"Lạc đạo hữu từ giới diện thất lạc đến, loại chuyện này hẳn là chưa từng gặp.
Bất quá, nếu đạo hữu đã hỏi, Cao mỗ xin được giải thích đôi chút."
Nhấp một ngụm ngọc thanh tiên trà, Cao Thăng bắt đầu giải thích cho Lạc Hồng về cái gọi là "nghiền ép".
Thì ra, ở nhiều vị diện thuộc hạ vẫn còn liên hệ với tiên giới, việc phi thăng tương đối dễ dàng, trải qua thời gian dài, các loại thiên tài địa bảo cao cấp trong những giới diện này trở nên cực kỳ khan hiếm.
Do đó, những tu sĩ phi thăng sau này phần lớn phải liên hệ với các thế lực tiên giới, nhờ họ ban thưởng linh vật mới có thể đột phá bình cảnh và phi thăng thành công.
Nhưng sự giúp đỡ này hiển nhiên không phải vô điều kiện. Những tu sĩ này sau khi phi thăng phải gia nhập các thế lực tương ứng, hoặc luyện chế Tiên Nguyên thạch, hoặc chấp hành nhiệm vụ để trả ơn.
Mức độ thế nào thì do lương tâm của người cầm quyền các thế lực này quyết định. Có nơi rất công bằng, nhưng cũng có chỗ thuần túy là bóc lột sức lao động!
Lạc Hồng từ giới diện thất lạc phi thăng lên nên không gặp phải vấn đề này. Đó là lý do Cao Thăng nói hắn chưa từng trải qua.
"Ta còn tưởng hắn có tính toán gì, xem ra gã này muốn lôi kéo ta xuống nước!"
Lạc Hồng chợt động tâm, có chút suy đoán.
"Đa tạ Cao đạo hữu đã giải thích cho Lạc mỗ. Bất quá, Lạc mỗ vẫn chưa muốn vội vàng gia nhập thế lực nào cả, hẹn lần sau vậy!”
Trầm ngâm một lát, Lạc Hồng đột nhiên mỉm cười chắp tay nói với Cao Thăng.
"Cũng được. Đây là động phủ mà Lạc đạo hữu yêu cầu, mời cất kỹ."
Cao Thăng cũng không tiếc nuối. Khi nhận được lời từ chối thẳng thừng của Lạc Hồng, hắn dứt khoát lấy ra một viên ngọc giản và một khối lệnh bài hắc thiết.
"Cảm ơn Cao đạo hữu lần nữa. Lạc mỗ xin cáo từ, không quấy rầy nữa!"
Thu hai món đồ vào vạn bảo nang, Lạc Hồng lập tức đứng dậy chắp tay từ biệt Cao Thăng.
Sau khi rời đi, Lạc Hồng lấy ngọc giản ra xem, xác định vị trí động phủ.
Hắn tiếp tục phi hành suốt một ngày một đêm mới đến một ngọn núi tuấn tú.
Khi đáp xuống đỉnh núi, Lạc Hồng đứng giữa một khu kiến trúc.
Nhìn sơ qua, bố cục nơi này gần như giống hệt động phủ tiên nhân trong Quảng Hàn giới.
Dù lâu không có người ở, nơi này vẫn không nhuốm bụi trần nhờ cấm chế. Linh hoa ngọc thụ được trồng cũng tươi tốt như thường.
"Một mình ở nơi rộng lớn thế này có hơi quạnh quẽ."
Có lẽ vì tiên giới rộng lớn, các công trình kiến trúc mà Lạc Hồng thấy đều được xây dựng rất lớn.
Điều này khiến một tu sĩ từ nhân giới phi thăng lên như hắn có chút không quen.
Thế là, hắn vung tay áo, tung ra vô số điểm sáng.
Khi chạm đất, những điểm sáng này nhanh chóng biến thành từng cung trang thị nữ, người dẫn đầu không ai khác chính là Anh Minh!
