Tiếc thay, Lạc Hồng vừa cô đọng xong huyết chỉ đạo văn, còn chưa kịp tận hưởng thành quả tu luyện thì đã bị một tiếng truyền âm từ bên ngoài điện cắt ngang.
"Mạc đạo hữu mau ra đây, lần này thực sự là tai họa!"
Lạc Hồng nghe ra ngay giọng của La Sát quốc chủ. Hắn lập tức thu công, đứng dậy, thu hết đồ đạc trong điện vào vạn bảo nang rồi bước ra đại điện.
Vừa ra tới, Lạc Hồng đã cảm nhận được khí tức của La Sát quốc chủ có chút hỗn loạn, như vừa mới giao chiến với ai đó.
"Đã xảy ra chuyện gì? Sao tiên tử lại hốt hoảng như vậy?"
Lạc Hồng nhíu mày hỏi.
"Sao ta không hoảng cho được? Tống Minh Đạo Chủ của Trọng Thủy Môn sắp đến La Sát quốc rồi!"
La Sát quốc chủ vội vàng nói.
"Đạo Chủ? Lâu đạo hữu chỉ là một gã Chân Tiên sơ kỳ bị sung quân, sao lại khiến Kim Tiên xuất động?!"
Lạc Hồng kinh ngạc. Ở Bắc Hàn Tiên Vực, chỉ có Kim Tiên tu sĩ trong các tông môn mới được gọi là "Đạo Chủ", đó không phải là đối tượng hắn có thể đối phó.
Dù không nói ra, Lạc Hồng cũng đoán được nguyên do. Vị Kim Tiên Đạo Chủ này họ Tống, rất có thể có quan hệ thân thích với Tống Thanh.
Chỉ là hắn đã giữ lại nguyên anh của Tống Thanh, không nên nhanh chóng bị phát hiện mới đúng!
"Chỉ một mình Lâu Quang Thọ thì không đáng! Nhưng lần này còn có tộc nhân ruột thịt của Tống Minh Đạo Chủ, nghe nói là Tống Thanh, sư huynh của Lâu Quang Thọ!"
La Sát quốc chủ kể lại đầu đuôi sự tình cho Lạc Hồng.
Thì ra, nàng trước đó ra ngoài để tham gia một hội đấu giá Địa Tiên. Trên đường trở về, nàng gặp một vị Chân Tiên hậu kỳ của Trọng Thủy Môn.
Đối phương vừa thấy nàng đã chặn đường, không hề khách khí.
La Sát quốc chủ những năm gần đây bị Chân Tiên Trọng Thủy Môn làm phiền, cho rằng hắn cũng đến đòi bồi thường, tức giận lên tiếng.
Lúc này nàng mới phát hiện mình hiểu lầm, bởi vì đối phương không hề nhắc đến chuyện Tiên Nguyên thạch, mà hỏi về tung tích của Tống Thanh.
La Sát quốc chủ không biết Tống Thanh, nên nói chưa từng gặp.
Nhưng người kia không buông tha, nhất quyết đòi nàng phối hợp tìm Tống Thanh.
Cuối cùng, hai bên động thủi
La Sát quốc chủ nhờ vào ưu thế Địa Tiên, cộng thêm bí thuật trước kia, mới miễn cưỡng đánh lui được đối phương.
Nhưng khi rút lui, đối phương đã buông lời ngoan độc, nói Tống Minh sẽ đích thân đến đây, mối thù này ngày sau sẽ sưu hồn để trả!
"Tiên tử có thể đánh lui một vị Chân Tiên hậu kỳ, thật khiến Mạc mỗ phải nhìn bằng con mắt khác!"
Nghe xong, Lạc Hồng chắp tay bội phục nói.
Dù chỉ hơn một tiểu cảnh giới, nhưng ở cấp độ Chân Tiên, đó là chuyện không hề đơn giản.
"Có gì đâu, người kia không muốn liều mạng với ta, nên mới... Khoan đã, bây giờ là lúc nói chuyện này sao?
Nếu Tống Thanh thật sự xảy ra chuyện, Tống Minh Đạo Chủ rất có thể sẽ trút giận lên ta.
Ngươi mau thu dọn đi, cùng ta rời khỏi đây!"
La Sát quốc chủ định khiêm tốn vài câu, chợt phản ứng lại, thúc giục Lạc Hồng.
“Tiên tử đã thu dọn xong rồi sao?”
Lạc Hồng hỏi.
"Ta thu dọn xong rồi mới đến đây."
La Sát quốc chủ đáp không chút do dự.
"Vậy thì không cần vội. Mạc mỗ không có gì nhiều để thu dọn cả.
Nhưng trước khi đi, Mạc mỗ muốn hỏi rõ, Trọng Thủy Môn dựa vào đâu mà biết Tống Thanh gặp chuyện, hơn nữa còn tra ra La Sát quốc?”
