"Vương huynh nhất định phải tìm đạo hữu trong môn tương trợ sao?
Huynh phải biết rằng, chúng ta chỉ mới phỏng đoán về sự tồn tại của đan phương đạo đan.
Nếu cuối cùng không tìm được đan phương, cái giá phải trả cho việc mời đạo hữu trong môn giúp đỡ sẽ do chính chúng ta gánh chịu đấy!"
Tiền Bá Nham có chút do dự, không biết có nên theo Vương Trọng đánh cược ván này hay không. Bởi lẽ, nếu xảy ra sai sót, thời gian khổ sai của hắn tại Trọng Thủy Môn rất có thể sẽ tăng lên gấp đôi!
"Vương mỗ nghe nói, Lạc Hồng này là từ giới diện thất lạc phi thăng lên, chắc chắn không giống như chúng ta, gần như không có pháp tắc linh vật hộ thân.
Cho nên, dù không có được đan phương đạo đan kia, thì chiến lợi phẩm thu được từ hắn cũng đủ để miễn cưỡng chỉ trả cho việc mời vị kia ra tay.
Nhưng nếu Vương mỗ đoán đúng, với giá trị của đan phương đạo đan, Tiền đạo hữu chẳng những có thể miễn trừ nhiệm vụ ngưng luyện Tiên Nguyên thạch, mà còn thu được một khoản lớn cống hiến tông môn!
Rủi ro thấp, lợi ích cao như vậy, dù Tiền đạo hữu quyết định thế nào, Vương mỗ cũng tuyệt không bỏ qua!"
Vương Trọng vừa thuyết phục Tiền Bá Nham, vừa tự thuyết phục chính mình.
Và qua giọng nói ngày càng kiên định của hắn, không khó nhận ra, gã này đã hoàn toàn xem Lạc Hồng như hòn đá tảng đầu tiên giúp hắn nổi bật ở tiên giới!
“Giới diện thất lạc? Tu sĩ phi thăng từ loại giới điện này quả thực giàu có hơn chúng ta nhiều. Chăng trách hắn có thể góp đủ linh vật luyện chế một lò đạo đan!”
Tiền Bá Nham nghe vậy, hai mắt sáng lên.
Hắn biết Lạc Hồng phi thăng từ giới diện thất lạc sẽ khó khăn hơn người thường rất nhiều. Nhưng nhờ liên hệ với tiên giới, hắn đã sớm tu luyện được không ít bí thuật của tiên giới.
Những bí thuật này ở hạ giới có lẽ tầm thường, nhưng nay, được tiên nguyên lực gia trì, uy lực đều bạo tăng gấp mấy lần.
Đến mức, Tiền Bá Nham thậm chí có lòng tin một mình đối mặt Lạc Hồng.
Mà hiện tại, hắn còn có Vương Trọng trợ lực, nên không khó đoán được hắn sẽ quyết định thế nàol
Nhưng bọn họ không biết rằng, hành tung mà họ tự cho là giấu giếm vô cùng kỹ càng, kỳ thật đã sớm bị thần thức của Lạc Hồng phát giác.
Bất quá, vì kế hoạch sau này, Lạc Hồng chắc chắn sẽ không vạch trần bọn họ.
Sau khi Tiểu Kim chở họ thoát khỏi phạm vi thần thức, Lạc Hồng chắp tay với Tào Binh và Chung Quyền:
"Lần này đa tạ nhị vị, nếu chỉ có một mình Lạc mỗ, thật sự không dám ra ngoài vào lúc này."
"Không sao, Chung mỗ và lão Tào vốn định gần đây đến La Sát Ám Thị một chuyến. Hiện tại có linh thú của Lạc đạo hữu tương trợ, còn có thể tiết kiệm chút thời gian đi đường."
Chung Quyền khoát tay áo nói.
"Đúng vậy, nghe nói La Sát Ám Thị mở một nhà Độn Không Các, các chủ có thể luyện chế hạ giai Tiên Khí có không gian pháp tắc. Tào mỗ nhất định phải đến xem!"
Từ khi đến tiên giới, Tào Binh thường xuyên nghe nói về tam đại chí tôn pháp tắc lợi hại thế nào, nhưng chưa bao giờ được chứng kiến tận mắt, giờ phút này có chút không phục nói.
"Tính thời gian, lúc Lạc đạo hữu mua Trọng Minh Thủy Ba Trận hẳn là ngay vào khoảng thời gian Độn Không Các mới gầy dựng.
Không biết Lạc đạo hữu có từng thấy qua Độn Không Châu?”
Chung Quyền dù đang bế quan tu luyện, nhưng không có nghĩa là bế tắc thông tin. Hắn đã sớm dùng thủ đoạn thu nạp mấy tu sĩ Đại Thừa, thành lập một tổ chức nhỏ để làm việc và tìm hiểu tin tức cho hắn.
