"Xem ra vị La Sát quốc chủ này cũng không phải là tay không bắt giặc!
Bất quá chuyện này cũng bình thường thôi, tu vi càng cao thì càng tốn Tiên Nguyên thạch, trừ phi là hạng Thánh tử, Thánh nữ được cả thế lực cung phụng, nếu không kiếm Tiên Nguyên thạch vẫn luôn là một vấn đề lớn khiến chúng ta đau đầu!"
Lạc Hồng thầm nhủ một tiếng, biết rằng phen này mình chắc chắn phải hao tổn không ít mới có thể lấy được Chân La Tán.
Nghĩ vậy, tay Lạc Hồng không hề chậm trễ, đánh ra một đạo hào quang năm màu, thu hết đống linh tài lớn trên mặt đất.
"Tiên tử đã thích thành phẩm bảo vật đến vậy, chi bằng những linh bảo này cũng cầm luôn đi.
Còn linh được thì Mạc mỗ xin mạn phép nhận lấy."
Nói rồi, Lạc Hồng lại đánh ra một đạo hào quang năm màu, hướng về những hộp gỗ đang được đắp thành từng đống trên mặt đất bay tới.
"Khoan đã, Mạc đạo hữu, ngươi đâu phải là địa đan sư, cần những linh dược này để làm gì?
Chi bằng cầm linh bảo đi, sau này tế luyện thành tiên khí, kiếm lời lớn đấy!"
Thấy vậy, La Sát quốc chủ liền cong ngón búng ra, bắn ra một cây châm nhỏ màu đỏ sẫm, muốn đánh tan đạo hào quang năm màu mà Lạc Hồng tùy tay phóng ra.
Nhưng điều khiến nàng hết sức bất ngờ là, cây châm nhỏ màu đỏ sẫm ngưng tụ từ La Sát pháp tắc của nàng chỉ khiến cho hào quang năm màu kia khẽ rung lên, chứ không hề tan rã.
La Sát quốc chủ chau đôi mày thanh tú, nhìn Lạc Hồng, thấy thần sắc hắn nhẹ nhõm, rõ ràng chỉ là một kích tùy ý, trong lòng vừa định nổi giận liền lại dịu xuống.
"Không ngờ Mạc đạo hữu còn mang trong mình chân linh huyết mạch không tầm thường, tùy tay đánh ra hào quang năm màu cũng có thể chặn được một châm của bổn quốc chủ."
La Sát quốc chủ đánh giá Lạc Hồng.
"Mạc mỗ dạo trước luyện hóa mấy giọt ngũ sắc chân huyết thôi, không đáng nhắc đến."
Lạc Hồng khoát tay nói.
"Mấy giọt? Lạc lạc, e là không chỉ đâu nhỉ. Cũng may Mạc đạo hữu dám đi trêu chọc Khổng Tước nhất tộc, bọn chúng nổi tiếng hung hãn đấy."
Không biết nghĩ đến điều gì, La Sát quốc chủ lập tức không gây khó dễ nữa, mang vẻ mặt khó hiểu, cứ vậy nhìn Lạc Hồng thu hết linh dược.
Phản ứng của nàng khiến Lạc Hồng giật mình, không khỏi nhớ đến tộc trưởng Hắc Phượng tộc ở Linh giới - Tiêu Quán!
Tuy bị thiệt ở khoản linh dược, nhưng tiếp đó ở đan dược và Tiên Nguyên thạch, La Sát quốc chủ đều nhờ có ưu thế được chọn trước mà chiếm được không ít lợi.
Thời gian trôi qua, các loại linh vật trên mặt đất giảm đi nhanh chóng, rất nhanh chỉ còn lại những ngọc giản điển tịch có giá trị tương đối.
Không ngạc nhiên chút nào, sau khi xem qua một vài ngọc giản, Lạc Hồng tìm được công pháp chủ tu Giao Nhị Thập Nhất và Giao Nhị Thập Tam, nhưng đều chỉ là tàn thiên hai tầng.
