Thông thường, đại điển khánh thành Đại Thừa cần chuẩn bị trong vài năm, còn như Lạc Hồng, muốn thu xếp xong xuôi trong vòng một tháng thì thời gian quả thực quá gấp gáp.
Nếu là bình thường, Mạc Giản Ly và Ngao Khiếu thậm chí sẽ không đồng ý chuyện này, bởi lẽ đại điển khánh thành Đại Thừa không chỉ là chuyện riêng của Lạc Hồng.
Mục đích chính của nó là phô trương thực lực của bản tộc, để sau này trong các cuộc tranh đấu giữa các tộc có thêm tiếng nói.
Một tháng, may ra chỉ đủ để tu sĩ Luyện Hư trở lên trong tộc miễn cưỡng đến kịp, còn việc mời sứ giả ngoại tộc thì đừng hòng.
Chẳng qua, tình hình hiện tại khác biệt, các tộc xung quanh cơ bản đều là đối tượng bị nhân yêu nhị tộc công phạt, đã động đến đao kiếm thật sự rồi, mấy thứ hình thức văn vẻ kia cũng chẳng còn quan trọng.
Lúc này, dù đã có lượng lớn tu sĩ nhân yêu nhị tộc hội tụ ở Chí Dương Thành, các đại điện truyền tống ở khắp nơi vẫn liên tục lóe sáng, không ngừng đưa từng nhóm tu sĩ nhị tộc từ khắp nơi đến.
Đột nhiên, một đội tu sĩ Hồ tộc đông đảo, nhưng tu vi đa phần chỉ có Nguyên Anh từ một tòa đại điện bay ra, khiến đám tu sĩ Luyện Hư xung quanh không khỏi liếc mắt nhìn.
"Cuối cùng cũng tới!"
Vừa ra khỏi đại điện, Loan Thanh Thanh đã hít sâu vài hơi, vươn vai một cái.
Cũng chẳng trách nàng, dù ai phải xếp hàng bảy ngày bảy đêm trước trận truyền tống cũng đều thấy mệt mỏi rã rời.
“Thanh Thanh, đừng tùy hứng, xung quanh toàn là tiền bối Luyện Hư đấy!”
Hồ nữ tóc trắng nhìn quanh, có chút câu nệ nhắc nhở.
Tu sĩ cấp thấp không có cảm giác an toàn trước mặt tu sĩ cấp cao là chuyện quá đỗi bình thường.
"Không sao đâu, cho họ thêm mười lá gan cũng không dám làm loạn ở đây. Miêu tỷ tỷ, tiếp theo chúng ta đi đâu? Có phải đi thẳng đến Chí Dương Phong không? Hay là tiện đường ghé qua Thiên Địa Âm Dương Lô xem sao?
Nghe nói lò này thỉnh thoảng lại văng ra linh tài cao giai, muội luôn gặp may, biết đâu lại nhặt được món hời!"
Nếu là bình thường, Loan Thanh Thanh đĩ nhiên không dám gây chú ý trước mặt đám tu sĩ Luyện Hư này, nhỡ gặp phải kẻ tỉnh tình thất thường thì ắt gặp tai họa.
Nhưng lúc này, ai dám làm càn thì chẳng cần tu sĩ Chí Dương Cảnh ra tay, đám khách khứa xung quanh sẽ tranh nhau bắt lấy ngay.
Xong việc, còn phải nói lời cảm ơn đối phương.
Về phần lời đồn về Thiên Địa Âm Dương Lô trong miệng nàng, cũng là thật.
Lò này tuy mỗi trăm năm mới chính thức mở ra một lần, Lạc Hồng thỉnh thoảng vẫn mượn nó để luyện bảo.
Lần đầu tiên, hắn chỉ tiện tay ném linh tài thừa ra ngoài, vốn định phái người thu về, tránh làm hỏng hoa cỏ, nhưng thấy đám vãn bối mừng rỡ như nhặt được chí bảo, hắn cũng mặc kệ, về sau còn dần thành lệ.
Thành ra, giá động phủ quanh Thiên Địa Âm Dương Lô cứ tăng vùn vụt, gợi lại chút ký ức đau khổ cho Lạc Hồng.
"Thanh Thanh, trước khi đi muội đã hứa thế nào?"