"Lạc mỗ lại không có duyên phận đó. Dù sao, Độn Không Châu đã bị người đấu giá ngay trong ngày đầu tiên Độn Không Các khai trương.
Cũng may, Lạc mỗ cũng không phải là hoàn toàn không thu hoạch được gì. Hôm đó, vì tranh mua Độn Không Châu, không ít đạo hữu đã mang linh tài thuộc tính không gian tới.
Chính vì vậy, Lạc mỗ mới có thể góp đủ linh tài cần thiết cho lò đan dược trước kia!"
Lạc Hồng thuận miệng che đậy.
"Vậy thì đáng tiếc."
Chung Quyền có chút tiếc nuối nói.
"Ha ha, cũng không có gì đáng tiếc. Các vị có biết giá cuối cùng của Độn Không Châu là bao nhiêu không?"
Lạc Hồng khẽ cười nói.
"Bao nhiêu?”
Tào Binh lập tức hứng thú, nhích người tới hỏi.
"Nếu đổi thành Tiên Nguyên thạch, là trọn vẹn sáu mươi khối Tiên Nguyên thạch!"
Lạc Hồng cố ý làm ra vẻ khoa trương.
"Đắt như vậy! Đủ để mua một kiện trung giai Tiên Khí phổ thông!"
Tào Binh hít vào một ngựm khí lạnh.
Phải biết rằng, toàn bộ gia sản của hắn còn chưa đến mười khối Tiên Nguyên thạch!
"Cái giá này có chút khoa trương, nhưng chắc chỉ lần đầu mới cao như vậy thôi.
Lần sau, đoán chừng sẽ giảm xuống còn khoảng năm mươi khối."
Chung Quyền vừa trầm ngâm nói, vừa chớp mắt, không biết đang có ý đồ gì.
"Không phải thứ chúng ta có thể với tới. Bất quá, nếu có cơ hội gặp được các chủ Độn Không Các, Tào mỗ nhất định phải thử cướp đoạt hắn một phenf”
Cười hắc hắc, Tào Binh không che giấu chút nào sự thèm thuồng túi trữ vật của các chủ Độn Không Các.
"Ha ha, lão Tào chỉ giỏi nói miệng thôi. Người ta là thiên tài ngộ ra không gian pháp tắc, ngươi muốn bắt lấy hắn đã khó, còn muốn cướp đoạt hắn!"
Chung Quyền biết Tào Binh chỉ nói cho sướng miệng, trêu ghẹo một câu.
Nhưng rất nhanh, hắn nghiêm túc nhìn Lạc Hồng:
"Lạc đạo hữu, vì hai người ta vừa hay muốn đến La Sát Ám Thị, nên không hỏi nhiều về ý đồ của đạo hữu.
Hiện tại, Vương và Tiền kia chắc không dám đuổi theo nữa, đạo hữu có thể tiết lộ một chút được không?"
Ha ha, chưa chắc đâu.
Nghĩ thầm trong lòng, Lạc Hồng khẽ cười:
"Không giấu gì nhị vị, Lạc mỗ đến La Sát Ám Thị lần này, vẫn là để mua một ít vật liệu luyện chế đan dược."
"Lạc đạo hữu, thứ lỗi cho Tào mỗ nói thăng, với luyện đan thuật hiện tại của ngươi, thử luyện chế đạo đan là quá sớm”
Do dự một chút, Tào Binh vẫn nói thật.
"Lão Tào nói không sai, Lạc đạo hữu dù vơ vét được một chút pháp tắc linh tài từ hạ giới, cũng không nên lãng phí như vậy."
Chung Quyền phụ họa khuyên nhủ.
"Đa tạ nhị vị nhắc nhở, có bài học lần trước, Lạc mỗ chắc chắn sẽ không tự lượng sức mình thử luyện chế đạo đan.
Lần này Lạc mỗ muốn luyện chế đan dược, là Chân Thần Đan do tự mình sáng tạo.
Hơn nữa, sau khi luyện chế ra, không phải để mình dùng, mà là để đối phó với Vương và Tiền kia!"
Lạc Hồng giải thích.
"Dùng để đối phó hai người kia?"
Tào Binh nghi hoặc, nhìn Chung Quyền, thấy hắn cũng không rõ, mới hỏi lại Lạc Hồng:
"Lạc đạo hữu, ngươi không phải muốn hạ độc hai người kia đấy chứ?”
"Đương nhiên không phải, Chân Thần Đan của Lạc mỗ không phải là độc đan hại người!
Ngược lại, đan này ở hạ giới có công hiệu tăng lên cực lớn tu vi nguyên thần.
