay bên ngoài, Mạc mỗ vẫn tự tin có cách thoát thân."
Lạc Hồng mỉm cười, mắt ánh lên vẻ tự tin.
"Hy vọng là vậy. Bằng không, e là lại phải phiền đến Giao Bát đạo hữu rồi."
Mục Yên Hồng không khuyên thêm, nhưng rõ ràng không mấy tin tưởng Lạc Hồng.
Vừa dứt lời, tất cả cấm chế lồng ánh sáng bao quanh các bàn kim ngọc đồng loạt khởi động.
Ngay sau đó, giọng Đàm Kim Thu vang lên:
"Chào mừng các vị đạo hữu đến với hội giao dịch ngầm lần này. Đàm mỗ biết các vị không muốn tiếp xúc nhiều với Tiên cung, nên dứt khoát không lộ diện chủ trì. Mời các vị đạo hữu nhìn vào trung tâm bàn ngọc."
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhìn theo lời.
Giữa bàn kim ngọc hiện ra một pháp trận bạch quang nhỏ bé, tỏa ra dao động không gian nhè nhẹ.
"Chắc nhiều vị đạo hữu đã nhận ra, những trận pháp này là vi hình truyền tống trận, nối với đài cao ở trung tâm đại điện. Khi giao dịch hội chính thức bắt đầu, các vị chỉ cần đặt vật phẩm muốn giao dịch vào truyền tống trận trên bàn theo thứ tự số ghế, chúng sẽ xuất hiện trên đài cao để mọi người xem xét. Đồng thời, Đàm mỗ cũng mở một phần quyền hạn cấm chế, để các vị tự giới thiệu bảo vật và đưa ra điều kiện giao dịch. Các vị giao dịch thành công, ngoài việc Đàm mỗ chúc mừng, thì hai bên đều phải nộp một khối Tiên Nguyên thạch. Dù sao, tổ chức hội giao dịch quy mô lớn thế này tốn kém lắm, các vị cũng không thể để Đàm mỗ toi công bận rộn một phen chứ?"
Nói rõ quy tắc giao dịch, Đàm Kim Thu dừng lại một chút, thấy không ai phản đối, mới phấn chấn nói tiếp:
"Nếu chư vị không có ý kiến gì, Đàm mỗ tuyên bố hội giao dịch chính thức bắt đầu. Xin mời đạo hữu ở bàn Giáp Tự số một đưa ra vật phẩm giao dịch!"
Ba tu sĩ thanh bào ngồi ở bàn Giáp Tự số một không do dự, lật tay lấy ra một hộp gỗ, từ đó lấy ra một khối tinh thạch hỏa hồng, rồi đặt vào vi hình truyền tống trận.
Bạch quang lóe lên, ba khối linh tài tựa tinh thạch được truyền tống lên đài cao, lơ lửng ở độ cao khoảng một trượng. Bốn năm trăm bàn kim ngọc trong đại điện cách nhau mười trượng, nhưng với thị lực của Chân Tiên, khoảng cách này không ảnh hưởng gì.
Khi nhìn rõ hình dáng ba khối tinh thạch và cảm nhận khí tức, nhiều người sáng mắt lên.
"Ba khối hỏa hoàng ngọc này là ba sư huynh đệ ta tìm được từ một nơi hiểm địa. Hôm nay muốn dùng nó đổi ba viên linh đan, có đạo hữu nào hứng thú không?”
"Ba vị đạo hữu, linh đan là Địa giai trung phẩm đan dược, giúp người tu luyện công pháp Thổ hành pháp tắc tinh tiến tu vi. Giá trị của nó cao hơn ba khối hỏa hoàng ngọc kia nhiều đấy."
Một người đeo mặt nạ Hồng Hồ, ngồi một mình một bàn, lên tiếng ép giá.
"Hừ! Linh đan bỏ công ra rồi cũng luyện được, còn hỏa hoàng ngọc thì chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. Chúng ta chỉ có điều kiện đó, không muốn thì thôi!"