"Công tử, nơi này thiên địa nguyên khí thật nồng đậm, đây hẳn là tiên giới ư?!"
Vừa cảm nhận được thiên địa nguyên khí xung quanh, Anh Minh đã lộ vẻ kinh ngạc nói.
"Không sai, đây là động phủ của Lạc mỗ trong những năm tới. Ngươi hãy dẫn các nàng quản lý nơi này."
Lạc Hồng gật đầu phân phó.
“Tuân lệnh! Công tử!”
Anh Minh hưng phấn lĩnh mệnh. Nàng không ngờ rằng mình có thể đến được nơi mà mọi tu sĩ đều mơ ước!
Nhìn Anh Minh dẫn người bận rộn, dù biết những thị nữ này chỉ là khôi lỗi thông linh, Lạc Hồng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Hắn lập tức di chuyển đến sảnh chính, thần thức quét qua, tìm thấy một tòa truyền tống trận.
Kích hoạt lệnh cấm chế, Lạc Hồng thuận lợi mở trận.
Khi một đạo linh quang màu trắng hiện lên, hắn đến được lòng núi, nơi thích hợp để tư luyện.
Đẩy cánh cửa đá của một gian thạch thất, Lạc Hồng thấy một trận bàn lơ lửng trên bệ đá.
Không do dự, Lạc Hồng búng tay, ném lên một trăm khối cực phẩm linh thạch, đặt vào các lỗ khảm trên bệ đá.
Lập tức, cả bệ đá sáng rực, những phù văn huyền ảo xuất hiện xung quanh.
Lạc Hồng vung kiếm chỉ, mấy đạo pháp quyết cắm vào trận bàn.
Trận bàn quay tròn rồi đột nhiên bắn lên một cột sáng vàng về phía nóc thạch thất, khiến những phù văn lớn xuất hiện trên đỉnh.
Trên đỉnh núi, Anh Minh cảm ứng được, quay đầu nhìn về phía một quảng trường. Nàng thấy những phù văn màu vàng xuất hiện trên quảng trường, rồi một cột sáng vàng to lớn phóng lên trời.
Sau khi vọt lên hơn ba ngàn trượng, cột sáng tản ra từ đỉnh, như một chiếc ô lớn bao phủ lấy nơi nàng ở và hơn mười ngọn núi xung quanh!
Động tĩnh này gây chú ý đến nhiều Chân Tiên trong dãy núi. Họ chỉ liếc nhìn rồi biết có đạo hữu mới đến định cư.
Âm thầm ghi lại phương vị, mọi người tiếp tục làm việc của mình.
“Hiện tại tạm dùng cái này đã. Sau này nhất định phải bố trí một tòa hộ sơn đại trận khác, nếu không khó mà an tâm."
Tự nhủ một câu, Lạc Hồng quay người rời khỏi thạch thất.
Trước khi đóng cửa, hắn vung kiếm chỉ, vài lá phù lục cắm vào mặt đất trước cửa đá.
Trong ba ngày sau đó, Lạc Hồng bận rộn thu dọn dược viên, luyện khí thất và phòng linh thú.
Giờ phút này, hắn nhìn viên cự đản màu ngà sữa, bên ngoài có phù văn màu vàng lưu chuyển, thỏa mãn gật đầu.
“Có tiên linh khí tẩm bổ, tiên thai của A Tử sẽ được bổ sung phần thiếu hụt cuối cùng. Chắc là thời gian ấp trứng sẽ rút ngắn đáng kể."
Vừa dứt lời, Lạc Hồng cảm thấy má mình bị một vật mềm mại cọ xát. Hắn khẽ cười:
"Tiểu Kim yên tâm, dù A Tử có mạnh hơn, ta cũng không để nó ức hiếp ngươi!
Hơn nữa, nó tu luyện trong 'trứng', ngươi có thể tu luyện bên cạnh ta.
Nếu may mắn gặp được cơ duyên, có khi ngươi còn không chậm hơn nó đâu!"