Bây giờ, Lạc mỗ thay mấy vị chủ dược bằng linh dược tiên giới có dược lực mạnh hơn, công hiệu chắc chắn sẽ tiến thêm một bước!"
Lạc Hồng đắc ý nói.
"Ô? Không biết hiệu quả cụ thể tốt đến mức nào?”
Tu luyện đến nay, Chung Quyền biết rõ chỗ tốt của nguyên thần cường đại, chỉ tiếc nguyên thần một đạo tu luyện quá chậm, hắn không tìm hiểu quá nhiều.
Cho nên, khi nghe nói có loại đan dược có thể tăng lên trên diện rộng tu vi nguyên thần, hắn cảm thấy hứng thú.
"Chung đạo hữu muốn biết điều này, vậy thì chúng ta luận bàn một chút thế nào?"
Như đã đoán trước, Lạc Hồng khẽ cười nói.
“Nếu Lạc đạo hữu có nhã hứng này, vậy thì thử xem."
Vừa nói xong, một cỗ ba động vô hình từ trong cơ thể Chung Quyền tuôn ra, đánh thẳng về phía Lạc Hồng.
Lạc Hồng thấy vậy, không thi triển bí thuật nguyên thần nào, cũng đơn giản phóng ra thần thức.
Lập tức, hai cỗ thần thức khổng lồ va chạm giữa hai người, đè ép nhau phát ra những tiếng ông minh!
"Lạc đạo hữu cẩn thận!"
Trầm giọng nhắc nhở, Chung Quyền nhanh chóng tăng tốc độ vận chuyển thần thức, ý đồ áp đảo Lạc Hồng.
Nhưng Lạc Hồng mặt không đổi sắc, cũng đồng bộ tăng tốc độ vận chuyển thần thức, duy trì trạng thái cân bằng với Chung Quyền.
Vài nhịp thở sau, giữa tiếng vù vù bén nhọn, Chung Quyền không chống đỡ nổi, buộc phải ngưng tụ lại thần thức.
Lạc Hồng cũng làm tương tự, thế là giữa hai người xuất hiện một quả cầu ánh sáng màu xám không ngừng lăn lộn, tiếng ông minh bỗng nhiên biến mất.
Mà giờ khắc này, một đàn linh hạc suýt chút nữa tránh được Tiểu Kim, bay lên cao hơn, nhưng khi bay ngang đỉnh đầu Lạc Hồng và Chung Quyền, đột nhiên mất đi thần thái, thân hình mềm nhũn rơi xuống đất!
Hóa ra, tiếng vù vù không biến mất, mà là tần suất vượt quá giới hạn của tai người.
Tào Binh thi triển thông tai thần thông, mới nghe được sát cơ ẩn giấu này.
Khi quả cầu ánh sáng màu xám trở nên càng ngày càng sáng, sắc mặt Chung Quyền dần tái nhợt, trán rịn mồ hôi.
Thấy đối phương đã gần đến giới hạn, Lạc Hồng thản nhiên nói:
"Chung đạo hữu nếu không chống đỡ nổi, cứ việc rút thần thức về."
Chung Quyền không dám tin nhìn Lạc Hồng, bởi lẽ, nếu hắn đột nhiên rút thần thức về, quả cầu xám trắng này chắc chắn sẽ bạo liệt, gây thương tổn nguyên thần cả hai bên.
Nhưng khi thấy rõ vẻ mặt tự nhiên của Lạc Hồng, hắn tâm phục nói:
"Vậy làm phiền Lạc đạo hữu."
Dứt lời, hắn thu hồi thần thức.
Sau một khắc, quả cầu ánh sáng màu xám giữa hai người từ trạng thái tròn trịa như ý trở nên phồng lên vặn vẹo, như sắp mất khống chế.
Lúc này, Lạc Hồng nhướng mày, vận chuyển một cỗ thần thức kinh người, ép quả cầu ánh sáng màu xám thành hạt đậu nành!
"Đi!"
Sau tiếng hét, Lạc Hồng bắn nó đi, trúng ngọn núi hoang đầy đá vụn.
Trong nháy mắt, một cỗ xung kích thần thức khổng lồ lấy núi hoang làm trung tâm lan ra bốn phía, diệt đi vô số sâu bọ!
Nhưng vì Tiểu Kim bay quá nhanh, nên khi đến chỗ Lạc Hồng, nó chỉ như làn thanh phong lướt qua mặt.
“Không ngờ thần thức của Lạc đạo hữu lại gấp bội ta, Chung mô bội phục!”
Thu hồi ánh mắt, Chung Quyền chắp tay, vẻ mặt chấn kinh.
"Lạc mỗ có chút thiên phú về nguyên thần. Bất quá, nếu không có Chân Thần Đan tương trợ, cũng sẽ không có tu vi thần thức như hiện tại."
