Mấy ngày sau, trong một u cốc nằm giữa dãy núi đỏ rực, hơn mười Đại Thừa dị tộc từ các giới đang vây quanh một bệ đá không hề che chắn, nhắm mắt ngồi xếp bằng.
Giải Nguyên và Bảo Hoa do Lạc Hồng biến thành cũng ở trong số đó.
Một lát sau, hai đạo độn quang khác màu từ chân trời gào thét bay tới, hạ xuống hiện ra một lão ông da xanh biếc và một đại hán mình đầy hoa văn ngân sắc.
Hai người liếc nhìn xung quanh, rồi ngồi xuống cạnh một bé gái nom chỉ độ bảy tám tuổi.
Mọi người ở đó dường như không ngạc nhiên trước hành động này, thậm chí chẳng ai mở mắt nhìn lấy một cái!
Chi độ nửa ngày sau, tất cả Đại Thừa quanh bệ đá đồng loạt mở mắt.
"Canh giờ đến rồi, chư vị đạo hữu ai muốn lên trước?"
Một mỹ phụ khoác Nghê Thường nhàn nhạt lên tiếng.
"Nếu không ai tranh trước, chi bằng để lão phu lên trước thì sao?"
Lão giả da xanh biếc khẽ cười, chắp tay với các Đại Thừa xung quanh.
"Chúng ta không vội, đạo hữu muốn lên trước, xin mời.”
"Vậy tốt, lão phu xin múa rìu qua mắt thợ."
Thấy không ai phản đối, lão giả da xanh liền lắc mình lên bệ đá.
Lão không nói lời thừa, vung tay áo lấy ra hơn mười loại linh vật, khiến chúng lơ lửng trước mặt.
"Lão phu muốn dùng những thứ này đổi lấy Vạn Niên Âm Tủy, Hiên Viên Mộc, lá liễu Cửu Khiếu Thiên Thanh Liễu, hoặc là..."
Nhưng khi lão giả da xanh còn chưa đứt lời, ba đạo độn quang tử trên trời giáng xuống, cắt ngang lời lão.
"Vị đạo hữu này thứ lỗi, chúng ta có chút việc nên trễ canh giờ, mời ngài tiếp tục."
Thấy sắc mặt lão giả da xanh có chút khó chịu, Hoa Dung phu nhân vội chắp tay tỏ vẻ áy náy.
"Không sao, hoặc là Huyền Thiên tàn bảo. Không biết vị đạo hữu nào hứng thú?"
Dù bất mãn trong lòng, nhưng vì quy củ Long Đảo, lão giả da xanh chỉ lạnh mặt đáp rồi tiếp tục.
"Lạc Lạc, Lạc huynh, bọn chúng có vẻ lại đến gây phiền phức cho huynh rồi."
Bảo Hoa liếc mắt nhận ra ba người Hoa Dung phu nhân, cười truyền âm nói.
"Không cần để ý đến chúng."
Lạc Hồng chỉ liếc qua đối phương, không mấy hứng thú.
Dù sao, cách duy nhất để gây sự với hắn ở giao dịch hội này chỉ có thể là cố tình nâng giá.
Nhưng nếu chúng đám làm vậy, Lạc Hồng sẽ chiều chúng trước, đợi đến đại hội đoạt quả sẽ "vô tình” cướp lại.
Dứt lời, Lạc Hồng dồn sự chú ý vào những linh vật lão giả da xanh mang ra.
Tuy không có linh vật nào hắn cần gấp, nhưng có vài thứ ngay cả hắn cũng chưa từng thấy.
Vì mục đích sưu tầm, Lạc Hồng lật tay lấy ra một hộp gỗ, ném lên bệ đá, truyền âm:
"Trong hộp là lá liễu Cửu Khiếu Thiên Thanh Liễu, không biết có thể đổi lấy ba loại linh vật kia không?"
“Đạo hữu chờ một lát.”
