Thần niệm khẽ động, một máng lớn ma quang đen kịt từ người Lạc Hồng tỏa ra, hắn đưa kiếm chỉ lên trời, một cột sáng ma khí thô to phóng thắng lên không trung, cắm vào tầng mnây vàng.
Đến tận ba hơi thở sau, Lạc Hồng mới hạ tay xuống.
Ngay lúc đó, một tiếng "Ầm ầm" vang lên, đám mây vàng nổ tung, đồng thời trên bầu trời ngưng tụ thành một quang trận đen kịt khổng lồ!
Lúc đầu, Bạch Tích Giao đứng bên cạnh thấy cảnh này cũng không hề biến sắc.
Nhưng lát sau, hắn nhận ra quang trận này không những không bị năng lượng thiên địa kỳ lạ của Huyễn Khiếu sa mạc nghiền nát, mà ngược lại khí tức càng lúc càng mạnh, phạm vi cũng nhanh chóng mở rộng, bấy giờ mới ý thức được có gì đó không ổn.
Quang trận này có thể hấp thu năng lượng thiên địa của Huyễn Khiếu sa mạc!
"Chư vị, Lạc mỗ mới ngộ ra đạo này, vẫn chưa thể điều khiển tỉ mỉ, xin mọi người phòng hộ lẫn nhau, tránh bị ngộ thương."
Quả nhiên, Lạc Hồng vừa dứt lời, quang trận khổng lồ trên bầu trời liền xuất hiện dấu hiệu bất ổn, khí tức trở nên cuồng bạo hơn.
Thì ra, trận này được Lạc Hồng sáng tạo dựa trên chấn động năng lượng thiên địa quỷ dị nơi đây và ma văn của Thổ Âm tộc.
Một khi phát động, nó có thể được xem như một trận thiên tai cỡ nhỏ ở Huyễn Khiếu sa mạc này, ngay cả hắn cũng chỉ có thể đại khái khống chế hướng phát tiết uy năng.
Trong lúc mọi người vội vã gia tăng ma quang hộ thân, quang trận khổng lồ lại nhanh chóng xoay chuyển, hóa thành một cơn lốc xoáy màu vàng.
Ngay sau đó, vô số phong nhận lớn nhỏ màu vàng ào ào gào thét trút xuống như mưa rào, trong nháy mắt chém tan hoang cảnh vật phía dưới!
Lập tức cũng có một vài phong nhận bay về phía đám người, nhưng nhờ Lạc Hồng đã nhắc nhở trước nên không gây ra ảnh hưởng gì.
Cứ như vậy, đám người trải qua nửa nén hương thời gian trong tiếng gào thét và tiếng oanh minh, cho đến khi một tiếng quái hống thống khổ truyền đến từ bên ngoài mấy dặm!
"Hừ! Tìm được ngươi rồi!"
Ánh mắt lóe lên, Lạc Hồng lập tức thấy một con ma thú toàn thân vàng xám, hình đáng giống giáp trùng, nhưng có một cái đuôi lớn bè bè vếnh lên, phá đất mà lên.
Lúc này, một đạo phong nhận màu vàng dài chừng mười trượng rơi xuống gần con thú, dù không trúng trực tiếp, nhưng xung kích khiến chất dịch màu vàng xanh rỉ ra giữa các lớp giáp xác của nó, khiến bốn con mắt xanh biếc của nó càng thêm hung quang.
Lập tức, con thú như phát cuồng, cuộn cát xung quanh thành một cơn bão cát, bay thẳng về phía Lạc Hồng.
Nhưng vì Hàn Lập và Lũng gia lão tổ đang hộ pháp cho Lạc Hồng, nên hai người họ mới là những người đứng mũi chịu sào!
Yên sa có khả năng tiêu cốt thực thịt, đoạt tinh khí của người, hai người tất nhiên không muốn dùng nhục thân chạm vào, vì vậy người trước dậm chân xuống đất, ngưng tụ ngũ sắc hàn diễm thành một đóa sen lớn ngũ sắc bảo vệ quanh thân, người sau thì thôi động huyết mạch chi lực, triệu hồi một đạo hư ảnh Kim Long.
Chưa đầy một hơi thở, cơn bão cát màu xám đã ập đến gần hai người, cuồng sa mang theo cự lực đáng sợ đồng thời va chạm với đóa sen lớn ngũ sắc và hư ảnh Kim Long, khiến cả hai cùng lùi về phía sau.
Nhưng rất nhanh, hai đạo thần thông này đã đẩy lùi cơn bão cát màu xám, và có xu thế liên thủ phá tan nó.
Hiển nhiên, con ma thú thần bí có thể điều khiển yên sa này tuy tu vi không kém, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Hàn lão ma và Lũng gia lão tổ.
Bất quá đúng lúc này, Lạc Hồng bỗng nhiên phát giác sợi Thái Sơ chi khí trên giao diện tiểu Hắc cầu khẽ rung động.
Nhưng còn chưa kịp phản ứng, Lũng gia lão tổ đã đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng rướm máu, lảo đảo!
Như thể gặp phải trọng thương, hư ảnh Kim Long hộ thân cũng lóe lên, suýt chút nữa tan tã.
