“Thực lực tăng mạnh thì sao chứ, chỉ cần còn phải đợi một ngày ở cái địa phương quỷ quái này, chúng ta vẫn phải sống chưi lủi như chuột, căn bản không thể lộ mặt!
Thiên Tôn đại nhân, người dưới trướng ngài tuy đông hơn trước, nhưng lại chẳng hiểu gì cả."
Tư Không Ảnh biết rõ, trong gia tộc xuất hiện tu sĩ Hợp Thể cũng chỉ giúp tộc nhân dễ thở hơn chút ít, căn bản không thể thay đổi cục diện.
"Dù là hơn ngàn hay ba mươi mấy vạn người, đối với ta mà nói cũng chẳng khác gì.
Bất quá, việc bọn họ có chịu tin hay không, là do ngươi thuyết phục."
Lạc Hồng tán thưởng tỉnh thần phấn đấu của tu sĩ Tư Không gia, có điều phương hướng cố gắng của bọn họ lại có chút vấn đề.
Ở âm giới, bọn họ không thể nào đối kháng được quỷ vật, muốn thay đổi vận mệnh, chỉ có cách tìm ra biện pháp thoát khỏi nơi này!
"Chắc chắn rồi, vãn bối nhất định sẽ nói rõ lợi hại cho bọn họ hiểu!"
Tư Không Ảnh mừng rỡ nói.
Vừa dứt lời, một phàm nhân nam tử chạy tới từ phía xa, lớn tiếng gọi đám người đang lao động:
“Đi mau, đi mau! Chuẩn bị khai tiệc!”
"Được thôi, đến ngay đây!"
"Ở đây lâu như vậy, cuối cùng cũng có một bữa no bụng!"
"Ăn tiệc thôi! Ăn tiệc thôi!"
"Thiên Tôn đại nhân, hẳn là điển lễ ăn mừng vị tiền bối kia đột phá Hợp Thể thành công sắp bắt đầu."
Nhìn đám phàm nhân vội vã rời đi, Tư Không Ảnh nhanh chóng nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
"Vậy thì hay quá, không có thời cơ nào tốt hơn buổi lễ này đâu."
Thần thức khẽ động, Lạc Hồng cảm ứng được nơi tụ tập đông đảo tu sĩ cấp cao.
Ngay sau đó, một luồng ngân quang tràn ra quanh người hắn.
Luồng ngân quang bao bọc lấy hắn và Tư Không Ảnh, rồi lập tức co lại biến mất.
Khi hai người xuất hiện trở lại, họ đã ở trong một động đá vôi lớn được trang trí rực rỡ, những cánh bướm linh lam biếc bay lượn khắp nơi.
"Hả? Tư Không Ảnh?!
Ngươi chẳng phải đã mất tích ba trăm năm trước sao? Ngươi vẫn còn sống!"
Lạc Hồng vừa tán đi huyễn thuật, còn chưa kịp bước đi, một đại hán đầu mọc sừng đỏ trừng mắt nhìn Tư Không Ảnh, không dám tin vào mắt mình.
"Mãng huynh! Lâu ngày không gặp, ngươi cũng đột phá Luyện Hư rồi cơ à!"
Tư Không Ảnh hiển nhiên rất quen thuộc với đại hán sừng đỏ này, vừa nhận ra đã vội chào hỏi.
"Ha ha, không thể so sánh với ngươi được!
Ba trăm năm qua ngươi đi đâu vậy? Vị đạo hữu này là..."
Nói rồi, Tư Không Mãng đánh giá Lạc Hồng từ trên xuống dưới, rồi đột nhiên giật mình, vội chỉ tay vào Tư Không Ảnh:
"Ngươi hẳn là cùng hắn..."
"Đừng nói bậy!"
Tư Không Ảnh biết đối phương chỉ là một kẻ lỗ mãng, vội ngăn lại trước khi hắn nói ra điều gì vô nghĩa, lập tức giải thích:
"Ba trăm năm qua ta bị mắc kẹt ở một nơi, gần đây mới may mắn được vị tiền bối này giúp đỡ thoát khốn, một đường tìm đến đây, còn chưa kịp nghỉ ngơi!"
"A! Ra là Hợp Thể tiền bối, vãn bối thất lễ!"
Nghe Tư Không Ảnh xưng Lạc Hồng là tiền bối, Tư Không Mãng lập tức vụng về thi lễ.
Lạc Hồng chỉ khẽ gật đầu, vốn không định mở miệng, nhưng đột nhiên thần thức khẽ động, cảm ứng được điều gì đó, bèn hỏi:
"Lần này có bao nhiêu tu sĩ Hợp Thể đến tham gia điển lễ?"
"Không tính tiền bối thì có ba người, hai vị là gia chủ Tư Không gia, một vị khác là tiền bối họ khác."
Tư Không Mãng đáp gọn lỏn, hắn vẫn chưa rõ lai lịch của Lạc Hồng, nên không dám nói nhiều.
"Ha ha, vậy thì thú vị đấy."
Lạc Hồng nghe vậy khẽ cười, không biết đã phát hiện ra chuyện gì thú vị.
Tư Không Ảnh nghe ra ý tứ trong lời nói của Tư Không Mãng, cau mày nói:
"Cái gì mà không tính tiền bối! Lạc tiền bối là ta mời đến, chẳng lẽ không được tham gia điển lễ?"
"Ảnh muội à, điển lễ sắp bắt đầu rồi, chúng ta không có thời gian đi làm rõ lai lịch của vị tiền bối này đâu, cho nên..."
Tư Không Mãng đương nhiên tin tưởng Tư Không Ảnh, nhưng quy củ là như vậy, hôm nay lại là đại sự của Tư Không gia, xảy ra vấn đề hắn không gánh nổi!