Một tu sĩ thanh bào hừ lạnh, không chịu nhượng bộ.
"Ba viên linh đan, ta đổi."
Mục Yên Hồng lấy ra một bình ngọc, đổ ra ba viên đan dược màu vàng, rồi đặt vào vi hình truyền tống trận.
Bạch quang lóe lên, ba viên linh đan không xuất hiện trên đài cao, mà biến mất một lúc rồi mới có giọng Đàm Kim Thu vang lên:
"Linh đan đã kiểm tra, không có vấn đề gì. Mời hai bên thanh toán Tiên Nguyên thạch."
Ba tu sĩ thanh bào gật đầu, mỗi người lấy ra một khối Tiên Nguyên thạch.
Nếu họ thông báo trước thì có thể gộp thành một vụ giao dịch, nhưng chỉ hai khối Tiên Nguyên thạch thì không đáng để họ đắc tội Tiên cung.
Mục Yên Hồng cũng đặt một khối Tiên Nguyên thạch vào trận. Hai bàn kim ngọc lóe lên linh quang trắng, hỏa hoàng ngọc và linh đan được truyền tống đến chỗ của nhau.
"Tuy hơi mạo hiểm, nhưng phải nói, Mạc đạo hữu ngươi tìm được một mối làm ăn ngon đấy. Không biết ngươi và Tiên cung chia chác kiểu gì?"
Đừng nhìn vụ giao dịch này chỉ mang về cho bên tổ chức bốn khối Tiên Nguyên thạch, nhưng trong điện có hơn ngàn Chân Tiên tu sĩ. Hơn nữa, không phải ai cũng chỉ đưa ra một loại vật phẩm giao dịch. Dù tính dè dặt, bên tổ chức cũng thu được khoảng một ngàn rưỡi đến hai ngàn Tiên Nguyên thạch.
"Đương nhiên là chia đôi. Có điều, lấy lại bằng cách nào mới là vấn đề."
Lạc Hồng đáp nhẹ nhàng.
"Mạc đạo hữu ý thức được điểm này, chứng tỏ đầu óc ngươi vẫn còn tỉnh táo, thế thì ta yên tâm hơn chút."
Mục Yên Hồng khẽ vuốt cằm, thấy an tâm hơn.
"Lạc tiểu tử, món tiền lớn thế này, ngươi không định bỏ rơi đấy chứ?"
Ngân tiên tử biết rõ sự nguy hiểm bên trong, nhưng nghĩ đến việc mất toi bảy tám trăm Tiên Nguyên thạch thì xót hết cả ruột!
"Đương nhiên là không. Tiên tử cứ yên tâm, Lạc mỗ đã có tính toán."
Từ đầu, Lạc Hồng đã không tin Đàm Kim Thu. Kẻ kia chắc chắn sẽ "qua cầu rút ván", nên hắn đã nghĩ sẵn đối sách.
Giao dịch hội mới bắt đầu được một canh giờ, mọi người đã hoàn thành mấy chục vụ giao dịch. Những tiên dược linh tài khó tìm ngày thường giờ liên tục xuất hiện.
Không phải do may mắn, mà là vì ngàn Chân Tiên ở đây, thế lực sau lưng họ gần như chiếm giữ hết linh mạch ở Hoang Lan đại lục, bản thân họ cũng là lực lượng nòng cốt trong các tông môn.
"Tốt, tin là nhiều đạo hữu đã sốt ruột chờ rồi. Vật phẩm giao dịch tiếp theo chính là độn không châu mà chư vị mong chờ bấy lâu nay!"
Đàm Kim Thu vừa dứt lời, Lạc Hồng lợi dụng không gian pháp tắc bí mật thúc đấy vi hình truyền tống trận trên bàn, không để lộ chút linh quang nào, rồi truyền tống một viên độn không châu lên đài cao.
"Cuối cùng cũng đợi được!"
