Tựa hồ biết không thể tránh né, Lạc Hồng vừa dứt lời, tiểu Hắc cầu bên ngoài liền xuất hiện một vòng u quang màu lam, nhấp nháy hai lần như muốn đáp lời.
Thấy đối phương rõ ràng muốn đáp lại nhưng mãi không lên tiếng, Lạc Hồng hiểu ý, phân ra một đạo thần niệm tiến vào bên trong tiểu Hắc cầu.
Thần niệm vừa tiến vào không gian hắc ám, lập tức hóa thành hư ảnh Lạc Hồng. Hư ảnh đảo mắt nhìn quanh, liền thấy một đạo hư ảnh màu lam.
"Quả nhiên là hắn giở trò!"
Vừa thấy rõ hình dạng đối phương, Lạc Hồng hoàn toàn khẳng định suy đoán trước đó của mình.
Bởi vì, hình dáng đạo hư ảnh màu lam kia, không khác chút nào so với vị lão giả trong trí nhớ của Lạc Hồng!
"Tâm ma của ta có thể biết được điều này, hẳn là do tiềm thức của ta đã cảm nhận được, chỉ là vì quá mức khó tin nên ta không suy nghĩ kỹ."
Lạc Hồng vừa suy nghĩ, vừa tỉ mỉ đánh giá lão giả trước mặt.
Dù cùng hắn đến thế giới người phàm, phục sức của đối phương vẫn là bộ đồ Đường trang công nghệ hiện đại quen thuộc.
Điểm khác biệt duy nhất là, bên trong thân thể hư ảo của lão giả, có ba mươi sáu phù văn huyền ảo đang chậm rãi lưu chuyển.
Chỉ thoáng cảm ứng khí tức những phù văn này, Lạc Hồng đã có cảm giác quen thuộc.
"Những thứ này... Chẳng lẽ đều là đạo phù?"
Đột nhiên, một suy đoán khiến Lạc Hồng chấn kinh hiện lên trong nguyên thần.
"Tiểu tử, ngươi gọi lão phu hiện thân, sao lại không nói gì?"
Tựa hồ có chút sốt ruột, lão giả Đường trang mở miệng với giọng điệu không mấy thiện cảm.
Lạc Hồng không để ý đến điều đó, khách khí chắp tay hỏi:
"Tiền bối, Lạc mỗ muốn biết, có phải ngài đã đưa ta đến thế giới này?"
"Lão phu năm đó đã trả giá đại giới lớn để xâm nhập thế giới của ngươi, chỉ vì muốn khám phá diệt thế đại kiếp, lẽ nào lại dễ dàng trở về?"
Nói đến đây, sắc mặt lão giả Đường trang càng thêm khó coi, ánh mắt nhìn Lạc Hồng tràn ngập vẻ trách móc.
Hiểu rõ ý tứ trong đó, Lạc Hồng thầm mắng trong lòng:
"Đúng là kẻ ác cáo trạng trước, chăng lẽ ta tự mang ngươi về chắc?!"
"Biết ngươi chắc chắn không tin, nhưng sự thật là vậy."
Lão giả Đường trang như thể đọc được suy nghĩ của Lạc Hồng, thở dài nói.
"Ngươi biết thuật đọc tâm?!"
Lạc Hồng nghe vậy biến sắc, cảnh giác lùi lại.
“Hừ! Lão phu là quán chủ Thiên Diễn quan của tiên giới, tính toán chút tâm tư của tiểu tử ngươi có gì khó?”
Lão giả Đường trang hừ lạnh nói.
Lạc Hồng chưa từng nghe danh Thiên Diễn quan, nhưng thấy khí tức đối phương huyền ảo nhưng yếu ớt, biết dù cảnh giới cao thâm, lão giả cũng không thể thi triển thần thông gì.
"Vậy tấm bùa tiền bối đưa cho Lạc mỗ ngày đó có ý gì?"
Ổn định tâm thần, Lạc Hồng hỏi lại.
Như lời lão giả Đường trang nói, hắn không tin nửa lời giải thích này!
"Ngày đó lão phu chỉ là phúc linh tâm chí, tiện tay tặng phù, không ngờ tính toán hỏng, phản bị tính kế, cùng tiểu tử ngươi kết nhân quả!"
Lão giả Đường trang nghiến răng nghiến lợi nói.
"Tính toán hỏng? Tiền bối, nếu có thể, xin ngài giải thích rõ tiền căn hậu quả cho Lạc mỗ."
Nghe vậy, Lạc Hồng nhận ra, nếu đối phương không nói dối, chân tướng về việc hắn xuyên qua có lẽ phức tạp hơn trăm lần so với suy đoán ban đầu!