"Hàn đạo hữu cẩn thận, súc sinh này có thể trực tiếp công kích Nguyên Anh!"
Lũng gia lão tổ dù sao cũng tu vi thâm hậu, lập tức dùng đại pháp lực ổn định thương thế, đồng thời mở miệng nhắc nhở.
Hàn Lập nghe vậy vội liên tiếp tế ra Nguyên Từ Thần Quang và thiên ngoại ma giáp hộ thể, thì cơn bão cát màu xám ầm vang tan ra, vô số yên sa bắn về bốn phương tám hướng!
"Cẩn thận dưới chân!"
Trong lúc mọi người ra sức ngăn cản đám ma sa này, Lạc Hồng lại cảm giác mặt đất dưới chân rung động, thần thức lập tức cảm ứng được ma khí dị thường dưới lòng đất.
Ngay sau đó, vô số gai cát màu xám đâm thẳng lên từ mặt đất!
May mà Lạc Hồng nhắc nhở kịp thời, mọi người mới đều vội vã né tránh.
Nhưng khi thân hình vừa mới dừng lại trên không, yên sa bay vụt qua bên cạnh họ đã ngưng tụ thành vô số xiềng xích màu xám, lấy những gai đất kia làm trụ, quấn về phía họ.
Trong chốc lát, đám người đều bị con ma thú thần bí này vây hãm trên không trung!
Và điều khiến đám người biến sắc hơn cả là, phía sau, hướng tộc nhân Bạch gia lại truyền đến tiếng kinh hô.
Nhìn lại hướng bão cát vừa lao tới, không còn thấy thân ảnh con ma thú thần bí kia đâu.
Không hề nghi ngờ, việc con thú này phát cuồng từ đầu chỉ là giả tượng, nó căn bản không định đối đầu trực tiếp với Lạc Hồng và những người khác, mà là nhắm mục tiêu vào những con Bát Túc Ma Tích.
Dù sao, chỉ cần không có Bát Túc Ma Tích cảm ứng năng lực đối với yên sa dưới lòng đất, đám người thế tất sẽ bị nó mượn yên sa vây chết tại Huyễn Khiếu sa mạc!
"Súc sinh này linh trí không yếu, nhưng vẫn còn kém một chút."
Nhưng Lạc Hồng lúc này lại khẽ cười một tiếng, vừa nói vừa bóp một pháp quyết.
Lập tức, phía tộc nhân Bạch gia lóe lên một đạo ngân quang, ngay sau đó con ma thú thần bí kia đã bị dịch chuyển đến giữa đám người.
Thấy cảnh này, đám người không nói hai lời liền cùng nhau tế ra ma bảo thần thông đối phó con thú này!
Sau những tiếng oanh minh liên tục, trước mặt mọi người xuất hiện một cái hố nhỏ khổng lồ, bên trong nằm chính là tàn thi của con ma thú thần bí.
"Thật nguy hiểm! Lạc đạo hữu, ngươi làm sao đoán được mục đích của con thú này là Bát Túc Ma Tích, rồi thiết hạ cạm bẫy?"
Nhìn thi thể con thú, Bạch Tích Giao lập tức lòng còn sợ hãi nói.
"Những con ma thằn lằn kia là nhược điểm duy nhất của chúng ta, Lạc mỗ tự nhiên phải đề phòng."
Lời tuy nói như vậy, nhưng trước kia Lạc Hồng căn bản không biết thứ gì dưới đất yên sa giở trò quỷ, làm sao có thể sớm bày ra cạm bẫy được!
Cho nên, thực tế Lạc Hồng vừa rồi là trực tiếp vận dụng không gian pháp tắc, bây giờ chỉ là lấy cớ giấu dốt mà thôi.
Vừa dứt lời, Lạc Hồng liền đánh tan những xiềng xích màu xám đang quấn trên ma quang hộ thể, dưới chân điểm lên một gai cát bên cạnh, nhảy vào hố to.
Dưới công kích mãnh liệt của mọi người, thân thể còn sót lại của con ma thú thần bí không còn bao nhiêu, thần thức khẽ quét qua, Lạc Hồng đã tìm thấy một vật đặc biệt từ trong hài cốt.
Đưa tay ra, một khối lệnh bài hình tròn rơi vào lòng bàn tay hắn, chỉ thấy mặt trước dùng ma văn Thượng Cổ khắc một chữ "Nô", mặt sau là một ngọn núi hiểm ác.
"Quả nhiên là vật này? Vậy thì khó trách!"
Vừa nhìn rõ vật này, trong lòng Lạc Hồng liền bừng tỉnh, chỉ vì hắn nhớ lại trong di vật của Độc Long Thánh Tổ cũng có một viên lệnh bài tương tự.
Chỉ là đối phương chưa dùng cấm chế lợi hại phong tồn nó, bản thân lệnh bài cũng không có gì thần dị, nên hắn mới không để ý đến.
Nhưng nhìn tình huống trước mắt, con ma thú thần bí này có lẽ chính là bị khối lệnh bài trên người hắn hấp dẫn mà đến!.