"Mấy bảo vật này đáng lẽ phải có bao nhiêu thì giao dịch bấy nhiêu ngay từ đầu chứ, bằng không ta chẳng dám tùy tiện giao dịch với người khác."
"Sư huynh nói chí phải, Tiên cung làm ăn đúng là thiếu tinh tế."
…
Nghe ba chữ "độn không châu”, mọi người càng thêm phấn chấn.
Trong số họ, không ít người đến đây chính là vì độn không châu, để có thêm chút bảo đảm trong cuộc chiến thủy hỏa sắp tới!
"Các vị đạo hữu an tâm chớ vội, Đàm mỗ sắp xếp như vậy đương nhiên có lý do. Lần này, giao dịch hội sẽ có tổng cộng mười tám viên độn không châu. Điều kiện cần thiết là một loại linh tài thuộc tính không gian bất kỳ, cộng thêm ba mươi khối Tiên Nguyên thạch. Đương nhiên, nếu đạo hữu nào đưa ra không gian pháp tài phẩm giai cao hơn thì có thể giảm bớt, thậm chí là miễn luôn số Tiên Nguyên thạch cần nộp thêm!"
Đàm Kim Thu giải thích.
"Ra là vậy, đúng là cần không gian pháp tài. Vật này nếu không tu luyện pháp tắc tương ứng thì ít ai dùng đến."
“Không giới hạn loại không gian pháp tài? Chẳng lẽ vị khí sư kia đang gặp bế tắc trong luyện khí?”
"Kệ hắn vì cái gì, miễn là bảo vật này uy năng đúng như lời đồn là được!"
…
Mọi người lại xúm vào bàn tán, còn những ai có không gian pháp tài thì đã bắt đầu hành động.
"Đàm đạo hữu, nếu có nhiều đạo hữu cùng đưa ra không gian pháp tài thì tính thế nào?"
Có người hỏi.
"Thì tất nhiên là lấy phẩm giai của không gian pháp tài để phân định trước sau."
Đàm Kim Thu đáp theo lời Lạc Hồng đã dặn.
"Đợi thêm mười hơi nữa, nếu không ai đưa ra được không gian pháp tắc phẩm giai cao hơn, viên độn không châu đầu tiên này sẽ được giao dịch!"
Nhắc nhở một tiếng, Đàm Kim Thu chờ thêm mười hơi, xác định kết quả cuối cùng rồi mới thúc đẩy cấm chế:
“Mời hai vị nộp một khối Tiên Nguyên thạch. "
Vừa nói xong, bàn ngọc của người đeo mặt nạ Hỏa Hồ sáng lên linh quang trắng, khiến những tu sĩ xung quanh không khỏi ghen tị.
Còn Lạc Hồng thì lại che giấu linh quang của vi hình truyền tống trận, ném một khối Tiên Nguyên thạch vào trong trận mà không ai để ý.
Một lát sau, một chiếc lá màu đỏ có ngân văn và mười hai khối Tiên Nguyên thạch xuất hiện trước mặt Lạc Hồng.
Hắn thu chúng vào ngay lập tức, nhưng không thể qua mắt Mục Yên Hồng, người đang ngồi đối diện.
...
"Sao vậy?"
Nghe nàng khẽ kêu lên, Lạc Hồng tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi.
"Không có gì, chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy loại linh vật tạp hợp giữa pháp tắc không gian và chân hỏa, hơi ngạc nhiên thôi."
Mục Yên Hồng cười nhạt đáp.
Trong lúc nói chuyện, giao dịch hội lại tiếp tục, hết bàn này đến bàn khác thay phiên nhau, gần như tu sĩ nào cũng có thu hoạch lớn.
Thậm chí, có người chỉ nộp phí thủ tục thôi đã vượt quá mười khối Tiên Nguyên thạch.
Nhưng so với những bảo vật giá trị mấy chục, thậm chí cả trăm Tiên Nguyên thạch mà họ nhận được, mười khối Tiên Nguyên thạch này chẳng đáng là bao.
Không khí trong đại điện ngày càng náo nhiệt.