Lão giả da xanh nghe vậy mừng rỡ, không ngờ nhanh vậy đã có thể đổi được một trong những linh vật quan trọng nhất.
Tuy nhiên, quá trình kiểm tra vẫn không thể bỏ qua.
Sau một hồi thi pháp, lão giả da xanh nhanh chóng xác định lá liễu là thật, vội thu hộp gỗ vào như sợ Lạc Hồng đổi ý, nói:
"Số lượng lá liễu này không ít, đổi lấy ba món linh vật của lão phu vẫn còn dư, sợ đạo hữu thiệt thòi, lão phu nguyện ý bù thêm chút linh thạch, đạo hữu thấy sao?"
"Được, giao dịch thôi."
Lạc Hồng gật đầu.
Khi đáp ứng, Lạc Hồng thoáng để ý đến ba người Hoa Dung phu nhân, thấy chúng không có ý định nhúng tay, không khỏi thấy kỳ lạ.
Vì đại hội Quảng Linh Đạo Quả lần này có đến hơn nghìn Đại Thừa từ các giới tham dự, những giao dịch như vậy không phải là hiếm.
Việc ba người này cố tình đến trễ và nhất định phải tham gia phiên giao dịch của hắn có vẻ hơi quá.
“Ngoài lá liễu, đạo hữu có thân cành Cửu Khiếu Thiên Thanh Liễu không? Nếu có, lão phu chắc chắn sẽ trả một giá vừa ý!”
Vừa đưa ba món linh vật Lạc Hồng chọn ra, lão giả da xanh vừa truyền âm hỏi.
"Sợ là khiến đạo hữu thất vọng, Giải mỗ không có cơ duyên đó."
Tàn khu Cửu Khiếu Thiên Thanh Liễu Lạc Hồng có được đã sớm bị Tiểu Kim dùng hết, giờ hắn làm sao có thể lấy ra được.
Nghe vậy, lão giả da xanh không dây dưa thêm, nhìn về phía đám người:
“Còn vị đạo hữu nào để ý đến những linh vật này của lão phu không? Nếu không, lão phụ xin xuống.”
Vừa dứt lời, một mỹ thiếu niên phong thái ung dung, áo trắng đai ngọc, đầu đội kim quan lấy ra một khúc gỗ đen sì nói:
"Ta có khúc Hiên Viên Mộc này, không biết đạo hữu có thể dùng bao nhiêu linh vật để đổi?"
"Tê ~ Khúc Hiên Viên Mộc này e là phải mười vạn năm rồi?!"
Chỉ liếc mắt nhìn, lão giả da xanh đã trợn tròn mắt, mừng rỡ.
"Không chị, ít nhất hai mươi vạn năm."
Thiếu niên áo trắng thản nhiên nói.
"Tốt, tốt, vị đạo hữu này, chúng ta nói chuyện chi tiết!"
Nói rồi, lão giả da xanh truyền âm riêng với thiếu niên áo trắng.
Không lâu sau, hai người hoàn thành giao dịch.
Thiếu niên áo trắng chỉ dùng một khúc Hiên Viên Mộc đã đổi được hơn nửa số linh vật lão giả da xanh mang ra.
Giao dịch vừa xong, lão giả da xanh vui vẻ xuống đài.
Sự thành công của lão khiến không khí trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Ngay sau đó, đã có người nóng lòng bay lên bệ đá!
Tuy nhiên, ba người liên tiếp lên xuống, Lạc Hồng đều không ra tay, ngược lại Bảo Hoa lại để ý đến hai món linh vật.
Để có được vật phẩm giao dịch mà đối phương cần, nàng không thể không cầu viện đến Lạc Hồng.
Khi giao dịch hội tiếp tục, Lạc Hồng tuy thỉnh thoảng ra tay, nhưng vẫn vững như Thái Sơn, không hề có ý định lên đài.
Điều này với người khác không quan trọng, nhưng ba người Hoa Dung phu nhân thấy vậy không khỏi lo lắng.
