Trong lúc Lạc Hồng chuẩn bị mượn nhờ truyền tống trận của Côn Vương tộc để đến Lôi Minh Đại Lục, thì ở Huyết Thiên Đại Lục xa xôi, Bích Ảnh cuối cùng cũng liên lạc được với Lôi Nguyên, người đã thông qua truyền tống trận của Thương rmúnh để trở về Lôi Minh.
Nhưng tâm tình Bích Ảnh không mấy vui vẻ. Hình ảnh Lôi Nguyên vừa hiện lên trên ngọc bích, ông ta đã bất mãn nói:
"Lôi huynh, lão phu liên tiếp gửi tin cho ngươi ba bốn canh giờ, vì sao ngươi cứ mãi không trả lời?!"
"Bích huynh chớ trách, Lôi mỗ rời Lôi Minh Đại Lục đã lâu, lần này trở về, tất nhiên phải tranh thủ xử lý những công việc bị trì hoãn."
Lôi Nguyên cười ha hả lấy cớ.
Trong lòng hắn rất rõ, Bích Ảnh tốn nhiều pháp lực để lên lạc như vậy, chắc chắn là vì chuyện Chân Tiên.
Hắn vất vả lắm mới thoát khỏi vũng bùn này, sao có thể dễ dàng dính vào nữa.
Cố ý không trả lời tin nhắn, chính là để thể hiện thái độ của hắn.
Như vậy, dù cuối cùng có lẽ vẫn phải phái viện binh, nhưng sẽ có thể thu được lợi ích lớn nhất.
"Hừ! Chuyện hàng tiên là kiếp nạn của Linh giới, Lôi huynh làm vậy chẳng phải quá nhỏ nhen sao?
Bất quá, nể mặt vô số sinh linh ở Lôi Minh Đại Lục, lão phu cũng lười so đo với ngươi."
Bích Ảnh sao có thể không nhìn ra dụng ý của Lôi Nguyên, nhưng chuyện quá khẩn cấp, ông ta không rảnh tranh cãi.
"Bích huynh, ý ngươi là gì?"
Lôi Nguyên chợt cảm thấy bất an mà hỏi.
"Lão phu liên lạc lần này là để thông báo cho ngươi, tên Chân Tiên kia trên đường trốn chạy đã phát hiện một tòa đại lục truyền tống trận ẩn giấu dưới hải đảo.
Giờ phút này, nếu không có gì bất ngờ, hắn hăn đã đến Lôi Minh Đại Lục của các ngươi rồi!"
Bích Ảnh nói thẳng tình hình cho Lôi Nguyên biết.
"Sao có thể trùng hợp như vậy!"
Lôi Nguyên nghe vậy cảm thấy suy sụp. Hắn cứ tưởng đã thoát khỏi kiếp nạn hàng tiên, nhưng mông còn chưa kịp ấm chỗ, đối phương đã chạy đến Lôi Minh Đại Lục.
Đây chẳng phải là đang đùa hắn sao!
“Ngươi cũng không cần quá lo lắng. Tuy rằng tên Chân Tiên kia đã phá hủy một đầu đại trận ngay khi truyền tống thành công, nhưng Lạc đạo hữu nhờ vào một món Huyền Thiên Linh Bảo thuộc tính không gian, đã thừa địp không gian thông đạo chưa hoàn toàn khép kín mà truy kích theo.
Việc ngươi cần làm gấp bây giờ là nhắc nhở các tộc ở Lôi Minh Đại Lục cẩn thận đề phòng, cố gắng tránh thảm họa đồ thành diệt tộc xảy ra!
Nói đến đây thôi, lão phu còn có chuyện quan trọng khác, cáo từ."
Dứt lời, thân ảnh Bích Ảnh biến mất khỏi ngọc bích.
"Không được! Ta nhất định phải lập tức gặp mặt đại tư tế!"
Lôi Nguyên đứng phất dậy, tự nhủ rồi vội vã rời khỏi đại điện.
Mấy ngày sau, ở Đông Nam bộ Lôi Minh Đại Lục, trong một thành lớn hỗn hợp hai tộc tại Dị Mộc bờ biển.
"Dịch huynh, lần này có cầu được Thánh Nguyên đan không?"
Trên một tòa lầu cao, một nam tu dị tộc có vảy đỏ trên má hỏi với vẻ dò hỏi.
"Không có, mà mấy trăm năm sau cũng không có cơ hội."
Dịch Đông Quang lắc cái đầu thằn lằn của mình, buồn bã nhấp một ngụm rượu.
"Cái gì! Vị tiền bối kia đã lâu không lộ diện, mà chỉ một ả Hoa Nhung tộc nhỏ bé, sao dám từ chối huynh trưởng?
Chẳng lẽ con tiện tỳ đó lại tìm được chỗ dựa nào rồi?"
Nam tử vảy đỏ tên là Tạ Lâm, tuy là tộc trưởng tộc vảy đỏ ở đây, nhưng Dị Mộc bờ biển cằn cỗi, người có thể giúp hắn đột phá Luyện Hư bình cảnh chỉ có tộc trưởng Hoa Nhung tộc, người luyện chế Thánh Nguyên đan.