Thấy nàng hưng phấn như vậy, Miêu Hồ lập tức thấy đau đầu, nghiêm mặt nói.
Đừng quên, chuyến này nàng còn gánh trọng trách đấy.
“Không đi là không đi mà.”
Dường như ý thức được mình hơi quá, Loan Thanh Thanh lập tức le lưỡi.
Trong đám này, chỉ có Miêu Hồ là trị được nàng!
"Thiệp mời đã ghi rõ, địa điểm tổ chức khánh điển ngay dưới chân Thiên Địa Âm Dương Lô, chúng ta đi thôi, ba ngày nữa khánh điển sẽ chính thức bắt đầu!"
Nói xong, Miêu Hồ vừa hưng phấn vừa thấp thỏm dẫn người hướng Thiên Địa Âm Dương Lô bay đi.
Chắng bao lâu, họ gặp được pháp tu Chí Dương phụ trách tiếp dẫn, đưa ra hắc cầu thiệp mời, đối phương liền nhiệt tình dẫn đường cho họ.
Nhưng chưa được yên tĩnh bao lâu, Loan Thanh Thanh lại trở nên hoạt bát, chỉ là lần này Miêu Hồ và Hồ nữ tóc trắng đều không ngăn được nàng.
"Tiểu đạo hữu, các vị đều là tu sĩ dị giới sao? Giới diện của các vị có gì hay không?"
"Tiểu đạo trưởng, khánh điển lần này các vị chuẩn bị linh quả tiên tửu gì thế? Ta thèm lắm đấy!"
"Tiểu đạo trưởng, ngươi đỏ mặt gì thế? Chưa thấy hồ ly tinh bao giờ à?"
...
"Khụ khụ, Thanh Thanh, muội đừng hỏi dồn dập thế, khiến vị tiểu hữu này không kịp trả lời kìa."
Miêu Hồ luôn lo lắng việc mình dẫn theo quá nhiều người sẽ không hay, tuy thấy vị pháp tu Chí Dương này tuổi còn trẻ, ngây ngô, rõ là chưa trải sự đời nhiều, không tỏ vẻ bất mãn, nhưng vẫn muốn thăm dò cho rõ.
"Vị này..."
Thanh niên pháp tu vốn không phải người trong Đạo môn, chỉ là pháp bào Chí Dương trên người có chút giống đạo bào, thêm vào trong lòng bối rối, liền không phủ nhận.
Lúc này, hắn vội lùi lại mấy trượng, kéo đài khoảng cách với Loan Thanh Thanh đang càng lúc càng tiến gần, sau đó chắp tay muốn đáp lời.
"Gọi ta Thanh Thanh!"
Loan Thanh Thanh dùng ngón tay trắng nõn chỉ vào ngực mình.
"Thanh Thanh tiền bối, chúng ta trước đây đều là tu sĩ Dạ Long Giới, nơi đó không thể so với Linh Giới, chỉ là một tòa tiểu giới diện, e là không có gì khiến tiền bối thấy hứng thú đâu, mà lại..."
Nói đến đây, sắc mặt thanh niên pháp tu bỗng tối sầm lại.
“Mà lại sao?”
Loan Thanh Thanh không nhận ra điều gì, tiếp tục hỏi.
"Dạ Long Giới đã hủy diệt rồi, nếu không, Thiên Tôn đại nhân cũng sẽ không đưa chúng ta đến Linh Giới."
Dù sao cũng là chuyện của hai, ba trăm năm trước, chỉ buồn bã trong chốc lát, thanh niên pháp tu lại ngượng ngùng cười nói.
"Cái gì? Giới diện còn có thể hủy diệt?! Vậy các vị có thích ứng được với môi trường Linh Giới không?"
Loan Thanh Thanh còn tưởng những pháp tu Chí Dương này chỉ là người ly hương, không ngờ họ đã không thể quay về.
"Cũng không có cảm giác gì, chúng ta đều tu luyện ở Chí Dương Thiên Tinh Bảo, ít khi ra ngoài."
Thanh niên pháp tu không cảm thấy cuộc sống hiện tại có vấn đề gì, dù sao so với thời gian ăn bữa hôm lo bữa mai ở Dạ Long Giới, hai chữ "yên ổn" là điều họ khát khao nhất!