Dù Lạc Hồng chưa dùng hết ba phần thực lực nguyên thần, hắn vẫn nói như thể vừa rồi là toàn lực của hắn.
"Lạc đạo hữu, ngươi định luyện chế bao nhiêu Chân Thần Đan?
Tào mỗ và Chung lão đệ không có Tiên Nguyên thạch, nhưng có một ít cực phẩm linh thạch.”
Tào Binh chứng kiến tận mắt, rất động lòng hỏi.
"Ha ha, Lạc mỗ sẽ không để nhị vị giúp không công.
Dù các vị không nói, Lạc mỗ cũng định luyện chế bốn viên Chân Thần Đan.
Hai viên, Lạc mỗ sẽ dùng để mời Cao đạo hữu và Lam lão bên ngoài Hàn Thư Các ra tay, vạch trần mưu đồ của Vương và Tiền tại nghênh tiên hội.
Còn lại hai viên, đương nhiên là bán cho nhị vị.”
Lạc Hồng mỉm cười nói.
"Vậy Lạc đạo hữu không có viên nào?"
Chung Quyền mừng rỡ, nhưng có chút ngượng ngùng, dù sao họ chỉ giúp một chút chuyện nhỏ.
"Nhị vị không biết, Chân Thần Đan tuy tốt, nhưng chỉ có viên đầu tiên là có hiệu quả, sau đó dù dùng nhiều cũng vô dụng!"
Lạc Hồng giải thích.
Lời này nửa thật nửa giả. Chân Thần Đan đích xác tồn tại, hiệu quả rất tốt.
Dù sao, đan này do hắn và Hàn lão ma hợp tác sáng chế để tăng tu vi nguyên thần cho sư tỷ và Nam Cung Uyển.
Nhưng vì đan này dựa trên Minh Linh chi thuật, liên quan đến linh tính, nên phải luyện chế riêng cho từng người.
"Thì ra là thế, Chung mỗ xin cảm ơn Lạc đạo hữu trước!"
"Lạc đạo hữu yên tâm, Tào mỗ chắc chắn sẽ không để ngươi thiệt thòi về linh thạch!”
Chung Quyền và Tào Binh gật đầu trong lòng. Đan dược nghịch thiên như vậy, nếu có thể dùng mãi, mới là bất thường.
"Đừng chờ sau này, nhị vị cho Lạc mỗ mượn trước một ít cực phẩm linh thạch đi."
Thấy hai người ngạc nhiên, Lạc Hồng có chút không hảo ý nói:
"Không giấu gì nhị vị, mục đích chính yếu nhất của Lạc mỗ khi đến La Sát Ám Thị là mua một gốc Sinh Hồn Hoa mười vạn năm.
Nhị vị đều biết linh hoa này là linh vật chủ yếu để luyện chế Địa Tiên Hóa Thân, giá cả luôn đắt đỏ, nên."
"Chuyện này dễ nói, Tào mỗ cho ngươi mượn một ít."
Vì liên quan đến luyện chế Chân Thần Đan, Tào Binh gần như không cân nhắc, lấy xuống một túi gấm bên hông.
Chung Quyền có chút lo lắng, nhưng không muốn vì chút cực phẩm linh thạch mà đắc tội Lạc Hồng, nên cũng nhanh chóng đưa ra một chiếc vòng trữ vật.
"Nhị vị yên tâm, Lạc mỗ đã luyện chế Chân Thần Đan nhiều lần, chỉ cần góp đủ vật liệu, chắc chắn không có vấn đề!"
Nhận trữ vật pháp bảo của hai người, Lạc Hồng đảm bảo.
"Tào mỗ và Chung lão đệ tin Lạc đạo hữu!"
Tào Binh hài lòng nói.
Ba người chuyên tâm lên đường.
Lúc này, Ngân Tiên Tử không nhịn được:
"Lạc tiểu tử, ngươi đang giở trò quỷ gì? Cực phẩm linh thạch trên người ngươi gần như chất thành núi, còn cần hỏi mượn họ?
Hơn nữa, Chân Thần Đan không thể ăn bậy, hai gã kia đắc tội ngươi thế nào? Ngươi muốn hại họ như vậy?"
"Ha ha, tiên tử đừng vội, đến La Sát Ám Thị, ngươi sẽ dần hiểu Lạc mỗ làm vậy để làm gì."
Lạc Hồng thần bí truyền âm.
Đồng thời, thấy bố cục gần hoàn thiện, hắn cười lạnh trong lòng:
"Trọng Thủy pháp tắc, Trọng Thủy Môn, Hắc Thủy Các, hãy xem các ngươi đón chiêu thế nào!”
Như cảm nhận được sự khoái trá của Lạc Hồng, Tiểu Kim đột nhiên huýt dài, hai cánh ra sức chấn động, tốc độ bay nhanh thêm ba phần!