Vuốt ve cằm Tiểu Kim, Lạc Hồng rời khỏi phòng linh thú, kích hoạt cấm chế di chuyển đến tĩnh thất tu luyện.
Thần niệm vừa động, tay phải hắn phát ra một tầng hắc vụ mờ nhạt.
Khoảnh khắc sau, một đạo hắc mang thoát ra khỏi lòng bàn tay, hạ xuống biến thành một phụ nhân váy đen!
"Tiên linh khí thật khiến người ta hoài niệm! Lạc đạo hữu, chúng ta đang ở đâu?"
Phụ nhân váy đen không ai khác chính là Minh Trùng Chi Mẫu. Nàng có thể cùng Lạc Hồng phi thăng vì bản thân nàng là sinh linh tiên giới.
“Nếu không có gì bất ngờ, chúng ta đang ở Bắc Hàn Tiên Vực, phi thăng đàn."
Lạc Hồng trả lời.
"Vậy thì tốt. Lạc đạo hữu gọi ta ra, có phải là vì luyện hóa pháp lực?"
Minh Trùng Chi Mẫu gật đầu rồi hỏi.
"Đúng vậy. Đạo hữu từng nói khi phi thăng lên tiên giới sẽ có cách để Lạc mỗ nhanh chóng luyện hóa pháp lực thành tiên nguyên lực. Chuyện đó có thật không?"
Thì ra, việc Lạc Hồng quả quyết từ chối Cao Thăng có nguyên nhân lớn từ phía Minh Trùng Chỉ Mẫu.
"Đương nhiên không phải nói dối. Dù sao, ta cũng đã mất tiên nguyên lực từ lâu, hiện tại cũng cần tu luyện lại từ đầu như ngươi!"
Minh Trùng Chi Mẫu nghiêm túc trả lời.
"Vậy xin đạo hữu cho biết cụ thể phải làm thế nào?"
Lạc Hồng có dự cảm cách này không hề dễ dàng.
“Ha ha, đơn giản thôi. Chỉ cần có đủ Tiên Nguyên thạch, ta có thể luyện chế một loại trùng nhũ. Lạc đạo hữu dùng vào, nhiều nhất trong vòng ba trăm năm sẽ luyện hóa toàn bộ pháp lực!"
Minh Trùng Chi Mẫu khẽ cười nói.
"Ra là vậy. Thảo nào ngươi phải đến tiên giới mới chịu nói. Chắc hẳn số lượng Tiên Nguyên thạch cần thiết không hề nhỏ?"
Lạc Hồng biết, nếu làm vậy, Tiên Nguyên thạch mà hắn đưa cho chắc chắn sẽ bị Minh Trùng Chi Mẫu giữ lại một phần để khôi phục tiên nguyên lực cho bản thân.
Tuy vậy, hắn vẫn muốn hợp tác, vì Minh Trùng Chi Mẫu khôi phục thực lực chỉ có lợi cho hắn.
Dù trùng nhũ nghe có hơi kỳ quái, chỉ cần có tác dựng, Lạc Hồng vẫn có thể uống hết!
"Tính ra cần mười khối Tiên Nguyên thạch một phần. Với pháp lực của Lạc đạo hữu, chắc cần mười hai phần mới đủ."
Minh Trùng Chi Mẫu tính toán cho Lạc Hồng.
"Quả nhiên, nàng không biết ta có thể dùng thủ đoạn đặc biệt để luyện ra Tiên Nguyên thạch."
Lạc Hồng thầm nghĩ.
Ở Linh giới, Lạc Hồng luôn che giấu Minh Trùng Chi Mẫu mỗi khi dùng Tiên Nguyên thạch do Mã Lương mang đến để tránh bị nghỉ ngờ.
Nếu không, chỉ với hơn một trăm khối Tiên Nguyên thạch, nàng tuyệt đối không trịnh trọng như vậy với Lạc Hồng.
