Mấy ngày sau, Tùng Hạc Lâu, Nội Pháp Các.
"Ơ? Sao ngươi lại đến đây? Nói trước, chỗ ta không có chuyện trả hàng đâu nhé."
"Kẹt kẹt." Cánh cửa phòng mở ra, Mạnh Thiên Tinh nghe tiếng động liền ngẩng đầu, thấy Lạc Hồng một tay xách vò rượu bước vào.
Tuy trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng vẻ mặt lão vẫn ra vẻ đề phòng.
Rõ ràng, lão nhân này cảm thấy Lạc Hồng không tự dưng mà ân cần như vậy, chắc mẩm hắn không lĩnh hội được Đại Ngũ Hành Trấn Nguyên Thủ, đến tìm mình trả hàng đây mà.
Lạc Hồng nghe vậy khựng lại một chút, rồi mới bật cười:
"Mạnh lão hiểu lầm rồi, Đại Ngũ Hành Trấn Nguyên Thủ, Mạc mỗ đã tu luyện ra được chút ít. Quả nhiên là uy lực tuyệt luân.
Hôm nay Mạc mỗ đến đây, một là để đổi lấy Ngũ Khí Thôn Nguyên Công, hai là để tạ ơn Mạnh lão đã chỉ điểm."
"Ồ? Mới có mấy năm mà ngươi đã luyện thành? Thi triển cho lão phu xem nào."
Mạnh Thiên Tinh chẳng hề khách khí, tỏ vẻ không tin mà yêu cầu.
“Hạ ha, vậy xin mời Mạnh lão chỉ giáo.
Đại Ngũ Hành Trấn Nguyên Thủ, Lạc Hồng đã thi triển trước mặt Lưu Trường Lâm bọn người rồi, nên hắn lập tức không do dự. Tay trái vừa nhấc, một bàn tay ngũ sắc quang mang ngưng tụ quanh lòng bàn tay.
Chỉ là, đáng lẽ phải có năm đạo văn, giờ chỉ có trên đốt giữa và đốt áp út, mỗi đốt xuất hiện một đạo.
"Ngũ hành pháp tắc!"
Mạnh Thiên Tinh trợn tròn mắt, lộ vẻ kinh ngạc.
“Tiểu từ, ngươi tu luyện ngũ hành pháp tắc? Sao không nói sớm?!”
"Mạnh lão không biết sao? Mạc mỗ cứ tưởng ngài vừa gặp đã đề cử Đại Ngũ Hành Trấn Nguyên Thủ, là vì đã nhìn thấu pháp tắc mà Mạc mỗ tu luyện."
Lạc Hồng ra vẻ kinh ngạc nói, khiến lão nhân này đánh giá thấp hắn.
"Khụ khụ, ngươi cũng đánh giá cao lão phu quá rồi, bất quá cũng coi như chó ngáp phải ruồi."
Mạnh Thiên Tinh nghe vậy, mặt có chút không nhịn được.
Nói xong, lão lấm bẩm:
"Kỳ quái, tiểu tử này trông không giống thiên tài, sao lại lĩnh hội được cả ngũ hành pháp tắc?"
Thấy lão nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng, Lạc Hồng càng nhận thấy rõ sự thoải mái của lão ở Tùng Hạc Lâu này.
"Để Mạnh lão chê cười, Mạc mỗ quả thật không phải thiên tài. Sở dĩ có thể lĩnh ngộ ra ngũ hành pháp tắc, là do trước kia có cơ duyên xảo hợp luyện hóa được một đoàn ngũ sắc chân huyết."
Lạc Hồng vốn định lộ ra những thủ đoạn này, nên chủ động giải thích.
“Thị ra là vậy!
Nhưng tiểu tử, thông qua huyết mạch mà lĩnh hội pháp tắc, sau này rất dễ bị kẹt ở bình cảnh lớn vì không thể tăng lên huyết mạch chi lực, phải chuẩn bị trước mới được."
Hình như để vớt vát chút thể diện, Mạnh Thiên Tinh lại chỉ điểm Lạc Hồng.
"Vậy xin hỏi có cách nào tăng lên ngũ sắc huyết mạch của Mạc mỗ không?"
Lạc Hồng biết đối phương nói vậy là để mình hỏi, nên phối hợp luôn.
"Cách đơn giản nhất là tìm thiên tài địa bảo hoặc bí thuật huyết mạch, nhưng với ngũ sắc chân huyết, trực tiếp nhất là tìm được một khối Ngũ Sắc Tiên Thạch!"
Mạnh Thiên Tinh lắc đầu, ra vẻ thần bí.
Lạc Hồng thầm cười, nhưng mặt vẫn nghiêm túc:
"Mạc mỗ cũng từng nghe về Ngũ Sắc Tiên Thạch, nghe nói chỉ cần nuốt vật này, ngũ sắc huyết mạch sẽ tăng lên rất nhiều, không biết có thật không?"
"Đương nhiên là thật! Ngươi biết Ngũ Sắc Tiên Thạch, vậy có biết lai lịch của nó?"
Mạnh Thiên Tinh khăng định chắc nịch, rồi lại thần thần bí bí hỏi.
"Xin Mạnh lão chỉ giáo."
Lạc Hồng thật sự không biết, nên không đùa nữa, chắp tay thi lễ hỏi.
"Hắc hắc, thật ra bảo vật tương tự Ngũ Sắc Tiên Thạch còn không ít, dùng vào đều giúp huyết mạch lực lượng tăng mạnh, nhưng chúng đều đến từ một nơi thần bí trong Man Hoang Giới Vực.