"Họ khác thì sao chứ, chắng phải đã có một vị rồi sao?”
Tư Không Ảnh lập tức bất mãn nói.
"Trần tiền bối không giống, lần này Dương gia chủ thành công đột phá, phần lớn là nhờ vào linh dược do ông ấy cung cấp.
Cho nên, buổi lễ này có thể thiếu ai chứ không thể thiếu ông ấy!"
Tư Không Mãng nghiêm mặt nói.
Hiển nhiên, hắn rất kính trọng vị Trần tiền bối kial
"Ngươi đúng là đồ ngốc!"
Tư Không Ảnh lo lắng, nàng không muốn vì chuyện này mà chọc giận Lạc Hồng, nhưng nhất thời không biết làm sao để thuyết phục cái gã cơ bắp này!
Đúng lúc đó, một giọng nói từ phía yến tiệc vọng đến:
"Ồ? Ở Đại Càn cảnh này lại còn có một vị đạo hữu, quả nhiên là điều bất ngờ!
Hai vị đạo hữu, chúng ta tu luyện không đễ, đã có vị đạo hữu này muốn tham gia điển lễ, xin chuẩn bị thêm một chỗ ngồi danh dự đi."
"Đây chính là Trần tiền bối."
Thấy Tư Không Ảnh ngẩn người, Tư Không Mãng vội nhắc nhỏ.
Nhưng hắn không biết rằng, Tư Không Ảnh kinh ngạc không phải vì điều này, mà là nàng cảm nhận được khí tức của thôn phệ tu sĩ Hợp Thể cảnh giới trên người Lạc Hồng.
Tư Không Ảnh rất rõ ràng, với thần thức của nàng, trong tình huống bình thường căn bản không thể cảm nhận được một tia khí tức nào của Lạc Hồng.
Nói cách khác, Lạc Hồng cố ý phát ra khí tức này, mục đích rất rõ ràng.
Nhưng Tư Không Ảnh vẫn cảm thấy khó hiểu, dù sao đối phương không thể nào hứng thú với điển lễ trước mắt.
"Thiên Tôn đại nhân, ngài đây là..."
"Đừng truyền âm, cứ lặng lẽ xem kịch là được."
Sau khi truyền ra một đạo thần niệm, Lạc Hồng chắp tay về phía yến tịch:
“Tại hạ Lạc Hồng, là tu sĩ Ngũ Tạng Sơn, lần này không mời mà đến, mong rằng chớ trách.”
"Đạo hữu khách khí, tu vi như chúng ta đạt được rất khó khăn. Người đâu, chuẩn bị tiệc cho Lạc đạo hữu!"
Trong yến hội, một nam tử mặc giáp gỗ ngồi ở một trong hai vị trí thủ tọa đứng dậy đáp lễ Lạc Hồng.
"Không sai, khách đến từ xa là quý, mời Lạc đạo hữu lên tọa."
Một lão giả râu tóc bạc phơ ở bên cạnh cũng mời.
"Vậy Lạc mỗ xin quấy rầy."
Dứt lời, Lạc Hồng bước một bước, dùng súc địa thành thốn, đến trước bàn bên tay phải của hai người ngồi ở vị trí thủ tọa.
Tư Không Ảnh đương nhiên cũng được hắn mang theo bên mình.
"Ồ? Ngươi không phải Ảnh của Mặc Liên thành sao? Lão phu nhớ ra ngươi rồi."
Tư Không Dương vừa rồi dồn hết sự chú ý vào Lạc Hồng, tu sĩ Hợp Thể đột nhiên xuất hiện, đến giờ mới nhận ra nữ tu bên cạnh đối phương trông rất quen mắt.
"Bốn trăm năm trước may mắn được Dương lão luyện dược, vãn bối mới có thể sống sót đến nay.
Mà năm đó vãn bối mất tích, chính là bởi vì..."
Tư Không Ảnh từng cầu Tư Không Dương cho thuốc trước khi bị lưu lạc đến Tiểu Vân giới, nàng chủ động nhắc lại chuyện này để chứng minh thân phận của mình.
Sau đó, nàng kể lại chuyện mình gặp nguy hiểm và được Lạc Hồng cứu giúp, xua tan phần nào lo lắng của hai vị gia chủ.
"Thì ra là thế, Lạc đạo hữu đã giúp tu sĩ Tư Không gia, vậy việc xin thuốc tất nhiên dễ nói!"
Tư Không Dương vô ý thức cho rằng Lạc Hồng đến đây hôm nay là để cầu cao giai Hoàn Dương Đan, lập tức nhận lời.
"Chuyện này không vội, không biết điển lễ khi nào bắt đầu?"
Lạc Hồng nghe vậy không hề nao núng, chỉ nhàn nhạt hỏi.
"Còn một nén hương nữa là đến giờ lành, Lạc đạo hữu muốn rời tiệc một lát sao?"
Nam tử toàn thân vỏ cây có chút kinh ngạc trả lời.
“Không, Lạc mỗ chỉ hỏi vậy thôi, xem ra là đã đến đông đủ rồi."
Biết được thời gian, Lạc Hồng lập tức nắm chắc trong lòng, rồi nhìn về phía tu sĩ họ Trần ngồi đối diện, mỉm cười hỏi:
"Trên người Trần đạo hữu không có một chút dấu vết phản phệ nào, không biết có bí quyết gì chăng?"
"Ha ha, bí quyết thì đương nhiên không có, Trần mỗ chỉ là vận khí không tệ, tìm được một sơn cốc tràn đầy linh dược thuộc tính dương thôi!"
Tu sĩ họ Trần lập tức lộ vẻ đắc ý.