Thế là, hắn khom người thỉnh giáo.
"Ngươi đã lĩnh hội được chút da lông của Thái Sơ pháp tắc, vậy cũng có tư cách biết chuyện này."
Quan sát Lạc Hồng một lát, lão giả Đường trang mới gật đầu.
Rồi lão tiếp lời:
"Tiểu tử ngươi có ký ức mảnh vỡ về việc nghịch dòng, hẳn là có hiểu biết về Thời Gian Đạo Tổ?"
“Nghịch dòng? Mánh vỡ ký ức? Tiền bối nói có thể là quyển tiểu thuyết ta từng đọc ở kiếp trước?" Lạc Hồng chợt ngộ ra.
"Chính là."
Lão giả Đường trang gật đầu khẳng định.
"Theo những gì Lạc mỗ biết, Thời Gian Đạo Tổ hiện tại là Cổ Hoặc Kim, chủ nhân Thiên Đình."
Việc về tiểu thuyết có thể coi là bí mật lớn nhất của Lạc Hồng, nhưng vì lão giả Đường trang cũng từng đến thế giới hiện đại, việc che giấu không còn ý nghĩa.
“Thời Gian Đạo Tổ có thần thông xuyên qua thời gian, thay đổi quá khứ, điểm này ngươi cũng biết?"
Lão giả Đường trang hỏi lại.
"Điều này Lạc mỗ cũng biết. Tiền bối rốt cuộc muốn nói gì?"
Lạc Hồng nhíu mày, có chút mất bình tĩnh.
"Ha, vậy ngươi cho rằng việc trở lại quá khứ như vậy không phải trả giá sao?"
Cười lạnh một tiếng, lão giả Đường trang không đợi Lạc Hồng trả lời, tự giải thích:
"Đại đạo xưa nay khắc nghiệt, đương nhiên không có chuyện dễ dàng như vậy!
Trước mắt chưa có trả giá, không có nghĩa là tương lai không có.
Thực tế, mỗi lần thay đổi quá khứ đều mang đến biến số cho cả thế giới!
Dù so với toàn bộ thế giới, những biến số này cực kỳ nhỏ bé.
Nhưng trải qua các đời Thời Gian Đạo Tổ, thậm chí những Đại La Tiên lôn tu luyện thời gian pháp tắc, không ngừng hưởng thụ sự tiện lợi của thời gian pháp tắc, cuối cùng cũng có ngày tích tiếu thành đại!”
"Vậy đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì? Chuyện đó liên quan gì đến ta?!"
Lạc Hồng vừa hỏi, bốn chữ "thiên địa đại kiếp" không tự chủ được hiện lên trong nguyên thần.
"Ngươi không cảm thấy... thế giới của ngươi và phương thiên địa này hoàn toàn khác biệt sao?"
Dừng một chút, lão giả Đường trang đột nhiên nhìn thẳng vào mắt Lạc Hồng.
"Cái này. Cái này. Y của tiền bối là.”
Một tia linh quang chợt lóe trong nguyên thần Lạc Hồng, khiến hắn khó thở.
"Tiểu tử ngươi ngộ tính tuyệt hảo, không sai, thế giới của ngươi chính là biến số!
Ngươi, chính là một trong những biến số đó!"
Lão giả Đường trang lạnh lùng nói ra chân tướng.
“Hỏi Hồi”
Thần niệm lóe lên, Lạc Hồng tiêu hóa xong ký ức phân thần, hít sâu hai lần.
Dù sao, đây là chân tướng hắn chưa từng nghĩ tới!
"Ta là biến số? Đùa gì vậy! Ta rõ ràng là một trong những sinh linh của thiên địa!"
Vô thức, Lạc Hồng không muốn thừa nhận lời lão giả Đường trang.
Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, đối phương phần lớn không nói đối.
Chỉ là cú sốc này quá lớn, Lạc Hồng cần thời gian để bình tĩnh lại trước khi nói chuyện tiếp với đối phương.
Hôm nay, tạm dừng ở đây.
"Lạc sư huynh, huynh không sao chứ?"
Lúc này, giọng Hàn Lập đột nhiên truyền đến từ ngoài phòng.
Giật mình, Lạc Hồng nhận ra, đo tâm thần thất thủ trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã để lộ chút dao động khí tức kịch liệt.
"Sư đệ yên tâm, vi huynh không sao."
Sự quan tâm của Hàn Lập khiến Lạc Hồng ấm lòng, nhưng lập tức hắn nghĩ đến đối phương chính là người tạo ra biến số.
Cũng chính là...