"A? Nhưng cứ ở mãi một chỗ không chán sao?"
Loan Thanh Thanh chỉ tự đặt mình vào hoàn cảnh đó thôi đã lắc đầu nguầy nguậy.
"Không đâu, so với Linh Giới, ở Chí Dương Thiên Tỉnh Bảo chúng ta sẽ có cảm giác ấm áp, rất thoải mái.
Điện chủ Dương nói, đó là bởi vì Chí Dương Thiên Tinh Bảo được luyện thành từ mặt trời của Dạ Long Giới chúng ta!"
Thanh niên pháp tu giờ phút này có chút tự hào nói.
"Dùng... Dùng mặt trời luyện khí?!"
Đám người nghe vậy đều giật mình, không khỏi nhìn lên bảy vầng mặt trời trên đỉnh đầu, thần thông nắm giữ nhật nguyệt này quả thực vượt quá nhận thức của họ!
Lập tức, mọi người đều im lặng, chìm vào sự kinh ngạc sâu sắc.
Cứ vậy bay đi hơn một canh giờ, thanh niên pháp tu dẫn đường phía trước bỗng lên tiếng:
"Đến nơi rồi, mời chư vị nghỉ ngơi ở đây, sau ba ngày giữa trưa, khánh điển sẽ chính thức khai mạc!"
Định thần lại, Miêu Hồ và những người khác phát hiện họ đã đến một quảng trường bạch ngọc khổng lồ, vô số bồ đoàn được bày ngay ngắn, có không ít tu sĩ nhân yêu nhị tộc đã ngồi xếp bằng.
"Miêu tỷ tỷ, tỷ nhìn bên kia."
Hồ nữ tóc trắng lúc này kéo tay áo Miêu Hồ, chỉ sang phía bên phải.
"A? Đó là Huệ tiền bối! Tiểu hữu, các vị không sắp xếp chỗ ngồi theo tu vi sao?"
Miêu Hồ lúc này kinh ngạc hỏi.
Dù sao, trên quảng trường phần lớn là tu sĩ Luyện Hư, nhưng cũng có không ít tu sĩ Nguyên Thần lẫn vào.
Nàng không phải thích phân biệt đối xử, chỉ là việc để tu sĩ có cảnh giới chênh lệch quá nhiều ngồi chung một chỗ sẽ gây bất tiện!
“Việc này văn bối không biết, nhiệm vụ của ta là dẫn chư vị khách quý đến đây, về phần có an bài khác hay không, hắn là chỉ có điện chủ Dương biết."
Thanh niên pháp tu lắc đầu, đồng thời nói xong định rời đi.
Khách quý nhiều như vậy, nhiệm vụ của hắn còn rất nặng.
"Tiểu đạo trưởng, ngươi chờ một chút, ta hỏi ngươi, lần này có nhiều người giống như chúng ta mới đến không?"
Loan Thanh Thanh không phải lúc nào cũng hồ đồ, vào thời điểm then chốt vẫn sẽ giúp Miêu Hồ lo liệu.
“Ừm. Không nhiều, nhưng cũng không ít."
Trả lời xong, thanh niên pháp tu lại thi lễ, sau đó lập tức quay người bỏ chạy.
"Không ổn rồi, lần này e là gặp rắc rối? Lại có nhiều người không biết sống chết như vậy, thế này chắc chắn sẽ đắc tội người!"
Hồ nữ tóc trắng nghe vậy không khỏi ủ rũ nói.
Nếu việc dẫn theo nhiều người chỉ chiếm thiểu số, cũng sẽ không gây ảnh hưởng gì, tất nhiên sẽ không ai truy cứu họ.
Ngược lại, họ sẽ phải cẩn thận.
"Pháp bất trách chúng, các tỷ đừng lo lắng vớ vẩn!"
Loan Thanh Thanh lại có suy nghĩ khác, dù nàng chỉ gặp Lạc Hồng một lần từ xa, nhưng vẫn cảm thấy người có thể luyện được cả mặt trời thì sao lại quan tâm đến mấy thứ nhỏ nhặt này?
"Lời không phải nói như vậy, Lạc Thiên Tôn có lẽ không để ý, nhưng…"
Miêu Hồ đang nhíu mày định nói gì đó, liền nghe phía xa truyền đến một trận ồn ào, không khỏi dời mắt nhìn lại.