Lạc Hồng bình tĩnh hỏi.
Hắn biết càng nguy cấp càng không được nóng vội, bởi vì đây là lúc cần đưa ra những lựa chọn chính xác nhất, phải cố gắng làm rõ mọi chuyện.
"Chuyện này cũng có liên quan đến Mạc đạo hữu. Nghe nói Tống Thanh đến đây là để chiêu mộ ngươi.
Còn về việc Trọng Thủy Môn biết hắn gặp chuyện như thế nào? Người kia trước khi động thủ có nhắc đến, nói họ dùng nguyên hồn đăng thi triển bí thuật, phát hiện hồn bài của Lâu Quang Thọ có vấn đề."
Thấy Lạc Hồng trấn định, La Sát quốc chủ cũng bớt bối rối.
"Lâu đạo hữu đã chết, hồn phách của hắn có vấn đề mới là lạ chứ?"
Lạc Hồng càng nghi hoặc.
"Nhưng vấn đề là hồn bài đó không ở Trọng Thủy Môn, cũng không ở trong tay Lâu Quang Thọ, mà là Tống Thanh mang đi trước khi rời khỏi Trọng Thủy Môn!"
La Sát quốc chủ giải thích.
Nghe vậy, Lạc Hồng hiểu ra.
Khi xử lý đồ vật trong túi trữ vật của Tống Thanh, hắn có tìm thấy một khối hồn phách bài.
Nhưng hắn cảm thấy nó không liên hệ gì với nguyên anh của Tống Thanh, sợ bị chủ nhân cảm ứng được, nên đã tiện tay hủy đi.
Không ngờ, chi tiết này lại bị khuếch đại vì cái chết của Lâu Quang Thọ!
Nếu Lâu Quang Thọ còn sống, Trọng Thủy Môn sẽ không rảnh rỗi mà dò xét nguyên hồn đăng của hắn.
Nhưng hắn vừa chết, việc hồn bài vỡ vụn liền bị bại lộ.
Mà Tống Thanh lại là người giữ hồn bài, đồng thời cũng hoạt động gần La Sát quốc.
Do đó, việc Trọng Thủy Môn nghi ngờ hắn gặp chuyện cũng là điều dễ hiểu.
Ngoài ra, việc Lạc Hồng có được ba trăm Tiên Nguyên thạch kia chắc cũng có liên quan.
Nếu không có ba trăm Tiên Nguyên thạch này, Trọng Thủy Môn sẽ không điều tra cái chết của Lâu Quang Thọ suốt hai mươi năm.
Thật là trong phúc có họa
"Ta nghi ngờ lần này chúng ta là Lý Quỷ đụng Lý Quỳ, Tống Thanh mới là người bị tông môn đối địch của Trọng Thủy Môn ám toán, mượn tay Vô Thường Minh!
Thôi, đừng nói nữa, đi nhanh thôi!
Nhân lúc họ nghĩ ta là Địa Tiên, không vạn bất đắc dĩ sẽ không rời khỏi quốc cảnh, mau rời khỏi đây!"
Lời nói của La Sát quốc chủ không hề giả tạo, thể hiện rõ nàng không phải là Địa Tiên tầm thường.
"Ừm, phải lên đường ngay thôi, nhưng chúng ta đi đâu?”
Hiểu rõ tình hình, Lạc Hồng không chần chừ nữa, quyết định cùng La Sát quốc chủ rời đi.
Dù sao, hắn chỉ biết về Hoang Lan đại lục trên bản đồ, ngoài mấy tông môn hàng đầu ra, những nơi khác hắn chỉ nghe tên.
Vậy nên, thay vì mù quáng chạy trốn một mình, chi bằng đi theo nàng.
"Đến Tùng Hạc Lâu! Tông này là tử địch của Trọng Thủy Môn. Chỉ cần đến địa bàn của họ, dù thân phận có bại lộ, cũng không sợ họ giao chúng ta cho Trọng Thủy Môn!"
La Sát quốc chủ đã nghĩ kỹ đường lưi, đứt lời lật tay tế ra một chiếc xe bay xích hồng hương khí ngào ngạt.
Thần thức quét một vòng, thấy trên xe không có phong ấn cấm chế gì, Lạc Hồng liền quả quyết lên xe.
Một đạo xích hồng phóng lên trời, nhanh chóng đuổi về phía Đông Nam.
Mấy ngày sau, khi La Sát quốc chủ rời khỏi quốc cảnh, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lúc này, một tiếng hừ lạnh từ ngoài xe truyền đến:
“Hừt Sư tôn nói quả không sai, yêu nữ nhà ngươi quả nhiên có quỷ! Muốn đến Tùng Hạc Lâu, phải qua cửa sư huynh đệ ta đãi”.