Tuy nhiên, Khô Lâu Chân Tiên hay Mã Lương đều là Chân Tiên hậu kỳ.
Việc dùng thi thể của họ để luyện chế ra hơn trăm khối Tiên Nguyên thạch, đổi lại một Chân Tiên sơ kỳ sẽ giảm bớt đi nhiều.
Dù sao, tu tiên càng lên cao, mỗi tầng cấp chênh lệch càng lớn!
“Lạc tiểu tử, có gì mà phải lo lắng? Vừa có một tên tính kế ngươi đấy thôi? Hắc hắc, bắt hắn. Ngươi hiểu mài!”
Ngân Tiên Tử hưng phấn truyền âm.
"Tiểu Hắc cần tiên linh khí cực kỳ tinh thuần để luyện chế Tiên Nguyên thạch. Vương Trọng chỉ vừa mới phi thăng, kém xa một tu sĩ Chân Tiên sơ kỳ thực thụ.
Bắt hắn đến luyện chế Tiên Nguyên thạch, e là ngay cả một khối cũng khó!
Khoan đã, không đúng. Ta đâu phải ma đầu, sao cứ nghĩ đến việc dùng người luyện Tiên Nguyên thạch? Đó là vì ở Linh giới không còn cách nào khác thôi.
Những thiên tài địa bảo giàu tiên linh khí mới là nguyên liệu tốt nhất!”
Lạc Hồng thầm nhủ, suýt nữa bị Ngân Tiên Tử dụ dỗ.
"Lạc mỗ sẽ tìm đủ Tiên Nguyên thạch cho ngươi. Trong thời gian đó, đạo hữu hãy ở yên trong động phủ này, đừng lộ diện."
Lạc Hồng vừa thầm nghĩ rằng đến một nơi mới, quan trọng nhất là kiếm tiền, vừa dặn dò Minh Trùng Chi Mẫu.
"Đạo hữu yên tâm, ta cũng không muốn bị Kim Tiên nào đó bắt đi làm linh thú!"
Minh Trùng Chi Mẫu nói rằng mình sẽ ở yên trong lòng núi.
"Rất tốt. Chỉ cần đạo hữu phối hợp, Lạc mỗ chắc chắn sẽ giải trừ cấm chế trên nguyên thần của ngươi theo như đã hứa."
Hứa hẹn với Minh Trùng Chi Mẫu, Lạc Hồng chắp tay rời đi đến một tĩnh thất khác.
Dù đã chuẩn bị dùng minh trùng chi nhũ để nhanh chóng luyện hóa pháp lực, Lạc Hồng vẫn muốn thử tốc độ luyện hóa của bản thân.
Kết quả, chỉ kiên trì được một tháng, Lạc Hồng đã bực bội đẩy cửa đá ra.
"Gặp quỷ! Thật sự cần mấy ngàn năm tư? Lần này dù trùng nhũ kia là do nàng lôi ra, ta cũng phải uống!”
Nói đùa xong, Lạc Hồng hóa thành một đạo độn quang đến đỉnh Linh Phong.
Trong vườn hoa, Anh Minh đang dẫn một đám khôi lỗi thông linh bày tiệc.
Đây không phải là Lạc Hồng tự tìm thú vui, mà là mấy ngày trước hắn nhận được không ít thiệp mời, đều đến từ các tu sĩ phi thăng tu luyện trong dãy núi.
Vì vậy, Lạc Hồng quyết định hôm nay chiêu đãi họ một bữa để kết giao.
“Công tử, mọi thứ đã chuẩn bị xong.”
Thấy Lạc Hồng đến, Anh Minh thi lễ bẩm báo.
"Hôm nay khách đến đều là quý khách, nhưng chỉ cần đối đãi bằng lễ là được, không cần nịnh nọt."
Lạc Hồng hài lòng gật đầu rồi dặn dò.
"Nô tỳ hiểu!"
...
"Ừm, giờ lành sắp đến, ta đi nghênh đón họ."