Chỉ thấy, từ eo Thiên Địa Âm Dương Lô khổng lồ bay ra mấy chục đạo linh quang đủ màu sắc.
Nhìn kỹ lại, trong đó có mấy đạo đang hướng về phía họ!
"Ta đã bảo rồi mà, chậm chân là hết!"
Loan Thanh Thanh thấy vậy liền mừng rỡ, bay vọt về phía những đạo linh quang kia.
……
Cùng lúc đó, trên đỉnh Chí Dương Phong, Mạc Giản Ly đang ngồi bên một chiếc bàn đá, chậm rãi thưởng trà một mình.
Khi thấy Thiên Địa Âm Dương Lô biến hóa, ông mỉm cười đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Khoảnh khắc sau, một đạo lôi quang màu tím chợt lóe lên.
Ngay sau đó, Lạc Hồng hiện thân, đi đến trước bàn đá chắp tay nói:
"Để Mạc lão phải chờ đợi, Lạc mỗ quả thực thất lễ!"
“Ha ha, không sao không sao, đạo hữu cũng là vì luyện chế pháp bảo hộ thân cho con trai, hơn nữa lại có linh trà này, sao có thể coi là lạnh nhạt được.”
Mạc Giản Ly dạo gần đây vô cùng cao hứng, vốn dĩ sau khi thuyết phục được Ngao Khiếu, ông đã khổ tâm vạch ra một con đường tiến giai cho Lạc Hồng, muốn dùng toàn lực của tộc để giúp đỡ hắn.
Không ngờ, mới bắt đầu chuẩn bị, Lạc Hồng đã tự mình truyền đến tin vui!
Đây quả thực là niềm vui từ trên trời rơi xuống!
Hơn nữa, Lạc Hồng đã chém giết một vị Đại Thừa Dạ Xoa tộc mà không cần đến sự giúp đỡ của Chí Dương Thiên Tinh Bảo.
Thần thông như vậy, dù là trong hàng ngũ Đại Thừa tu sĩ cũng không hề kém cạnh.
Nghĩ đến Lạc Hồng vẫn còn rất nhiều không gian để tiến bộ, Mạc Giản Ly chợt cảm thấy gánh nặng trên vai bấy lâu nay nhẹ đi rất nhiều!
"Trà ngộ đạo này quả thực có chút hữu ích cho việc lĩnh hội thiên địa pháp tắc của chúng ta, khi nào Mạc lão rời đi, Lạc mỗ sẽ bảo Hàn sư đệ mang cho ngài hai cân.
Nhưng ngài cũng đừng dùng một mình, phải chia cho Ngao đạo hữu đang trấn giữ ở tiền tuyến một cân."
Trà ngộ đạo không phải của Lạc Hồng, vốn được Anh Minh coi trọng, nhưng sau khi liên hệ với Vấn Thiên Chân Nhân, đối phương đã tiến giai Hợp Thể, tự nhiên không để ý đến linh thụ chỉ có thể giúp tu sĩ Hóa Thần tu luyện nguyên thần này, liền thuận miệng tặng cho Lạc Hồng.
Không cần phải nói, Lạc Hồng sau đó theo lệ giao cho Hàn lão ma chăm sóc, và chia đôi theo quy tắc cũ.
Có chút bất ngờ, nhưng cũng nằm trong dự liệu, sau khi được tiểu Lục bình tiếp tục tẩm bổ, cây trà ngộ đạo này đã phát sinh một sự thoát biến khó lường.
Lá trà mà nó sinh ra bây giờ còn có thể giúp ích cho cả tu sĩ Đại Thừa, lấy ra đền đáp là không còn gì tốt hơn!
"Ha ha, vậy Mạc mỗ xin không khách khí!"
Mạc Giản Ly lúc này cũng không khách sáo từ chối, liền nhận lấy món hậu lễ này.
"Đúng rồi, đạo hữu lần này luyện chế pháp bảo gì cho đứa con sắp sinh, có thể cho ta xem qua được không?”
Mạc Giản Ly lập tức cảm thấy hứng thú nói.
"Có gì mà không thể?"
Vốn không có gì muốn che giấu, Lạc Hồng liền lật tay, lấy ra hai món bảo vật màu kim đỏ.