Nghe nói, nơi đó dù là chân linh vương tu vi tương đương Đạo Tổ cũng khó mà tùy tiện vào được.
Chỉ cần tiến vào, liền có thể nhận được đầy trời tạo hóal
Xưa kia Khổng Tước Luân Vương cũng nhờ tận mắt thấy ngũ thải Thần Thạch trong truyền thuyết ở đó, mới phỏng chế ra Ngũ Sắc Tiên Thạch!"
Mạnh Thiên Tinh hăng say giải thích như người kể chuyện.
"Lại có nơi như vậy, Mạc mỗ hôm nay thật mở mang kiến thức!"
Lạc Hồng thán phục, rồi lại liên tưởng đến chuyện khác.
"Chi cần ngươi đến bồi lão phu trò chuyện nhiều hơn, sẽ có lúc tiểu tử ngươi mở mang kiến thức thôi."
Nói xong, Mạnh Thiên Tinh nhận lấy vò rượu từ tay Lạc Hồng, mở nút rồi rót ra một chén đưa lên miệng.
"Tê~ Rượu này còn mạnh hơn lần trước! Không tệ, lão phu thích!"
"Ngài thích là tốt rồi, Mạc mỗ muốn lên lầu hai xem, không biết có được không?"
Lạc Hồng cười nói.
“Đừng vội, lão phu biết ngươi muốn xem tầng thứ hai của Đại Ngũ Hành Trấn Nguyên Thủ, nhưng cứ từ từ, uống với lão phu vài chén đã rồi đi cũng không muộn.
Đến lúc đó, lão phu có thể miễn cho ngươi số ngọc điểm ngoài định mức cần thiết để đổi."
Nói đến câu cuối, Mạnh Thiên Tinh tinh nghịch nháy mắt với Lạc Hồng, đồng thời vung tay áo, trong Nội Pháp Các vốn trống trải liền có thêm hai cái bàn.
"Ách, như vậy có ổn không?"
Lạc Hồng ngoài miệng chần chừ, nhưng thân thể lại rất thành thật ngồi xuống. Dù sao, có lợi mà không giành thì tư tưởng có vấn đề!
“Có gì mà không ổn, dù sao lão phu tuổi cao rồi, thinh thoảng hồ đồ, tính sai ngọc điểm cũng là chuyện bình thường!
Hắc hắc, tiểu tử ngươi nói có phải không?"
Mạnh Thiên Tinh vừa lấy dụng cụ pha rượu vừa thản nhiên nói.
"Phải phải."
Lạc Hồng nghe vậy dở khóc dở cười, rồi đột nhiên nảy ra một ý, hỏi:
"À phải rồi, Mạnh lão hiểu rõ về Ngũ Sắc Tiên Thạch như vậy, vậy có biết vật này có cách dùng nào tốt hơn không, hay chỉ có thể nuốt thăng thôi?”
"A~ Tiểu tử ngươi hỏi hay đấy, Ngũ Sắc Tiên Thạch từ khi Khổng Tước Luân Vương biến mất vô số năm trước, đã dùng một khối là mất một khối.
Nên từ xưa đến nay, tu sĩ nhân tộc chúng ta đã nghiên cứu ra không ít cách dùng, có cách giúp ích cho tu sĩ tu luyện một loại ngũ hành pháp tắc nào đó, có cách tăng cường hiệu quả của ngũ sắc huyết mạch.
Riêng lão phu thu thập được đã có ba loại, trong đó hai loại thích hợp với tình huống của tiểu tử ngươi."
Uống một chén đã đời, Mạnh Thiên Tinh hứng khởi nói.
“Vậy xin hỏi Mạc mỗ phải làm sao để đổi lấy hai loại bí pháp đó từ ngài?”
Lạc Hồng hỏi.
"Không cần đổi, lão phu tặng ngươi luôn!"
Nói xong, Mạnh Thiên Tinh lật tay lấy ra một viên ngọc giản, ném thẳng cho Lạc Hồng.
Ngạc nhiên trong thoáng chốc, Lạc Hồng nhận lấy ngọc giản, thần thức dò vào trong.
Chăng bao lâu, hắn cười khổ thu hồi thần thức, ngấng đầu lên, vừa hay thấy Mạnh Thiên Tỉnh đang cười chế nhạo.
"Mạnh lão, ngài lại trêu chọc tại hạ rồi, hai loại bí pháp đó điều kiện tiên quyết đều là bất khả thi."
Lạc Hồng sao còn không hiểu, hắn bị đối phương trêu chọc rồi.
"Hắc hắc, hôm nay lão phu dạy cho tiểu tử ngươi một bài học, của rẻ là của ôi!
Hai môn bí pháp này mà dùng được thật thì với một kẻ mang ngũ sắc chân huyết như ngươi, lão phu đã vét sạch linh tửu của ngươi rồi, chứ chẳng chơi!"
Mạnh Thiên Tinh đắc ý cười nói.
"Nhưng tiểu tử ngươi phản ứng mạnh vậy, chẳng lẽ đã có một khối Ngũ Sắc Tiên Thạch rồi?"
Đang nâng chén rượu lên, Mạnh Thiên Tinh đột nhiên nghi ngờ hỏi.
"Mạc mỗ còn đang nghĩ xem có thể tìm vật này ở đâu đây!"
Lạc Hồng đương nhiên sẽ không thừa nhận.