Dù sao, nếu Lạc Hồng không lên đài, chúng không thể đưa viên cốt châu kia của Điền đại nhân đến tay hắn.
"Sao? Giao dịch hội sắp kết thúc rồi sao? Bỏ lỡ cơ hội này, nếu chúng ta lại đụng mặt, hắn nhất định sẽ cảnh giác!"
Hoa Dung phu nhân truyền âm cho trung niên tăng nhân và lão giả Hoàng Cần.
"Vì kế hoạch hôm nay, chúng ta chỉ có thể nghĩ ra một điều kiện mà hắn có thể đáp ứng, người khác thì không!"
Trung niên tăng nhân đáp lời.
"Không sai, viên cốt châu kia có thể đề luyện ra Quang Âm Chi Ti, chúng ta không cần lo hắn không ra tay, chỉ cần thiết kế điều kiện giao dịch cho tốt, đừng để lộ vẻ quá cố gắng là được!"
Lão giả Hoàng Cần đồng ý.
“Nói thì đễ, chúng ta lại không quen hắn, làm sao. Chờ chút, hắn là Ngũ Quang tộc nhân, không chừng trên người có Ngũ Sắc Chân Huyết."
Hoa Dung phu nhân vừa định phản bác, bỗng nhiên linh quang lóe lên trong nguyên thần, nghĩ ra một cách.
"Không ổn, ở đây chỉ có mình hắn là Đại Thừa Ngũ Quang tộc, nếu chúng ta đưa ra điều kiện này, thêm việc trước đó đã gây hấn với hắn, hắn khó tránh khỏi sẽ nghi ngờ."
Trung niên tăng nhân phản đối.
"Vậy đừng giới hạn Chân Huyết, mà chỉ cần Chân Linh vật liệu. Đồng thời, chúng ta đừng nói điều kiện quá rõ ràng, như vậy sẽ có lý do từ chối những người còn lại!"
Sau một hồi trầm tư, lão giả Hoàng Cần nghĩ ra một kế hay.
"Từ chối nhiều lần, sợ sẽ gây phẫn nộ."
Hoa Dung phu nhân có chút do dự.
"Không sao, chỉ cần ba người chúng ta cùng lên đài, chắc chắn có thể câu giờ đến khi hắn không ngồi yên được!"
Nói rồi, trung niên tăng nhân nhìn Hoa Dung phu nhân và lão giả Hoàng Cần.
Thấy hai người gật đầu, hắn liền lập tức bay lên ngay khi một người vừa xuống đài.
Sau đó, hai vệt độn quang lóe lên, Hoa Dung phu nhân và lão giả Hoàng Cần xuất hiện bên cạnh hắn.
Vốn giao dịch hội đã gần tàn, mọi người hoặc đã thắng lợi trở về, hoặc tay trắng ra về, đều đã hết hứng thú.
Nhưng giờ thấy có ba người cùng lên đài, ai nấy đều không khỏi tò mò.
Lạc Hồng thấy vậy cũng không lập tức cảnh giác, dù sao ba người này ở giao dịch hội rất an phận, hắn cho rằng việc chúng đến đây chỉ là trùng hợp.
"Chư vị đạo hữu, bần tăng ba người lần này chỉ muốn giao dịch một kiện linh vật, nhưng lại là thứ mà chư vị đều cần đến."
Sau khi khơi gợi sự tò mò của mọi người, trung niên tăng nhân lật tay lấy ra một viên cốt châu trắng toát, nom hết sức bình thường.
Đa số Đại Thừa thấy vậy đều không hiểu chuyện gì, nhưng rất nhanh thiếu niên áo trắng từng lấy ra Hiên Viên Mộc đã biến sắc kinh ngạc thốt lên:
"Lực lượng thời gian! Đại sư, viên cốt châu này được luyện chế từ vật gì?"