Nói rồi, Lạc Hồng phi thân đến một hòn đảo lơ lửng trên sườn núi.
Chỉ chờ một lát, Lạc Hồng thấy tám đạo độn quang màu sắc khác nhau cùng nhau bay tới.
Khi đáp xuống đảo, tám đạo độn quang biến thành sáu nam hai nữ.
Nhìn tướng mạo và khí tức, đều là nhân tộc!
Sau khi đọc các điển tịch ở Hàn Thư Các, Lạc Hồng không hề ngạc nhiên.
Tiên giới bây giờ có thể nói là do nhân tộc thống trị.
Đối với các chủng tộc khác hoặc man hoang dị thú, miệng nói là bảo vệ, nhưng thực tế hàng năm đều xâm chiếm không gian sinh tồn của chúng.
Biết làm sao được, ai bảo nhân tộc có nhiều Đạo Tổ nhất cơ chứ!
Các Đạo Tổ có thể đấu đá lần nhau, nhưng họ đều thống nhất về lợi ích trong việc tăng cường sức mạnh cho nhân tộc!
Tiên giới là đỉnh cao của vạn giới, sự thay đổi của nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả các giới diện thuộc hạ.
Việc các giới diện liên hệ với tiên giới xuất hiện tình trạng nhân tộc hưng thịnh cũng là điều dễ hiểu.
"Đa tạ các vị đạo hữu đã đến. Lạc mỗ đã chuẩn bị yến tiệc trong phủ, mời cùng ta vào!"
Lạc Hồng chắp tay làm lễ.
“Lạc đạo hữu đích thân ra nghênh đón, thật là khách khí!”
Một thư sinh mặt đỏ thấy vậy, ấm giọng đáp lễ.
"Ha ha, nghe nói Lạc đạo hữu từ giới diện thất lạc phi thăng đến, chắc hẳn có nhiều thứ chúng ta chưa từng thấy. Xem ra hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi!"
"Lạc đạo hữu đừng trách. Lão Tào hắn vốn tính như vậy. Tại hạ Chung Quyền, xin chào đạo hữu."
Bên cạnh một đại hán mặt đen rộng lượng để lộ bộ ngực đầy lông lá, một đạo sĩ trẻ tuổi tuấn tú cười chắp tay chào Lạc Hồng.
“Không sao. Lạc mỗ quả thực có chuẩn bị một vài món ngon, mời chư vị đánh giá giúp."
Lạc Hồng không để bụng những điều đó. Sau khi giới thiệu lẫn nhau, hắn dẫn mọi người vào động phủ.
Không lâu sau, chín người chủ khách đã ngồi xuống trong vườn hoa.
Sau khi thưởng thức các loại rượu ngon và trái cây, Lạc Hồng hỏi:
"Các vị đạo hữu thấy Long Lân Quả của Lạc mỗ thế nào?"
“Loại linh quả này thường chỉ mọc ở nơi long tộc cường đại vẫn lạc. Lạc đạo hữu có thể có được nhiều như vậy thật là có duyên lớn!”
Thư sinh mặt đỏ vừa đáp vừa khiến Lạc Hồng giật mình.
Quả nhiên, những người có thể phi thăng, dù ở giới diện nào, cũng không phải người có thể xem thường!
"Quả này lâu năm, hiệu quả tăng phúc nhục thân tuy bình thường, nhưng với Tào mỗ cũng hữu dụng. Thật hiếm lạ!"
"Ồ? Vậy thì đáng giá đấy. Lão Tào có một môn công pháp luyện thể tu luyện đến đại thành mà!"
Chung Quyền vốn không thấy gì đặc biệt, nghe Tào Binh nói vậy thì kinh ngạc.
"Lạc đạo hữu cố ý hỏi, chẳng lẽ còn có nhiều linh quả này?"
Lúc này, một vị tiên tử áo lam ánh mắt chuyển động, mỉm cười hỏi.