"Mạc đạo hữu, ngươi có bao giờ nghĩ nếu Hoang Lan đại lục không bị chia làm hai hoang thì sẽ thế nào không?"
Lúc Lạc Hồng vừa thu hồi một phần đồ giao dịch, hắn đột nhiên nghe thấy giọng Mục Yên Hồng có vẻ xuất thần.
"Ngươi xem, tuy Hoang Lan đại lục không bằng mấy đại lục còn lại của Bắc Hàn Tiên Vực, nhưng nếu có thể chỉnh hợp toàn bộ tài nguyên thì cũng không tệ!"
Mục Yên Hồng không trông đợi Lạc Hồng trả lời, nhanh chóng nói tiếp.
"Thống nhất thì có cái lợi của thống nhất, nhưng chia rẽ cũng chưa hẳn toàn là cái xấu. Dù thế nào, giữ nguyên trạng vẫn là tốt nhất."
Lạc Hồng đã thống trị Hạ Linh tộc ở Linh giới hơn vạn năm, có không ít kinh nghiệm quản lý một thế lực, nên nói như thật.
Nếu không thể giữ nguyên trạng, chắc chắn sẽ có một cuộc đại chiến. Với những kẻ không thể tự nắm giữ vận mệnh của mình, đó là tình huống tồi tệ nhất.
Với tu vi hiện tại của Lạc Hồng, chiến sự nổ ra thì hắn chỉ biết "nước chảy bèo trôi".
"Giữ nguyên trạng? Mạc đạo hữu đúng là giỏi bo bo giữ mình!"
Mục Yên Hồng sững người, rồi cười chế nhạo.
Đối phương rõ ràng có cách nhìn khác, nhưng Lạc Hồng không tranh cãi.
Với tình hình hiện tại của Hoang Lan đại lục, cứ một thời gian hai hoang tông môn lại tiến hành một cuộc đại chiến.
Đến khi cả hai bên đều bị thiệt hại nặng nề thì mới có một giai đoạn giằng co dài dằng dặc.
Từ khi có cuộc chiến thủy hỏa, hai hoang tông môn tuy kiềm chế hơn nhiều trong giai đoạn đối đầu, nhưng cả hai bên hồi phục thực lực càng nhanh thì cuộc đại chiến tiếp theo càng sớm nổ ra.
May mà cái "sớm" này chỉ là so sánh thôi. Về lý thuyết, phải ít nhất ba mươi vạn năm nữa thì một cuộc đại chiến giữa hai hoang mới nổ ra.
Lạc Hồng không cần lo lắng chuyện đó.
Thời gian trôi qua, Lạc Hồng đã giao dịch mười hai viên độn không châu. Đến khi giao dịch viên thứ mười ba, Đàm Kim Thu truyền âm:
"Xem ra các vị đạo hữu không còn không gian pháp tài trong tay nữa. Vậy thì điều kiện giao dịch sẽ đổi thành các loại pháp tài ngũ hành phẩm cấp cao, cộng thêm bốn mươi khối Tiên Nguyên thạch!"
"Đây là vắt kiệt sức à? Lạc tiểu tử, thu hoạch đủ chưa?"
Ngân tiên tử hơi lo lắng hỏi.
"Đủ rồi. Lần này số lượng không gian pháp tài tuy không nhiều, nhưng phẩm chất đều tốt, đủ để Lạc mỗ luyện tế Phá Thiên thương thành thượng giai tiên khí!"
Lạc Hồng không trông đợi có thể luyện tế Phá Thiên thương thành nhập phẩm tiên khí trong một lần.
Hơn nữa, dù là thượng giai tiên khí, hắn cũng phải dùng Thái Sơ tiên lực mới phát huy hết uy năng. Giờ mà dùng hắn thúc đẩy nhập phẩm tiên khí thì không những không phát huy được bao nhiêu uy năng mà còn có thể bị hút khô.
Nếu không thì Lạc Hồng đã nghĩ cách chữa trị Địa Tạng hoàn rồi!