Nghe nói đan này phải biệt tích mấy trăm năm, hắn không khỏi lo lắng.
“Không phải chỗ dựa gì cả, mà là đối phương đoạt được cơ duyên không nhỏ, ả ta muốn bế quan đột phá Thánh giai."
Dịch Đông Quang lại nhấp một ngụm rượu, buồn bã nói.
Dù sao, nhìn một người vốn kém xa mình, rất có thể sẽ trở thành tiền bối của mình, quả thực không phải chuyện vui vẻ gì.
"Con tiện tỳ đó mà cũng có vận khí như vậy! Chắc là vị tiền bối kia cho ả không ít linh đan diệu dược!"
Tạ Lâm nghe vậy thì ghen tị đến biến sắc, nghiến răng nghiến lợi nói.
Rồi hắn đảo mắt, lộ vẻ âm hiểm nói:
"Dịch huynh, con tiện tỳ đó giờ đang bế quan đột phá, chắc chắn khó mà phát hiện chuyện bên ngoài. Hay là chúng ta liên thủ bắt lấy muội muội của ả?
Nghĩ đến tình cảm tỷ muội của hai người đó, chúng ta nhất định có thể thu hoạch lớn từ muội muội của ả!"
Bàn tay phải đang cầm chén rượu của Dịch Đông Quang khựng lại, nhìn Tạ Lâm với ánh mắt đầy tham lam, hắn nghiêm túc suy tư.
"Việc này... Không thể dùng vũ lực, nếu có thể..."
...
Ngay lúc Dịch Đông Quang đang rất động lòng, muốn tính kế một phen, một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên từ phía xa.
"Động tĩnh gì!"
Hai người nhíu mày, lách mình bước ra ngoài.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hộ thành đại trận bị phá một lỗ lớn, một bóng người lơ lửng ở đó.
"A? Hắn hình như là người cùng tộc với Lạc tiền bối!”
Nhìn rõ hình dạng đối phương, Tạ Lâm kinh ngạc nói.
"Các ngươi quen biết người tộc Lạc?"
Không ngờ, câu nói đó lại lọt vào tai bóng người kia. Lập tức, đối phương lóe lên rồi đến, lạnh lùng hỏi.
"Vị tiền bối này, vãn bối hai người quả thực có duyên với Lạc Hồng tiền bối, được ngài chiếu cố không ít."
Dịch Đông Quang tất nhiên nhìn ra đối phương đến không có ý tốt, vội vàng thuận theo, chắp tay nói.
"Rất tốt, vậy thì bắt đầu từ hai tộc các ngươi trước đi!"
Vừa dứt lời, không đợi hai người kịp phản ứng, một màu đỏ máu đã tràn vào tầm mắt của họ.
Lập tức, hai người chỉ cảm thấy toàn thân như bị bỏng, rồi chìm vào bóng tối vô biên.
Mà hai người này đều là tộc trưởng, nhất cử nhất động đều được các tu sĩ trong tộc chú ý.
Cho nên, ngay khi họ biến mất, tu sĩ trong thành lập tức rơi vào hỗn loạn.
Có người trốn ngay vào phòng, không muốn bị tai bay vạ gió; có người khởi động trận pháp cấm chế, ý đồ phản kháng; còn có người cẩn thận hơn, không nói một lời mà vội vã chạy khỏi thành!
Nhưng rồi, một dòng sông máu từ trên trời đổ xuống, lập tức nhà cửa đổ nát, trận pháp vỡ vụn, những người bỏ chạy đều bị cuốn vào dòng sông.
Chỉ một cái chìm nổi, hơn nửa huyết nhục của những tu sĩ cấp cao kia đã tan biến.
Khuôn mặt kinh hoàng và tiếng kêu thảm thiết đau đớn đều bị dòng máu nhấn chìm.
Chỉ trong hai ba mươi nhịp thờ, tòa thành mậu dịch phồn thịnh này đã trở thành phế tích tĩnh mịch.
Không chỉ tu sĩ sống trong thành, mà ngay cả những con sâu bọ dưới lòng đất cũng không thoát khỏi kiếp nạn.
Rất nhanh, toàn bộ dòng sông máu tụ lại trên không trung, rồi hóa thành một viên ấn tỉ vuông vắn, rơi vào tay phải bóng người kia.
Lập tức, mấy sợi tơ máu từ ấn tỉ rơi xuống, cắm vào lòng bàn tay.
"Huyết mạch chi lực của sinh linh hạ giới quả nhiên không ra gì, ta cần nhiều hơn thế!"
Bất mãn nói một tiếng, người này liền hóa thành một đạo cầu vồng, bay về phía nơi sinh linh tập trung khác.
Bởi vì trong thành không còn một ai sống sót, những sinh linh ở xa kia vẫn không hề hay biết tai họa sắp ập đến!
PS: Hôm qua ngủ quên, chương này bị sót, buổi tối còn một chương nữa.