Ngay khi Lạc Hồng và những người khác xâm nhập vào đàn thú, ở nơi xa xôi cách đó hàng triệu dặm, bên trong một cung điện dưới lòng đất được tạo thành từ vô số đường hầm và động quật, bốn ma vật nửa người nửa kiến đang đồng loạt quỳ rạp trước một chiếc giường lớn màu trắng toát.
Xung quanh giường lớn, ba khối liễu mộc màu xanh ngọc được bày theo hình tam giác. Kích thước của chúng không khác biệt nhiều so với khối mà Lạc Hồng đã lấy được, nhưng trên mỗi khối đều quấn quanh hàng trăm sợi thanh linh chi khí lấp lánh như Ngân Hà.
Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là Cửu Khiếu Thiên Thanh Liễu tu luyện mà có được cửu thiên thanh khí, thứ hiếm có trên đời!
Lúc này, từ một khối thiên thanh liễu mộc ở giữa bỗng nhiên bay ra một đạo cửu thiên thanh khí, chậm rãi bay ra mấy chục trượng rồi cắm vào một đôi môi tím.
"Khôi Tinh, vì sao ngươi không mang những bảo vật mà bổn hậu cần đến?"
Cùng với một giọng nói uy nghiêm, một người phụ nữ xinh đẹp khoác tử sa ngồi dậy từ chiếc giường trắng. Chỉ thấy nửa thân trên của ả đã cao ba trượng, có thể hình dung bản thể của ả lớn đến mức nào.
"Bẩm mẫu thượng, là do có người ngoại tộc đi trước tiêu diệt Nhiếp Hồn Thú Vương, đồng thời còn vô tình phát hiện ra ám đạo mà chúng ta đã đào, nên mới làm xáo trộn kế hoạch ban đầu.
Ta đã suất quân hết sức cứu viện, nhưng kẻ lấy đi thần mộc kia chạy quá nhanh, thế là chỉ có thể đến chi viện Khôi Thần bọn hắn. Xin mẫu thượng thứ tội!"
Nghe vậy, ma nhân nửa kiến quỳ bên trái nhất vội vàng tạ tội.
"Thất bại là thất bại. Nhưng niệm tình ngươi đã khổ cực, lần này ta sẽ không trừng phạt nặng."
Dứt lời, người phụ nữ áo tím há miệng, phun ra một viên quang cầu màu tím đen.
"Chờ đã mẫu thượng, đại ca vẫn còn cơ hội lập công chuộc tội. Ta vừa mới nhận được tin tức, một nửa số người ngoại tộc kia vẫn chưa rời đi, trong đó hẳn là có kẻ đã lấy đi khối thần mộc kia!"
Khôi Thần thấy vậy vội vàng mở miệng cầu xin.
"Sao có thể! Kẻ kia lúc ấy trốn chạy quả quyết như vậy, sao lại đột nhiên quay trở lại?"
Khôi Tinh có chút không tin hỏi.
“Những người kia thần thông có chút lợi hại, dễ dàng tiêu diệt một trấn binh của ta. Cho nên, phần lớn là bọn chúng có mưu đồ khác, mới tự cao thần thông mà quay trở lại!”
Khôi Thần phỏng đoán.
"Mẫu thượng, đám người ngoại tộc kia dám khinh thường tộc ta như vậy. Xin mẫu thượng giao Thân Vệ Quân cho ta, ta nhất định mang đầu lâu của chúng và khối thần mộc thứ tư về!"
Dù là muốn thể hiện trung tâm hay e ngại trách phạt, Khôi Tinh lập tức kích động vạn phần chờ lệnh.
"Không, những cửu thiên thanh khí này đã đủ. Nhiệm vụ tiếp theo của các ngươi là hộ pháp cho bổn hậu.
Về phần đám người ngoại tộc kia, nếu bọn chúng biết khó mà lui thì cũng tốt.
Nhưng nếu bọn chúng ở lâu mà sơ hở, tự khắc sẽ cảm nhận được sự khủng bố của bản tộc!"
Vừa nói, người phụ nữ áo tím vô thức sờ lên bụng mình. Ở đó có một lỗ trống, bên trong lơ lửng một viên phù văn màu vàng vỡ vụn.
Nhưng khi những điểm sáng tựa như tinh quang rơi xuống, viên phù văn màu vàng lại được chữa trị yếu ớt một chút.
Thấy cảnh này, bốn ma nhân nửa kiến lập tức sáng mắt lên, lộ vẻ vô cùng kích động.
“Mẫu thượng, cửu thiên thanh khí thật sự có thể phục hồi chí bảo mà tiên tổ để lại?"
Khôi Tinh nhìn chằm chằm vào bụng dưới của người phụ nữ áo tím, đầy cuồng nhiệt hỏi.
"Cơ hội rất lớn. Một khi thành công, ngày tộc ta hưng thịnh sẽ không còn xa!"
Người phụ nữ áo tím nhìn thẳng phía trước, như thể nhìn thấy quá khứ cổ xưa.