"Chiếc vòng kim này là Lạc mỗ dùng càn khôn chi vật luyện thành, có thể giúp người tùy ý thúc đẩy càn khôn chi lực hộ thân, tên là ‘Càn Khôn Quyển’.
Còn dải lụa đỏ này được luyện từ thiên ngoại chỉ vật, không vào ngũ hành, thủy hỏa khó xâm, khả năng trói người có thể coi là số một trong các pháp bảo cùng giai, tên là “Hỗn Thiên Lăng 1”
Rõ ràng, Lạc Hồng đang chơi chữ, nhưng cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng.
Bằng không, hai món bảo vật này sẽ không hề có lực sát thương thực sự.
Dù sao, dù sau này có sư tỷ dạy bảo, cũng phải đề phòng thằng nhóc nghịch ngợm.
"Không tệ không tệ, xem ra đạo hữu dụng tâm thật.
Mạc mỗ cũng mang đến hạ lễ của ta và Ngao huynh, mong rằng đạo hữu đừng từ chối!”
Chỉ liếc qua, Mạc Giản Ly đã thấy hai món pháp bảo kia có tầng tầng lớp lớp cấm chế, gần như tương ứng với mỗi cảnh giới tu hành.
Chỉ cần dần dần giải phong, hai món bảo vật này có thể dùng đến tận Hợp Thể kỳ cũng không thành vấn đề!
Tuy nhiên, Mạc Giản Ly không hề kinh ngạc, bởi lẽ hai món bảo vật này đều xuất phát từ tay Lạc Hồng, người có thể luyện chế ra Thiên Địa Âm Dương Lô và Chí Dương Thiên Tinh Bảo.
Nếu chúng tầm thường thì mới là chuyện lạ!
“Hai vị hữu tâm, khi nào đại điển kết thúc, nhất định phải ở lại uống thêm vài chén, Lạc mỗ đã chuẩn bị mấy vò hồng la tiên tửu!”
Nhận lấy hạ lễ, Lạc Hồng liếc mắt nhìn, mặt mày hớn hở nói.
Tốt lắm, nhân yêu nhị tộc vẫn còn chút vốn liếng đấy chứ!
"Hồng la tiên tửu! Còn mấy vò! Ha ha, nếu Ngao lão quỷ biết chuyện này, ngày đó nhất định sẽ đánh nhau một trận với ta để tranh ai về sau!"
Nghe vậy, Mạc Giản Ly lập tức lộ vẻ mong chờ.
Nhưng ngay sau đó, ông quay đầu nhìn xuống dưới núi nói:
"Tuy nhiên, đạo hữu chuẩn bị có chút đơn giản đấy.
Dù đạo hữu không thích phô trương, vào thời điểm này cũng phải chú ý một chút chứ."
Lạc Hồng nghe vậy nhìn theo, chợt thấy xung quanh Thiên Địa Âm Dương Lô la liệt người ngồi, ngoài một quảng trường bạch ngọc ra thì không có bất cứ trang trí nào khác.
Nói thật, đây không thể gọi là đơn sơ nữa, mà là làm việc qua loa!
“Ha ha, Mạc lão yên tâm, Lạc mỗ dĩ nhiên biết đại điển khánh thành Đại Thừa này đại diện cho bộ mặt của nhân yêu nhị tộc.
Sở dĩ nơi này đơn sơ như vậy, chỉ là vì nơi đây không phải là địa điểm tổ chức khánh điển thật sự, ngài nhìn mấy tòa pháp đàn kia kìa."
Lạc Hồng khẽ cười nói.
"Ồ, thì ra là thế, nếu đạo hữu đã an bài ổn thỏa, vậy Mạc mỗ không nói nhiều nữa, ngươi đi thăm Ngu đạo hữu đi."
Thần thức quét qua, Mạc Giản Ly liền nhận ra tác dụng của những pháp đàn không đáng chú ý kia, lúc này yên lòng gật đầu nói.
“Đa tạ Mạc lão thông cảm, ngài cử tự nhiên, sau ba ngày chúng ta gặp lại.”
Lạc Hồng chắp tay nói, hắn đang định trước đại điển sẽ đi thăm sư tỷ.
……
Ps: chờ chút còn có một chương, nhưng sẽ tương đối trễ..