Tên tuổi Tam Đại Chí Tôn Pháp Tắc ai cũng biết, vừa nghe vậy, đám Đại Thừa không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, có người nóng tính còn hỏi thẳng điều kiện giao dịch.
"Vị đạo hữu này quả là tinh mắt! Đúng vậy, viên bảo châu này ẩn chứa không ít lực lượng thời gian. Bất quá, vật này là do chúng ta may mắn đoạt được, về chất liệu thì hoàn toàn không biết gì."
Trung niên tăng nhân lắc đầu.
"Nếu ta đoán không lầm, vật này chắc chắn được luyện từ tinh hạch của Tu La Trư trưởng thành, nhưng Tu La Giới kia đã sớm biến mất. Đại sư ba người quả là có cơ duyên, có thể có được bảo vật đã tuyệt tích ở chư giới!"
Sau một hồi suy đoán, thiếu niên áo trắng không khỏi tán thán.
"Có phải hay không cũng không quan trọng, bần tăng chỉ biết châu này có thể dùng để luyện chế Quang Âm Chi Ti, thứ có thể kéo dài thời gian đại thiên kiếp của chúng ta!"
Nói rồi, trung niên tăng nhân đảo mắt qua đám người, thấy Lạc Hồng cũng đang nhìn chằm chằm viên cốt châu trong tay, không khỏi thở phào.
"Cái gì! Bảo vật này còn có thần hiệu như vậy?!"
"Đại sư đừng chậm trễ, mau nói điều kiện giao dịch đi!"
"Đại sư, bần đạo là Vô Lượng Chân Nhân của Lăng La Giới, có thể tâm sự riêng không?"
Thấy hiệu quả đạt được, trung niên tăng nhân chắp tay trước ngực thi lễ, nói:
"Chúng tôi muốn dùng vật này để giao dịch một chút Chân Linh vật liệu, bất kể chủng loại, chỉ cần số lượng và chất lượng có thể làm hài lòng cả ba chúng tôi."
Nghe vậy, đám người lục lọi túi trữ vật.
Bọn họ đã được Chân Long nhất tộc mời đến Long Đảo, chắc chắn đều đã từng tiếp xúc với Chân Linh, trên người ít nhiều cũng có Chân Linh vật liệu.
Nhưng bọn họ cũng biết, muốn đạt tiêu chuẩn giao dịch cốt châu, lông vũ hay tàn cốt chắc chắn là không đủ!
Dù ai nấy đều có động thái, nhưng lát sau, thực sự thử giao dịch chỉ có vài người.
Người chiếm tiên cơ là bé gái nom chỉ bảy tám tuổi kia.
Nàng vung tay, bên hông liền cuốn ra một đạo hào quang.
Ngay sau đó, một cái đầu lâu to như ngọn núi, tựa đầu cú mèo, "Đông" một tiếng nện xuống đất.
"Đầu Cửu Thủ Kiêu! Đồng tiên tử, thế này thì chúng ta lấy gì mà tranh với cô!"
Những người còn lại thấy nữ đồng vừa ra tay đã "hàng khủng", trong lòng chán nản, không còn ý cạnh tranh.
“Ha ha, ta cũng chỉ là gặp may thôi! Ba vị đạo hữu, đầu Cửu Thủ Kiêu này có làm các vị hài lòng không?”
Khiêm tốn một tiếng, nữ đồng tự tin hỏi trung niên tăng nhân ba người.
"Cái này..."
Người xuất gia không nói dối, trung niên tăng nhân dù không ngại hôm nay phá giới một chút, nhưng nhất thời không tìm được lý do thích hợp để thoái thác.
May thay Hoa Dung phu nhân kịp thời nhận ra khó xử của hắn, mỉm cười nói:
"Vị đạo hữu này thật đáng tiếc, nếu đầu Cửu Thủ Kiêu này hoàn chỉnh, bản phu nhân có thể đồng ý giao dịch, nhưng nó hiện tại rõ ràng không trọn vẹn, dùng để đổi lấy bảo vật của chúng tôi thì có chút không đủ.”