"Mẫu thượng yên tâm, chúng ta nhất định thề sống chết bảo vệ thánh tổ, tuyệt không để bất kỳ ai quấy rầy đại kế phục hưng của mẫu thượng!"
Khôi Tĩnh hung hăng lĩnh mệnh.
Nhưng hắn vừa dứt lời, một trận không gian ba động kịch liệt đột nhiên khuấy động ở đỉnh động quật.
Không chờ bọn họ kịp phản ứng, một vòng sáng màu bạc liền đột ngột thành hình.
Ngay sau đó, vô số độn quang với đủ loại màu sắc bay ra từ bên trong, trong nháy mắt đã khiến cho động quật dưới lòng đất vốn trống trải trở nên náo nhiệt vô cùng!
"Nghĩ Hậu quả nhiên ở đây!"
“Thần mộc cũng đều ở đây!”
"Trả bảo bối cho ta!"
......
Trong vô số độn quang, ba đạo mạnh nhất đến từ một con quái ưng hai đầu, một con hùng vượn kim mao và một con cự mãng bảy màu.
Tu vi của ba ma thú này đều là Hợp Thể hậu kỳ, lập tức đồng thời nổi giận bộc phát khí tức, khiến cả tòa động quật rung chuyển không ngừng!
Sở đĩ có tình cảnh này, tất cả là nhờ Lạc Hồng đã gặp ba đại thú vương trước đó không lâu.
"Ma tộc, ngươi đừng hòng vọng tưởng. Đừng nói là ngươi căn bản không thể biết được Hấp Ma Nghĩ Hậu ở đâu, cho dù biết, chúng ta đi lần này cũng chỉ là chịu chết!"
Quái ưng hai đầu gắt gao nhìn Lạc Hồng, hừ lạnh.
"Không sai, ngươi căn bản không biết để bảo vệ Nghĩ Hậu, những Hấp Ma Nghĩ kia sẽ điên cuồng đến mức nào!"
Hùng vượn kim mao lộ vẻ sợ hãi phụ họa.
“Cút nhanh lên, thừa địp chúng ta còn chưa đối ý!”
Cự mãng bảy màu càng không khách khí nói.
"Ha ha, ba vị có lẽ hiểu lầm. Lạc mỗ đến đây không phải để thương lượng với các ngươi."
Lạc Hồng tất nhiên không phí lời với ba đầu ma thú, dứt lời liền trực tiếp thúc đẩy Phá Thiên Thương, xé toạc một vết nứt không gian dài.
Ngay lập tức, bão không gian màu bạc càn quét, nuốt hết tất cả mọi người và thú xung quanh.
Sau đó, hắn động thần niệm, dùng không gian pháp tắc điều chỉnh sơ bộ cơn bão, khiến cho điểm rơi truyền tống của mọi người bị giới hạn trong vòng tròn màu bạc đường kính mười trượng.
Ba đại thú vương tất nhiên vô cùng tức giận trước hành động của Lạc Hồng, nhưng khi nhìn thấy Hấp Ma Nghĩ Hậu và thiên thanh liễu mộc, chúng liền cùng nhau chĩa mũi nhọn về phía trước!
Trong khoảnh khắc, ưng trảo, tay gấu và răng độc đồng thời đánh úp về phía Hấp Ma Nghĩ Hậu!
Hấp Ma Nghĩ Hậu dù tu vi cực cao, nhưng khi bị tập kích mãnh liệt như vậy, vẫn biến sắc mặt.
Nhưng ngay sau đó, trong mắt ả lóe lên hung quang, phù văn màu vàng ở bụng nhanh chóng nhấp nháy hai lần, một đạo hắc tuyến từ miệng phun ra.
Đường tơ này nhìn phiêu động rất chậm, lại vô cùng tỉnh tế, nhưng lại chặn đứng đường tấn công của ba đại thú vương.
Gần như cùng lúc đó, ưng trảo, tay gấu và răng độc chạm vào hắc tuyến.
Chỉ thấy một trận hắc quang lóe lên, cả ba đều xuất hiện hiện tượng biến chất kịch liệt, lập tức đánh vào hộ thể linh quang của Hấp Ma Nghĩ Hậu. Không những không gây ra chút dao động nào, mà ngược lại tự thân còn bị tổn thương.
"Mẫu thượng!"
Sau một kích, Khôi Tinh và những ma nhân nửa kiến khác phát cuồng, ngăn cản trước người ba đại thú vương.
Đồng thời, bên trong các đường hầm kết nối với động quật dưới lòng đất, những con Hấp Ma Nghĩ khổng lồ bắt đầu điên cuồng tràn vào.
Rất nhanh, đám tinh nhuệ đàn thú được truyền tống đến cùng với ba đại thú vương bắt đầu cuộc huyết chiến với chúng.
"Giết! Giết sạch bọn chúng cho bổn hậu!"
Nhưng Hấp Ma Nghĩ Hậu, mắt thấy mình đang dần thoát khỏi tình thế nguy hiểm, lại không hề vui mừng. Cảm nhận được phù văn màu vàng ở bụng trở nên tàn tạ hơn, ả sát khí lẫm lẫm ra lệnh.