"Tiên tử, ngươi có thu hoạch gì không?"
Lạc Hồng buông ngọc giản trong tay, mặc kệ chúng lơ lửng xung quanh, ngẩng đầu hỏi La Sát quốc chủ.
Nàng đang phụ trách lục soát ngọc giản trong túi trữ vật của Giao Ngũ Thập Nhị, thứ mà Lạc Hồng cảm thấy hứng thú nhất.
Nhưng đợi một hồi, La Sát quốc chủ vẫn không trả lời.
Tuy nhiên, Lạc Hồng thấy đầu ngón tay nàng lóe lên ánh đỏ, nên không tiếp tục mở miệng làm phiền.
Ước chừng một nén hương sau, phù văn cấm chế bên ngoài ngọc giản kia bỗng vỡ tan, giữa hai hàng lông mày của La Sát quốc chủ chợt lộ vẻ vui mừng.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng đã nhíu mày nói:
"Hừ! Uổng công bổn quốc chủ vất vả một trận, lại chỉ là tu luyện Vô Tướng Chỉ thần thông, thứ đồ bỏ đi này ai thèm chứ!"
Nói rồi, nàng ném ngọc giản trong tay như ném rác.
Cũng may nó còn chưa chạm đất, Lạc Hồng đã động thần niệm, thu nó vào tay.
Lập tức, hắn áp ngọc giản lên mi tâm xem xét, phát hiện bên trong đúng là pháp môn hoàn chỉnh của Vô Tướng Chỉ từ nhất đến lục trọng, điều này thực sự khiến hắn bất ngờ!
"Cuối cùng cũng tìm được một bộ hoàn chỉnh, tiên tử sao lại ném nó đi?"
Lạc Hồng hỏi, giọng mang vẻ ngạc nhiên.
"Chi là pháp tắc thần thông thôi mà, đâu phải là công pháp tu luyện, Mạc đạo hữu ngươi kích động làm gì?”
La Sát quốc chủ hỏi ngược lại.
Lạc Hồng nghe vậy đầu tiên ngẩn người, sau đó bật cười:
"Hổ thẹn, Mạc mỗ nhất thời tìm đến phát cáu, nên nhất thời không nghĩ ra.
Thứ này đúng là gân gà."
Trong tiên giới, bí pháp có thể tu luyện ra pháp tắc thần công tất nhiên là vô cùng trân quý, nhưng pháp môn thần thông tương ứng lại kém hơn rất nhiều.
Nếu là ngũ hành pháp tắc thần thông thì còn dễ nói, dù sao tu luyện đạo này nhiều tiên nhân nhất, không lo không bán được.
Nhưng thần thông lưu truyền của ngũ hành pháp tắc cũng nhiều nhất, cho nên tuy không lo ế, nhưng cũng chẳng có lời lãi gì.
Mà bởi vì phải tu luyện ra pháp tắc trước mới có thể tu luyện thần thông tương ứng, nên pháp tắc thần thông ít người tu luyện gần như không tìm được người mua.
Môn pháp tắc thần thông tên là "Vô Tướng Chỉ" này chính là như vậy, thứ này coi như để trong chợ đen cả vạn năm, cũng chưa chắc có ai hỏi đến một tiếng!
"Gân gà? Cái này căn bản là mầm tai họa.
Mạc đạo hữu, ngươi đừng nghĩ đến việc mang thứ này đến Vô Thường Minh bán, bởi vì kẻ hứng thú với nó tám chín phần mười cũng chỉ có người của tông môn hắn thôi."
La Sát quốc chủ hếch cằm về phía thi thể Giao Ngũ Thập Nhị.
"Minh bạch, đa tạ tiên tử nhắc nhở."
Lời tuy như vậy, nhưng dù sao đây cũng là bộ pháp tắc thần thông hoàn chỉnh đầu tiên mà Lạc Hồng có được.