Hoa Dung phu nhân không phải đang bịa chuyện, một bên tai của đầu Cửu Thủ Kiêu này không biết bị thứ gì cắn mất, kéo theo một phần da đầu, không còn hoàn chỉnh.
"Vậy ta thêm chút linh thạch thì sao?"
Nữ đồng quýnh lên, vội nói.
"Không được, chúng tôi chỉ cần Chân Linh vật liệu."
Lão giả Hoàng Cần lắc đầu.
"Ha ha, vốn dĩ không muốn đoạt người khác thứ yêu thích, không ngờ ba vị đạo hữu khẩu vị lớn như vậy. Cũng được, mời ba vị xem Chân Linh vật liệu của tại hạ!"
Một tiếng cười khẽ vang lên, thiếu niên áo trắng bay lên, vỗ túi trữ vật, tế ra một Thần Mộc Đỉnh.
"Ầm ầm" Sau tiếng hạ xuống, thúy lục linh quang từ đỉnh tản ra, lộ ra trong đỉnh đầy ắp huyết dịch sền sệt!
"Ba vị đạo hữu, huyết dịch trong đỉnh là tinh huyết ngưng luyện từ nửa đầu Đằng Xà, không biết ba vị có hài lòng không?"
Thiếu niên áo trắng chắp tay bay lơ lửng trên không, tự tin nói.
"Khá lắm, lượng Chân Linh chi huyết lớn như vậy, con Đằng Xà kia chắc chắn chết trên tay hắn!"
"Người này rốt cuộc là lai lịch gì? Chu huynh, ngươi từng du lịch chư giới, có nhận ra gì không?"
"Người này có chút đặc điểm của Thượng Cổ Hiên Viên Tộc, có lẽ..."
"Cái gì! Hắn lại đến từ Hiên Viên Tộc!"
"Việc này Chu mỗ không thể chắc chắn."
Nghe tiếng bàn tán bên tai, khóe miệng thiếu niên áo trắng hơi nhếch lên.
Nhưng vì chờ mãi không thấy ba người trung niên tăng nhân đáp lời, hắn có chút mất kiên nhẫn:
"Sao? Ba vị đạo hữu khó chọn vậy sao?"
"Việc này nói ra thật không khéo, Đằng Xà chi huyết là một trong số ít Chân Linh vật liệu chúng tôi không cần."
Thấy Lạc Hồng không có ý định tranh đoạt, Hoa Dung phu nhân chỉ có thể cố tìm cớ.
"Cái gì! Đã vậy, sao các ngươi không nói sớm, chẳng lẽ cố ý trêu đùa ta?!"
Hiên Viên Kiệt nghe vậy lập tức nổi giận, hắn không tin có chuyện trùng hợp như vậy, cảm thấy ba người này cố tình nhằm vào hắn!
"Ha ha, không ngờ Giải mỗ còn có cơ hội, ba vị thấy đầu lâu này thế nào?"
Khi Hiên Viên Kiệt nổi giận, giọng Lạc Hồng đột nhiên vang lên.
Ngay sau đó, đầu lâu to lớn của Dương Lộc nện xuống gần bệ đá.
Thấy cảnh này, ba người Hoa Dung phu nhân mừng rỡ, nhưng vẫn cố ra vẻ trấn định kiểm tra, rồi lão giả Hoàng Cần nói:
"Được, đổi."
"Cái gì! Đầu lâu này chẳng phải cũng có khuyết tổn sao? Các ngươi có ý gì?!"
Nữ đồng không phục, chỉ vào chiếc sừng hươu gãy chất vấn.
“Thiện tai, chỉ là tiểu tổn hại, không ảnh hưởng toàn cục. Hơn nữa, theo bần tăng biết, loại Chân Linh này chỉ có một cái đầu lâu."
Trung niên tăng nhân chắp tay trước ngực hành lễ.