Thế là, sau khi chắp tay tạ ơn, hắn vẫn thu nó vào, chuẩn bị sau này dành thời gian tìm hiểu xem có thể suy ra được gì không.
"Đi thôi, những thứ khác đều chia xong rồi, giờ chỉ còn lại Chân La Tán."
La Sát quốc chủ đã đọc được thông tin về Chân La Tán từ ngọc giản mà Giao Ngũ Thập Nhị để lại, liền mỉm cười nhìn Lạc Hồng, như đang nhìn một con dê béo.
"Tiên tử đã thấy rõ Mạc mỗ nhất định phải có được bảo vật này, vậy thì cho một lời thống khoái đi, tiên tử muốn thế nào mới bằng lòng nhường lại?"
Lạc Hồng giờ phút này dứt khoát nói thẳng.
"Mạc đạo hữu nói vậy khiến bổn quốc chủ hơi phật lòng đấy, ngươi và ta cũng coi như có chút giao tình, bổn quốc chủ sao lại chiếm tiện nghỉ của ngươi?”
Nói một câu vẻ mặt không vui, La Sát quốc chủ liền đảo mắt, nói tiếp:
"Bất quá, bảo vật này là tinh phẩm trong trung giai tiên khí, bản thân đã đáng giá gần trăm Tiên Nguyên thạch, lại còn ẩn chứa không gian pháp tắc, một trong tam đại chí tôn pháp tắc. Lạc lạc, bổn quốc chủ định giá nó hai trăm khối Tiên Nguyên thạch, có thể nói là không hề quá đáng.
Dù sao, Độn Không Châu của Mạc đạo hữu, chẳng phải cũng là hạ giai tiên khí mà bán với giá trung giai tiên khí sao?"
"Hai trăm khối! Chút nữa thôi là mua được cả thượng giai tiên khí rồi! Nhiều nhất một trăm năm mươi!"
Lạc Hồng kinh ngạc nói.
"Thành giao! Mạc đạo hữu, ngươi chỉ cần xuất ra một trăm khối Tiên Nguyên thạch, bảo vật này là của ngươi!"
La Sát quốc chủ đáp ngay lập tức.
Chết rồi, bị lừa rồi!
"Ta... ta..."
Lạc Hồng vỗ vỗ vạn bảo nang bên hông, vẻ mặt đần lúng túng.
"Mạc đạo hữu, ngươi đường đường là một không gian luyện khí sư, lẽ nào ngay cả một trăm khối Tiên Nguyên thạch cũng không bỏ ra nổi sao? Không thể nào?"
Thấy vậy, La Sát quốc chủ lập tức hiểu rõ mọi chuyện, nhưng vẫn trêu chọc.
"Mạc mỗ dùng số linh dược vừa rồi để bù!"
Nghiến răng nghiến lợi nói xong, Lạc Hồng lấy ra một đống hộp gỗ với đủ màu sắc, chất liệu khác nhau, chính là những linh dược mà hắn vừa chiếm được lợi thế duy nhất khi chia bảo, giờ lại phải nhả ra.
Không còn cách nào, hắn tổng cộng chỉ kiếm được chừng trăm khối Tiên Nguyên thạch từ Vô Thường Minh, hơn nửa đều dùng cho Minh Trùng Chỉ Mẫu luyện chế trùng nhũ, thêm vào hao tổn trong trận chiến này, trên người cũng chỉ còn năm mươi mấy khối Tiên Nguyên thạch!
"Ồ? Mạc đạo hữu có vẻ đã giữ lại mầm non và hạt giống linh dược bên trong, chẳng lẽ là muốn lập dược viên?"
Kiểm tra lại một chút, La Sát quốc chủ lộ vẻ nghi ngờ hỏi.
"Đó là để lại cho bạn bè của Mạc mỗ, nhất định không dùng để bù đắp.
Nếu số linh dược này còn chưa đủ, tiên tử cứ chọn thêm vài thứ pháp tắc linh tài đi!"